Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

Qúy Vị Đang Nghe Symphony Pastoral của Beethoven





KÝ ỨC MẬU THÂN (1968)








       I.



T ôi chuẩn bị bước vào tuổi mười sáu, cái tuổi đẹp nhất của một ngưởi con gái muốn làm người lớn nhưng cũng vẫn còn bé bõng, người ta thường nói: con gái đẹp nhất là vào tuổi "mười lăm trăng tròn, mười sáu tròn trăng", và tôi...thật hạnh phúc sung sướng khi mình đang được ở giữa cái tuổi vừa là một nữa của mười lăm và sắp sửa bước vào tuổi mười sáu. Tâm hồn lúc nào cũng mộng mơ; mơ mộng, chợt vui rồi lại chợt buồn vu vơ không duyên cớ.

Tôi đang học lớp đệ tam trường J'eanne D'arc, được nổi tiếng là cô học trò dễ thương xinh xắn nhất trường, mỗi chiều tan học lúc nào sau lưng tôi cũng có vài ba "cái đuôi" bám theo, có cái đuôi nói những câu vu vơ trên trời dưới đất, có cái đuôi huýt gió những bản nhạc tình tiền chiến; và cũng có không ít cái đuôi chỉ thầm lặng theo tôi đến trước cổng nhà rồi quay lưng đi về.

Tôi thích lắm, làm sao không thích cho được khi mình có lắm "cái đuôi" theo sau; nhưng trong những "cái đuôi" ấy, tâm hồn tôi thường bồi hồi xao xuyến với chỉ một cái mà thôi, và mỗi buổi tối trước khi vào giường ngủ, tôi thường ra sân thượng để ngắm nhìn và đếm sao đêm trên trời...nhưng thật sự là để nhìn xuống cây cột đèn bên cổng nhà, vì "cái đuôi" làm cho lòng tôi xao xuyến đang ngồi trên chiếc xe đạp miệng thổi kèn Armonica hết bài này đến bài khác cho tới lúc mẹ tôi kêu lên:

- Thủy; đi vô ngủ...khuya rồi.


Không ngờ "cái đuôi" ấy là anh ruột của Tuyết; cô bạn học cùng lớp với tôi, một buổi chiều thứ bảy; lúc đó trời đang là những ngày cuối Thu, mà mùa Thu xứ Huế khi ở vào khoảng thời gian giao mùa với những ngày lập Đông thì đẹp tuyệt vời, khí trời vừa lạnh, vừa có những cơn mưa phùn trước khi bước vào những ngày tháng...mưa dầm dề lê thê và lạnh thì không có chút nào để "khen" hay chịu cho thấu, tuy thế đã ở Huế thì cũng phải quen thuộc và yêu tất cả những gì những gì là rất riêng của Huế.


Chiều nay thứ bảy không đi học, tôi bất ngờ khi thấy Tuyết đến nhà tôi chơi, Tuyết học cùng lớp với tôi nhưng lớn hơn tôi một tuổi, hai đứa lên sân thượng nhìn trời; nhìn mây xám và nói đủ thứ chuyện của "tuổi con gái mới lớn", sau đó Tuyết rủ tôi lên nhà Tuyết chơi cho biết, vì nhà của hai đứa tôi không gần nhau, tôi ở đường Lý Thường Kiệt, đối diện khu nhà đèn, gần trường Providence (còn gọi là trường Thiên Hữu), gần với tu viện Dòng Chúa Cứu Thế, còn nhà Tuyết thì ở tận con dốc cao nhất sau lưng nhà thờ Phủ Cam. Tuyết chở tôi trên chiếc xe đạp của Tuyết, hì hà hì hụt khi phải leo lên một con dốc cao, tôi ngồi sau cười hỏi:

- Tuyết chở Thủy có mệt không?

Tuyết cười trả lời nhưng hơi thở thì…"phì phò":

-...Kh...ông...mệ...t chi...l...ắm...mi cũng... nh...ẹ mà.

