Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






ĐẸP ???





Mộng Xinh vòng tay ôm cổ chồng nũng nịu:

- Anh, mai mình đi chơi xa anh nha?

Vĩnh Giang khẽ đặt lên trán vợ một cái hôn âu yếm:

- Em thích đi đâu nè? Lên núi hay xuống biển? Vào rừng hay ra sông? Em có muốn đi tít tận chân trời nào anh cũng đưa em đi được hết.

Dí ngón tay vào trán chồng, Mộng Xinh dài giọng:

- Xem kìa, xem cái đồ khéo nịnh chưa kìa. Đáng ghét.

- Ừ thì cứ ghét đi, anh nịnh vợ anh chứ anh có nịnh vợ hàng xóm đâu mà…

Môt cái nhéo kèm theo tiếng rít:

- Anh dám…

- Ui da… bà trời của tui ơi, có cho thêm tiền tui cũng hổng dám đâu. Mà tui cần gì đi nịnh ai nữa cho mệt, có ai đẹp bằng bà trời của tui đâu?

Nói dứt câu Vĩnh Giang ôm ghì vợ vào lòng, Mộng Xinh chỉ còn hấm hứ trong vòng tay nồng nhiệt của chồng. Cô cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng lên ào ạt trong lòng. Bỏ dở câu chuyện, cả hai vùi vào nhau trong hơi thở nồng nàn của một đêm xuân.

Dòng thác cứ như một cuộc viễn chinh ồ ạt. Hăm hở và dũng mãnh lao ầm ầm từ trên thượng nguồn xuống suốt năm này qua tháng khác. Một sức mạnh tổng hợp khiến cho những hạt nước trong tạo thành một sải rộng màu trắng đục, hắt lên những tia lấp lánh dưới ánh nắng rực rỡ, hiên ngang phô bày một vóc dáng căng tràn, lực lưỡng, kiêu mạn giữa vòm trời một sức sống kiên cường bất thoái. Địa hình cao nguyên vốn là vùng sản sinh ra bao dòng thác lớn nhỏ. Một ưu đãi cảnh quan của thiên nhiên ban tặng cho con người. Đặt chân đến những nơi thế này, con người như bị cuốn hút theo sự hoành tráng của cảnh vật, để thấy một luồng sinh khí tràn trề tỏa khắp thân tâm. Không chỉ hấp lực của cảnh quan mà còn là một bầu không khí trong lành, mát rượi từ những tán cây xanh, gió lồng từ nhiều phía bắn tung bao bụi nước li ti vào làn da. Sảng khoái vô cùng, thanh thoát vô cùng, tâm hồn bỗng chốc rũ sạch bao lo toan phiền muộn, thân thể bỗng chốc cảm giác như được tưới tắm bằng một làn nước tinh khiết trong lành, cõi lòng bỗng chốc thấy như được rộng mở, muốn ôm tất tật bao yêu thương đẹp đẽ của cái thế giới người này. Cuộc sống! Ôi cuộc sống vẫn luôn tiềm ẩn những diệu kỳ, mà bất chợt một khỏanh khắc phát hiện ra, bỗng thấy mọi sự quanh ta giá trị lên gấp nhiều lần.

Vĩnh Giang đứng ưỡn ngực hít hà mãi luồng khí mát cho căng buồng phổi. Đằng sau anh, Mộng Xinh đang tháo bớt áo lạnh, khăn len cho cậu con trai mới hơn bốn tuổi đang háo hấc muốn tung tăng đôi chân. Sức tri cảm của con người đã có sẵn từ khi mới sinh ra. Nó cho phép những cánh cửa của sự khai phá mở ra dần dần, để con người tự mình tiếp xúc và khám phá những bí ẩn của cuộc sống. Với những đứa trẻ thì những cánh cửa cứ như muốn tung cả bản lề để xông thẳng vào những gì đang thách đố trí tò mò của chúng.

- Ba! Ba ơi!

Nghe con gọi, Vĩnh Giang quay lại nhấc bổng con lên, hôn đánh chụt vào cái má sữa của con rồi hỏi:

- Con có thích không?

- Dạ thích. Ba ơi! Sao nước chảy nhiều vậy ba?

- Ừ thì… tại nước có nhiều thì chảy nhiều.

- Ở đâu mà nước có nhiều vậy ba?

- Thì… ở trên trời chứ ở đâu nữa.

Thằng bé nhìn lên trời ngơ ngác:

- Con có nhìn thấy nước ở trên trời đâu? Ở chỗ nào vậy ba?

- Con mà quay một hồi như vậy chắc ba con té xỉu luôn quá.

Mộng Xinh cười nói. Vĩnh Giang cũng cười xòa:

- Mấy chú nhóc này ấy mà, cái gì cũng hỏi, hỏi là hỏi cho tới nơi luôn. Hỏi riết rồi hổng biết trả lời bằng cách nào nữa.

- Thì nó có ham hiểu biết nó mới hỏi. Mà nhiều câu nó hỏi đúng đó chứ. Nhiều lúc em cũng nghĩ, không biết nước ở đâu mà cứ đổ ào ào suốt năm này sang tháng khác vậy?

- Thì đó là sự tuần hoàn của thiên nhiên mà. Cứ từ trên cao đổ xuống thấp, thấp bốc hơi thành mưa, mưa lại rơi từ trên cao xuống, cứ thế mà chu chuyển mãi những luồng lạch thôi.

Thằng bé nhìn chăm bẳm vào miệng Vĩnh Giang, sự tiếp nhận thông tin của trẻ con cực nhanh mà cũng cực nhạy. Có nhiều lúc người lớn nói chuyện với nhau, không biết chúng chú ý, như một bản photocopy, chúng ghi nhận những thông tin, để rồi vào một tình huống cần thiết nào đó, chúng áp dụng rất chính xác. Cái hay là ở chỗ, bộ óc non nớt ấy đã biết nhận dạng ý nghĩa của thông tin. Những điều mà người lớn rất nhiều khi chưa kịp để mà truyền thụ cho chúng. Trẻ con ngày nay lại rất thông minh, nhất là những đứa trẻ được sống ở môi trường thành thị. Do chúng được chăm sóc tốt ngay từ khi mới là thai nhi. Từ dinh dưỡng đến tiếp cận tri thức, càng ngày khoa học đời sống càng phát triển, thì những thế hệ tiếp nối càng có nhiều điều kiện để thông minh hơn.

- Lâu lắm rồi mình mới lại đến đây anh nhỉ?

- Ừ, hồi xưa hay đi nên nhàm, lâu lâu trở lại, lại có cảm giác thích thú, dễ chịu. Cảm ơn ý kiến của bà xã nhé.

Một cái nguýt yêu dài cả thước. Sáng nay vừa mở mắt, Mộng Xinh đã lay gọi chồng:

- Anh, anh dậy đi em nói nghe nè.

Mở choàng mắt, Vĩnh Giang hơ hãi:

- Có chuyện gì vậy em?

Mộng Xinh cười:

- Coi anh kìa, cứ hay hoảng. Em mơ thấy tụi mình đi chơi thác, có cả mấy người bạn nữa. Lâu rồi mình không đi, bữa nay đi anh nha.

- Ừ. Để anh gọi coi có ai rảnh rủ đi cho vui.

Rất tiếc là kế họach đột xuất nên không rủ rê được nhiều, vì đa phần ai cũng đã có kế họach trước cho một kỳ nghỉ. Chỉ có thêm một bầy đàn nhà Quế Hải đi cùng.

- Ê, hai ông bà tâm tình gì đó? Lại làm ly bia cho mát đi.

Nghe Quế Hải gọi, Giang và Xinh quay lại:

- Hay là tụi mình bày ra ăn luôn đi rồi chơi cho thoải mái?