Nhà Tuyết nho nhỏ xinh xinh, trước cổng nhà có một giàn hoa giấy màu đỏ, bao quanh sân vườn là một hàng rào bằng cây chè tàu mà những dây tơ hồng màu vàng mơ đang phủ đầy, Tuyết dẩn tôi vô nhà, và tôi tròn mắt ngạc nhiên khi thấy "cái đuôi" đã từng làm cho lòng tôi bồi hồi xao xuyến đang từ phía trong bước ra. Tuyết giới thiệu với tôi:

-Đây là anh Ánh, anh trai lớn của mình, còn đây là Thủy; bạn học cùng lớp với em.

Mặt tôi có lẽ đỏ bừng ghê lắm, tôi nghỉ thế vì cảm nhận được những dòng máu đang chạy rần rẩn khắp cơ thể, anh Ánh cười tủm tỉm nói úp úp mở mở:

- Anh biết Thủy từ lâu rồi...Thủy ngồi chơi tự nhiên đi nghe...

Trời; làm sao mà tôi có thể tự nhiên cho được, ngồi với anh em của Tuyết mà tôi nín khe, chỉ trả lời khi "bị" hỏi. Anh Ánh đang học lớp Đệ Nhất trường Quốc Học, chuẩn bị thi Tú Tài Toàn, Tuyết khoe anh học rất giỏi...tôi chưa hẳn là tin lời của Tuyết vì...thường thì người học giỏi chỉ lo học mà thôi, không ai hơi đâu làm cái đuôi đi theo sau một ai đó, dù ai đó chính là tôi.


Tôi cũng không ngờ mình lại "bạo gan" đến như thế khi bắt đầu có những cuộc hẹn hò; nhưng tôi chỉ thoát ra khỏi nhà vào ban tối sau khi ăn cơm xong mà thôi, mà mỗi lần hẹn thì tôi và anh Ánh chỉ có thể gặp nhau chừng nữa tiếng để nói với nhau những câu "tào lao dịch bột" không đâu vào đâu, thế nhưng cũng đủ cho hai đứa cùng thao thức và nghỉ về nhau kể cả trong giấc mơ. Hễ tối nào đang ăn cơm mà tôi nghe có tiếng huýt sáo hay tiếng kèn Armonica ở dưới cột đèn bên hông cổng nhà là đủ cho tôi buông đủa nói dối với mẹ, anh kế tôi và bà Vú:

- Con quên là Thầy dạy toán dặn ngày mai phải làm chi rồi, cho con qua nhà con Nga một chút nghe...

Rồi tôi giã bộ thật bình thãn, chậm rãi súc miệng và...tà tà đi ra sân, thoát ra cổng, dĩ nhiên cũng phải ghé qua nhà Nga một chút, chỉ mình tôi thôi, còn anh Ánh thì đứng hơi xa xa một tí, rồi tôi cũng mượn cuốn tập toán của Nga...Trời; sao lúc đó tôi có thể nói láo với mẹ và anh tôi một cách trơn tru đến như thế, mà ngộ một điều là...ai cũng tin. Cha tôi đang làm việc tít tận Nha Trang, thư nào gởi về cũng dặn dò mẹ phải "canh chừng" cô con gái "rượu" thật kỷ như canh cái đĩa cổ và bình cổ thời Khang Hy mà cha mẹ tôi đang có...cha tôi kèm thêm trong thư một câu rằng: "...Con gái chúng mình mong manh dễ vỡ lắm, nó mà bị vỡ thì tôi với mình làm sao sống nỗi?...". Anh trai lớn của tôi đang là thiếu úy Quân vận, đóng quân tại Sài Gòn, còn anh trai kế thì vẫn đang học trường Providence, nên trong nhà chỉ có mẹ tôi, anh kế tôi, vú và thằng em út còn nhỏ; đang là "tu sinh" ở Dòng Chúa Cứu Thế, nên cái chuyện tôi "lẻn" ra ngoài gặp anh Ánh một chút xíu cũng không mấy khó, nhất là khi ông anh kế của tôi đang thích Ngọc Bích; cô bạn thân của tôi.


Tháng ngày của tôi trôi qua trong bình yên hạnh phúc, tôi và anh Ánh vẫn gặp nhau tuần ba lần vào những ngày chẵn, có một buổi tối khi mẹ tôi qua nhà bà bạn chơi trò "đồ Xam hường" (đó là thú chơi mà người Huế rất thích và có ăn thua bằng tiền bạc)...thế là tôi có được một khoảng thời gian dài hơn những lần trước, hai đứa tôi đi bộ bên nhau trên con đường Hàng Đoát; con đường dễ thương nhất của xứ Huế, và cũng là con đường khá gần nhà tôi, anh Ánh một tay dắt xe đạp, một tay thả lõng...rồi bất ngờ bàn tay thả lõng của anh nắm lấy tay tôi...đó là sự đụng chạm đầu tiên trong đời của tôi với một người con trai; tôi bủn rủn, hai chân như bay bỗng, người nhẹ tênh nhưng thật quái lạ, không hiểu sao đôi chân của tôi run đến thế, nó cứ va vấp vào nhau, mặt tôi nóng bừng, cả cơ thể như chỉ muốn tan chảy thành nước. Trời rất lạnh mà sao thân người tôi thì...nóng thế nhỉ???

Ánh hỏi tôi:

- Còn mấy tháng nữa là anh thi Tú Tài Toàn rồi, Thủy có cầu nguyện cho anh thi đậu không?

Tôi trả lời lí nhí, vì tay tôi vẫn bị tay anh ấy nắm chặt:

- Có, mỗi lần đi lễ là Thủy đều cầu nguyện cho anh thi đậu.

Ánh siết chặt tay tôi, cười sung sướng và hứa hẹn:

- Nếu anh mà thì đậu; Thủy thích cái chi anh cũng chìu.

Tôi trả lời...có lẽ là vô duyên ghê lắm:

- Thủy không thích cái chi cả.

Ánh hỏi:

- Tại răng?..không thích anh luôn à?.

Tôi mắc cỡ cúi đầu không nói chi thêm, với lại tôi cũng không dám đi lâu vì sợ nên khi gần đến nhà, tôi và Ánh phải chia tay nhau. Đêm đó tôi không ngủ, bàn tay của tôi mà anh ấy cầm nó cứ như là có kiến bò, vừa nhột nhột lại vừa êm êm.


***


Mới đó mà chỉ còn hơn một tuần nữa thôi là đã qua năm củ rồi. Mùa Xuân đang đến gần thật gần, thời gian trôi nhanh quá. Những tháng ngày cuối mùa Đông để bước sang Xuân sao mà đẹp và rộn ràng đến thế, hầu như tất cả các loài hoa đều được những nhà vườn ươm trồng đưa ra bày bán trên những con đường của thành phố Huế, nhất là hai bên bờ sông Hương, đủ mọi loài hoa, mọi hương sắc không thể kể tên cho hết, nhưng nhiều nhất vẫn là những chậu mai vàng, bonsai Mai chiếu Thủy, Hồng, Cúc Đại Đóa và Thược Dược, hoa Thược Dược có rất nhiều màu, tôi "trốn" mẹ để đi dạo chợ hoa với anh Ánh, chưa bao giờ tôi vui như thế, tuổi mười lăm sắp hết, tôi đang từng bước đi vào tuổi mười sáu...nói theo dân xứ Huế thì ở cái tuổi của tôi mà đi chơi với con trai là "mất nết", là...cái đồ "ngựa thượng tứ"; là...con gái còn nhỏ mà đã biết "rượng", nhưng mà có ai biết rằng tôi đang vui? đối với tôi niềm vui đó thật dễ thương.Trời vẫn còn rất lạnh nhưng không khắc khe như những ngày tháng trong mùa Đông.