- Tụi này cũng đang tính vậy. Sáng giờ lụp chụp đã ăn gì đâu. Ăn rồi mới có sức leo trèo chớ.

Một bữa ăn thinh sọan được dọn ra trên mấy tờ báo. Câu chuyện và những tiếng cười cũng râm ran. Những người lớn ăn uống, trò chuyện vừa lo trông chừng những đứa trẻ. Những đứa trẻ trông cũng khỏe mạnh khí sắc hơn khi được chạy nhảy nô đùa giữa thiên nhiên trong lành.

- Lâu lâu đến mấy chỗ này thấy người khỏe hẳn ra nhỉ? Cứ phòng ốc với máy điều hòa miết chắc thành robot quá.

- Robot còn đỡ, như cây thiếu nắng mới là vấn đề.

- Ừ, có ăn uống tẩm bổ cao cấp mấy mà thiếu bổ sung dinh dưỡng thiên nhiên thì cũng chi là rước bệnh vào thân thôi.

- Thế nên ngành công nghiệp không khói ngày càng phát triển mạnh đó.

- Mà đúng ra, con người ta nên biết vừa làm vừa chơi, vừa cống hiến vừa hưởng thụ, nếu chỉ biết cắm đầu mà làm thì phí cả nửa đời.

- Dô, mừng câu nói hay nhất trong ngày.

Tiếng ly chạm nhau tạo nên một âm thanh vui tai. Những bọt bia bám lại trên những vành môi, những ráng hồng lan rộng trên những gương mặt đang tươi tắn nét cười. Sự sống trông ra mới hể hả làm sao.

Ăn xong, nghỉ ngơi một chút, mọi người bắt đầu cuộc dạo chơi. Chiếc máy ảnh họat động tích cực. Từ bao giờ chiếc máy ảnh có mặt trong đời sống con người nhỉ? Để rồi theo đà tiến triển của nền khoa học công nghệ, nó càng ngày càng được cách tân, tiện dụng. Nó có mặt trong hầu hết những hoạt động mang tính sự kiện của con người. Nó đã góp một tác dụng không nhỏ khi ghi lại những khoảnh khắc đẹp, đáng nhớ của cuộc sống. Có những khoảnh khắc mà bao lâu sau khi nhìn lại vẫn dậy lên trong lòng người một xúc cảm dạt dào, làm sống lại những ký ức tưởng chừng đã bị vùi quên theo năm tháng, nhắc lại những thời đoạn buồn vui của mỗi bóng hình. Để rồi, bất chợt lòng người nôn nao, hoài niệm, nuối tiếc. Để rồi, bất chợt người ta cảm thấy yêu hơn những gì mình đã sống, trân trọng hơn những gì mình đã có, và khắc ghi hơn những bóng dáng của yêu thương.

Mộng Xinh chỉ lên một mỏm đá nhìn có vẻ chênh vênh, nằm ở một vị trí khá cân đối so với toàn cảnh của dòng thác, nói:

- Anh chụp cho em một kiểu ở kia nhé. Lấy toàn cảnh rất đẹp đó.

Vĩnh Giang nhìn bao quát, có vẻ hơi ngần ngại:

- Đẹp thì đúng là rất đẹp, nhưng hơi nguy hiểm.

- Không sao đâu, em đâu có đứng sát mép mà sợ.

- Thôi em, tìm chỗ khác chụp cho an toàn.

- Nhưng em thích chỗ này cơ.

Nói xong Mộng Xinh trèo lên tìm một chỗ đứng thuận tiện. Vĩnh Giang lo lắng nhìn theo, nhưng rồi anh yên tâm khi thấy vợ đã đứng vững. Quả thật cảnh Mộng Xinh xõa tóc bay bay trong gió, mắt hơi nhìn ngước lên, đằng sau là một dòng thác đổ tràn trắng xóa, lại thêm những tán cây xanh la đà thì thật là một bức ảnh đẹp. Nếu có nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp, hẳn đây sẽ là một bức ảnh nghệ thuật tuyệt vời chứ chẳng không. Vĩnh Giang bấm đến mấy kiểu ở những góc độ khác nhau. Mộng Xinh lại nói:

- Anh lên đây chụp với em một kiểu luôn.

Vĩnh Giang chưa kịp lên tiếng thì Quế Hải tán đồng:

- Ừ, đúng dó, ông đưa máy tôi bấm cho. Rồi vợ chồng tôi cũng phải làm một kiểu chứ. Cảnh đẹp quá mà.

Không có gì phải bàn cãi thêm, Vĩnh Giang đưa máy cho bạn rồi trèo lên. Mộng Xinh dọn chân để chừa chỗ đứng cho anh. Quế Hải đã canh sẵn máy. Diện tích chỗ đứng tạm thong thả cho hai bàn chân, nhưng thật hạn hẹp cho cả bốn bàn chân. Mộng Xinh cố nhích thêm một để Vĩnh Giang có thể thoải mái hơn, bất chừng cô mất thăng bằng, chới với, một phản xạ tức thì, Vĩnh Giang giơ tay đẩy mạnh vợ về phía trước, nhưng anh không ngờ chính lực đẩy đó lại tống anh về phía sau. Phải mất đến mấy giây sững sờ, mọi người mới kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mộng Xinh ngơ ngác ngồi dậy sau khi bị đẩy ngã, kinh hoàng nhìn vào khoảng không nơi chồng cô vừa mới đứng. Một tiếng thét đến rách cả trời xanh:

- KH..Ô..N..G…

Cô như lao về phía mỏm đá, may sao Quế Hải vừa kịp lên tới, vội nắm tay cô rít lại, rồi anh nhoài người nhìn xuống phía sau mỏm đá. Phía dưới chỉ là một mặt nước với vành sóng cuộn vào nhau. Quế Hải thốt lên rụng rời:

- Chết rồi! Vực xoáy…

Rơi xuống vực xoáy, gần như đồng nghĩa với khả năng sống sót của nạn nhân là rất thấp. Vì khi rơi theo chiều thẳng đứng, vực xoáy như miệng một con quái vật nuốt chửng, nạn nhân như bị trói chặt chân tay, đồng thời bị quay tròn trong sức xoáy của nước, sức người không lại với sức nước, sự mất bình tĩnh khi bất lực trong khả năng xoay trở, khiến nỗi sợ ập đến làm nạn nhân co thắt cơ tim, dẫn đến đột quỵ và tử vong rất nhanh, có thể chỉ từ một đến hai phút là nhiều. Vậy nên khi vừa nghe Quế Hải kêu lên thế, Mộng Xinh ôm đầu từ từ ngã gục xuống. Vợ Quế Hải thì mặt tái mét, tay chân run bần bật, cố ôm giữ hai đứa trẻ vào lòng. Lúc này, việc mà Quế Hải có thể làm là rút cái điện thoại ra.

Mộng Xinh nằm rũ dưới gốc cây. Mộng Đài, em gái cô cầm ly nước cam ngồi bên, giọng ngàn ngạt:

- Chị ráng uống vô một chút đi chị. Chị như vầy làm sao chịu nổi.