Cha tôi viết thư về báo cho mẹ và chúng tôi biết ngày 28 tháng chạp thì cha mới về, vé máy bay đã mua rồi, cha chỉ ở nhà ăn Tết với gia đình đúng một tuần mà thôi, anh trai lớn của tôi vì bận đi lính nên không thể về đón Tết với gia đình được, đây là một thiếu sót rất buồn của mẹ tôi; vì mẹ thương anh nhất nhà, tôi chỉ là thứ đứng phía sau tít tè...người Huế vẫn còn "trọng Nam khinh Nữ", nên cho dù là con gái một; tôi cũng chỉ đứng hàng thứ bét. Nhận được thư báo tin của cha lòng tôi vừa mừng khi biết tết này nhà tôi sẽ có cha, nhưng cũng vừa lo; không biết là tôi và anh Ánh có...được hẹn hò với nhau không? vì cha tôi là người rất nghiêm ngặt, nhưng cuối cùng thì...hai đứa tôi cũng có một cái hẹn vào ngày mồng sáu tết, khi đó thì cha tôi đã trở vào Nha Trang làm việc tiếp rồi. Chúng tôi sẽ vô Thành Nội, sẽ lên chùa Thiên Mụ, sẽ đi thăm các đến đài lăng mộ của các ông Vua...nghĩa là chương trình đi chơi dài ghê lắm, thích ghê lắm.


Đúng ngày 28 Tết cha tôi về, cả nhà tôi vui quá chừng, mấy anh em tôi đứa nào cũng có quà của cha, riêng tôi được hai cái kẹp tóc có nơ cài, một cái màu xanh da trời và một cái màu tím rất đẹp.

Chiều hai mươi chín Tết cả nhà tôi ngồi bên nhau gói bánh tét, bánh ú…mẹ tôi có lệ là gói bánh sớm hơn một ngày để kịp ngày ba mươi Tết còn đưa đi "biếu xén" bên nội; bên ngoại. Riêng các món mức dừa, mức bí, mức gừng thì Vú đã làm trước đó mấy ngày, còn hạt dưa và bánh trà; hoa; trái cây thì mẹ tôi đã mua và chưng trong chiếc dĩa cổ đời Khang Hy rồi đặt lên trên bàn thờ xong đâu vào đấy rất đầy đủ. Cha tôi cũng đem cái bình cổ Khang Hy ra để cắm vào đó một cành mai vàng rất đẹp, ôi chao; sao mà nhà tôi đẹp và vui quá, giá như mà anh Ánh được nhìn thấy? có lẽ anh cũng thích lắm.

Tối hai mươi chín cả nhà tôi xúm xít bên nồi bánh tết, cha tôi kễ chuyện công việc ở Nha Trang, chuyện ngôi biệt thự nghỉ mát của gia đình tôi dưới con dốc đi lên Hòn Chồng, cha đã thuê người sửa sang đẹp đẽ, cha nói hè này sẽ đưa cả nhà vào Nha Trang nghỉ mát mấy tháng, còn chuyện vô đó ở hẳn thì chưa tính đến, phải đợi tôi học xong và thi cho được cái bằng Tú Tài đã...hơn nữa em trai tôi đang còn Tu ở Nhà Dòng...

Ngày ba mươi Tết qua đi trong sự rộn ràng của những bản nhạc Xuân mà cha tôi mở ra từ cái máy hát "cổ lổ sĩ" với những đĩa nhạc 33 tour. Nhưng riêng trong lòng tôi là những nỗi háo hức không sao diễn tả cho đủ. Đêm ba mươi trôi qua với những giấc mơ đẹp trong giấc ngủ của tôi.


Sáng mồng một Tết cả nhà tôi đi lễ nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, sau đó về nhà ăn sáng, theo lệ thường thì ngày mồng một tết tất cả anh em bà con chú bác bên nội của tôi sẽ tập họp tại nhà Từ Đường Hồ Đắc để chúc tết, thắp hương bàn thờ tổ tiên, (ngôi nhà này các cô của tôi đang ở, trong đó cô út đã có gia đình, còn hai cô chị kế thì vẫn còn độc thân), và tất cả sẽ cùng nhau lên mộ đọc kinh, thắp hương trên mộ của ông bà nội ngoại, rồi trở lại lại nhà Từ Đường chơi; ăn trưa, đến chiều thì ai về nhà nấy, ngày mồng hai Tết mới đi thăm người quen, bạn bè...

Ngày mồng một Tết trôi qua trong sự vui vẻ, ấm áp và...hạnh phúc khi trong tim tôi vừa mới có một người và một cái hẹn vào ngày mồng sáu Tết...cùng sinh nhật tuổi mười sáu sắp đến của tôi.


. còn tiếp …




trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004