Mộng Xinh vẫn im lặng. Đôi mắt cô cứ đau đáu dõi ra vùng nước xoáy, nơi mà chỉ tích tắc đã cướp mất người chồng yêu thương của cô. Nếu những người thân không cố sức cản, và nếu không có tiếng khóc thét của đứa con trai, chắc cô đã lao xuống nơi vực xoáy ấy để tìm Vĩnh Giang. Đã hai ngày nay rồi, những người thợ lặn miệt mài dốc hết hơi sức để tim cho được thi thể người xấu số. Nhưng dòng chảy mênh mông với những con sóng ngầm đã cuốn vào đâu một xác thân đã trở nên quá bé nhỏ và yếu ớt. Quế Hải ôm về một đống củi, để chuẩn bị cho một đêm nữa nơi thăm thẳm sự chờ trông và đắng đót. Một nơi mà chỉ vừa mới đó tạo cho con người sự vui sướng, sảng khoái, thanh thỏa, nay đã trở thành một niềm đau chất ngất trong nỗi đoạn trường của tử biệt sinh ly. Âm thanh ầm ào của dòng thác đã trở thành nỗi đe dọa ám ảnh khủng khiếp cho tâm tưởng, những bụi nước li ti bây giờ lại gieo một cảm giác lạnh lẽo đến tột cùng cho cả thể xác lẫn tinh thần. Để người còn trên bờ đất xót xa hơn khi như cảm thấy cái lạnh giá đến từng tận mỗi tế bào cơ thể của người đang còn ngơ ngác dưới mặt nước âm u kia. Vĩnh Giang ơi! Cậu có biết bây giờ cậu đã rời xa cái thế giới ấm áp những ngọn lửa mà trôi về một vùng băng giá xa xôi mù mịt nào đó không? Quế Hải đã âm thầm giấu đi một kiểu ảnh mà do một cái giật mình ngón tay anh đã bấm vào cái nút ghi hình, kiểu ảnh mà cả người cầm máy lẫn người đứng hình đều không tưởng tượng nổi. Kiểu ảnh ghi lại cái tích tắc cuối cùng của một đời người, cái tích tắc âm dương định mệnh, nếu Mộng Xinh nhìn thấy cảnh mình đang đổ về phía sự sống và chồng thì đang ngả về phía cái chết, thì chắc cô cũng sẽ không còn lần lữa gì một làn hơi thở hắt. Cho dù không nhìn thấy kiểu ảnh oan nghiệt ấy thì cô cũng đã ân hận đến suốt đời vì một ý thích ngớ ngẩn của mình. Vốn quen được chồng yêu chiều từ khi mới quen nhau, Mộng Xinh thường có những vòi vĩnh, nũng nịu, đôi khi rất trẻ con. Chỉ vì cô ý thức được rằng mình là một phụ nữ đẹp, là một báu vật của người đàn ông, là một sự chiến thắng đáng kiêu ngạo trong một cuộc chiến âm thầm dai dẳng. Một cuộc chiến luôn tiềm ẩn những nguy cơ mà người trong cuộc không hề cố ý tạo ra. Nhưng khi nó xảy ra, thì người ta lại thấy rõ ràng nó xuất phát từ chính những chủ quan của người trong cuộc, và hệ quả trực tiếp của nó cũng nhằm vào chính người trong cuộc vậy. Ước mong lớn nhất của người phụ nữ là được nhận một tình cảm tốt nhất của người chồng, Vì người chồng không chỉ là người phối ngẫu, người bạn đời, bạn đường, mà còn là người gần như nắm toàn bộ vận mệnh của cả cuộc đời mình. Buồn vui, sướng khổ, dở hay, hạnh phúc hay bất hạnh, đều phụ thuộc vào cách hành xử và mức độ tình cảm của người đàn ông. Không ít, không, phải nói là quá nhiều mới đúng, những người đàn bà phải chịu đựng những sự đau khổ mà người chồng vừa trực tiếp vừa gián tiếp mang lại. Khi đã ký vào một bản hôn ước, người ta không còn tự quyết định được vận mạng của chính mình. Tất tần tật những hành vi từ đơn giản đến phức tạp, từ vụn vặt đến quan trọng, đều liên quan mật thiết đến người phối ngẫu. Người đàn ông nào mang lại cho người phụ nữ của mình nhiều tiếng cười thì đó là người đàn ông thực sự tuyệt vời, thực sự đáng mặt đàn ông, thực sự được tôn xưng là một “đấng trượng phu”. Còn người đàn ông nào chỉ đem lại cho người phụ nữ của mình toàn là nước mắt, thì đó thật sự là người đàn ông tồi tệ nhất, vô lương tâm nhất, và có thể nói là hạ đẳng nhất. Tạo hóa sinh ra hai giới loại, hai chức phận, hai thuộc tính, là để tương quan, hỗ trợ và nâng đỡ nhau, để tạo nên một cuộc sống đa sắc, sinh động và duy trì sự tồn tại của giống nòi. Bản thân giới tính không có sự phân cấp, mà sự phân cấp chỉ nảy ra trong tư tưởng và quan điểm sống của mỗi người. Quan điểm phân cấp trong giới tính xuất phát từ những người đàn ông có chức sắc, quyền lực, ưu thế trong một phạm vi xã hội từ thuở xa xưa, vì muốn tạo cho mình những thụ hưởng đặc biệt, tự ban cho mình những ưu đãi của sự chiếm hữu, nên mới đề ra những thứ luật lệ để chăm lo, bảo vệ cho quyền lợi của mình, và đẩy vai trò người phụ nữ xuống hàng thấp hơn. Từ đó sự truyền tiếp qua các thế hệ tạo thành một nếp tư tưởng ăn sâu vào ý thức, trở thành một vấn nạn đáng buồn. Để rồi không biết bao kiếp phận những người đàn bà đu đeo mảnh đời mình vào sợi chỉ mỏng manh của số phận. Một số ít khác may mắn hơn thì phải nhờ trước hết vào một nhan sắc nổi trội. Bởi thế mà có một thành phần những người đàn ông thuộc chiều ngược lại. Đàn ông tham sắc vốn là một đặc tính của bản năng. Trước một người phụ nữ đẹp, họ chỉ có một ước muốn duy nhất là làm mọi cách để người phụ nữ ấy thuộc về mình. Không một người đàn ông nào từ chối nổi sự quyến rũ của một nhan sắc, cho dù sau đó họ phải chịu bao khổ lụy, phiền toái. Cho dù họ phải luôn đối mặt với câu “Vợ đẹp là vợ người ta”, thì trước tiên cứ phải là vợ mình cái đã. Không ít những cuộc hôn nhân gãy đổ, không biết bao “đấng anh tài” phải thân bại danh liệt, đẻ ra bao hệ lụy chỉ vì sắc đẹp của người phụ nữ, nhưng mãi mãi vẫn không là lời cảnh tỉnh cho cánh mày râu, và họ cứ tự nguyên đánh đổi những giá trị đích thực nhất của cuộc sống cho một nhan sắc. Họ sẵn sàng bằng mọi cách để có thể sở hữu được một người phụ nữ đẹp. Nhưng cách nào để hiệu quả nhất thì lại tùy thuộc vào quan điểm sống của người phụ nữ ấy. Nhưng cho dù với quan điểm thế nào, thì có ba đường dẫn chính vốn là cẩm nang của sự chinh phục. Đó là: Sự chìu chuộng, quà tặng và những lời khen. Phần còn lại thuộc về những ưu thế của bản thân và xã hội mà anh ta có được. Cái yếu tố then chốt nhất, quan trọng nhất, và cần thiết nhất là tiếng nói của trái tim thì lại là cái cán cân sau cùng. Nhưng dẫu sao, Mộng Xinh cũng không có gì phải hối tiếc khi cô nhận lời phối ngẫu cùng Vĩnh Giang. Cô thuộc vào cái số ít những người phụ nữ may mắn. Những người mà chỉ vừa cất tiếng khóc oe oe đã có sẵn một con đường trải thảm. Cô cùng từng nghe hồng nhan thì bạc phận. Nhưng đâu cứ hồng nhan nào cũng phải bạc phận. Cuộc đời cô từ vòng tay cha mẹ cho đến vòng tay người chồng là một chuỗi dài êm ả. Cứ như cô sinh ra là để được hưởng sự yêu chiều mà không phải một mảy may nghĩ ngợi. Ừ thì trời cho cứ nhận, biết thế nào mà cân nhắc. Vĩnh Giang lại thuộc dạng “hàng hiệu”, có được đa số ưu thế đáng kể của một người đàn ông, để có thể đánh bạt được những đối thủ cũng nặng ký không kém cho dù khá chật vật một chút. Chỉ có một điều không được ổn thỏa và suôn sẻ lắm cho Mộng Xinh khi anh là con trai duy nhất trong gia đình. Chính điều này đã tạo cho cô một tâm lý bất ổn ngay từ lần đầu về ra mắt bố mẹ anh. Sự nhạy cảm của phụ nữ khiến cô bắt ngay được vẻ thiếu thiện cảm của mẹ anh. Sự đố kỵ giữa những người phụ nữ là một trạng thái luôn tiềm ẩn. Nó sẽ được bộc lộ thật rõ nét khi người ta phải ganh ghen hay tranh giành một thứ gì đó. Điều này lại càng khốc liệt giữa mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Đặc biệt là gia đình hiếm con trai. Đa phần trong những trường hợp này, người đàn ông thường nghiêng về người phụ nữ thứ hai. Đơn giản là tình yêu đôi lứa mạnh hơn tình mẫu tử, và cũng còn là bởi vì mẹ thì không thể bỏ con, nhưng vợ thì có thể bỏ chồng. Không phải người đàn ông nào cũng đủ khéo léo để dung hợp được vấn đề. Sự lựa chọn này như một kết quả tất yếu cho hai phía thắng bại.

Vĩnh Giang đã tuột khỏi bàn tay mẹ khi đưa vợ ra ở riêng. Gây nên một hố sâu ngăn cách và sự tổn thương trong lòng người mẹ. Ngay từ lần đầu tiên gặp Mộng Xinh, mẹ Vĩnh Giang đã thấy mình đang dần mất con. Người đàn bà đẹp thường tiềm ẩn mối hiểm họa cho chồng. Bà vẫn nghe người xưa nói thế. Nhưng bà biết Vĩnh Giang sẽ cho bà lẩm cẩm, hẹp hòi nếu bà nói ra điều đó để ngăn cản cuộc hôn nhân. Mà cũng chẳng thể nào ngăn cản được khi niềm hạnh phúc phơi phới lộ rõ trên gương mặt con trai. Không quá xét nét, soi mói, nhưng sự dè chừng và như có phần tranh chấp của bà cũng làm Mộng Xinh cảm thấy khó chịu. Để rồi lòng bà càng thêm chất chứa, phẫn uất khi không giữ nổi con trai trong tay mình, cho dù Vĩnh Giang cũng đã cố hết sức để chu toàn, hiếu thảo. Khi tin dữ bay về, người mẹ như muốn nổ tung cả trái tim. Bà đã la hét, vật vã, rồi như điên loạn bà cứ gào thét mãi một câu “Nó… nó đã giết con tôi…”. Trong con mắt của bao người chung quanh, Mộng Xinh bây giờ mặc tình mang một bản án là thủ phạm. Dù có biện minh đến thế nào đi nữa, thì nguyên do đầu tiên dẫn đến cái chết của Vĩnh Giang cũng là từ cô. Hàng loạt những “giá như” được đặt ra. Người ta vốn không quen cân nhắc trước khi hành động, để rồi lại “giá như” khi phải tiếp nhận một hệ quả không mong muốn.

Ngày thứ ba thường là ngày kỳ vọng tìm ra xác người chết đuối. Nếu vào ngày thứ ba này mà không thấy xác nổi lên, thì khả năng tìm kiếm gần như vô vọng. Vì nếu không thể nổi lên, có nghĩa con nước ngầm đã đẩy cái xác kẹt vào một khe đá nào đó, và khi đã bị trương lên thi mắc cứng vào khe đá ấy mà không trồi lên được. Những người thợ lặn đã mở rộng phạm vi tìm kiếm đến cuối luồng nước. Nếu phán đoán đúng thì đoạn sông tương đối phẳng lặng này sẽ là nơi nổi xác, khi nó đã thoát khỏi sự cuốn xiết của những xoáy ngầm. Gần đến trưa thì có tiếng reo:

- Thấy rồi.

Nguời ta bừng lên một thoáng mừng vui, nhưng lại rơi tõm ngay vào một nỗi đau khủng khiếp khi nhìn thấy sự biến dạng đến tang thương của người xấu số. Cơ thể Vĩnh Giang gần như to gấp đôi bình thường, quần áo rách tươm lộ ra những mảng da trầy trụa, bầm tím. Khuôn mặt vuông vức đẹp đẽ của anh giờ bầm đen lỗ rỗ những vết cá rỉa. Mộng Xinh cố nhoai người để nhìn cho thấy được mặt chồng, và cô chết lịm sau một tiếng hét. Người ta không dám để lâu hơn tình trạng khó coi và đã bốc mùi khăn khẳn của nạn nhân. Cái hòm đã chờ sẵn với những vật dụng cần thiết cho sự tẩn liệm. Và rồi một đám tang như muôn ngàn đám tang. Nó đem đi một kiếp người và để lại những điều hệ lụy. Nó gieo cho những người đang còn một hơi thở những bâng khuâng chiêm nghiệm chuyện rủi may, được mất của cuộc đời. Khóc người ra đi, thương người ở lại. Một chút giật mình khi nghĩ rồi… để mai kia trong những sống xử có chút gì nương nhẹ hơn, đằm thắm hơn, biết giữ lấy nhau hơn.

Đêm đã rất khuya, Mộng Xinh vẫn quỳ phục trước bàn thờ chồng. Từ bây giờ Vĩnh Giang chỉ còn nhìn được cô qua ánh mắt buồn trên bức ảnh thờ, ánh mắt lúc nào cũng như đong đầy bao nuối tiếc, và có một phần như trách móc, có thể đó chỉ là nỗi ám ảnh trong tâm tưởng cô mà thấy vậy. Những chất vấn, những ân hận, những nuối tiếc, những cơn đau rát ruột sau cái chết của chồng đã làm Mộng Xinh tiều tụy hẳn. Cô không còn là một người đàn bà trẻ trung xinh đẹp, lúc nào cũng rạng ngời nụ cười hạnh phúc. Cô bây giờ là một tang phụ, tự khép kín đời mình trong ray rứt khôn nguôi. Cô đã từng tự hỏi: Cô đã có tội gì khi được tạo hóa ban cho một nhan sắc nổi trội? Cô đã có tội gì khi đón nhận sự yêu chìều rất mực của người chồng yêu quý? Cô đã có tội gì khi tạo hóa đã ban cho cô một đặc ân hơn nhiều người phụ nữ khác? Không! Đúng là cô không có tội gì trong những điều ấy, nhưng cô tự thấy cái tội lớn nhất của cô là cô yêu bản thân mình nhiều quá. Cô tận dụng những ưu đãi trời cho để phục vụ cho ý thích của mình, mà nhìều khi không kịp nghĩ đến những ảnh hưởng cho người chung quanh. Nếu cô không chiếm trọn Vĩnh Giang, thì chắc bây giờ mẹ anh không đến nỗi điên dại như thế. Nếu cô không lạm dụng tình yêu thương của chồng trong cả những ý muốn vụn vặt ngớ ngẩn thì chắc ngày nay không xảy ra thảm cảnh. Câu người xưa nói không hẳn là không có lý, một người đàn bà quá đẹp không chỉ là sự khổ lụy cho người mà còn cho cả chính mình. Không có nỗi đau nào được cảm nhận rõ bằng chính bản thân trải nghiệm. Chỉ có điều khi người ta có được hai chữ kinh nghiệm thì cũng là lúc người ta phải trả một cái giá quá lớn. Phần lớn con người ta thường có những ý nghĩ không vượt quá bản thân. Nếu có nghe những câu chuyện mang tính cảnh báo hay kinh nghiệm lại cứ cho đó là chuyện của ai kia, chứ không thể đến với chính mình. Và chẳng bận tâm xem thử mình có chút dáng dấp gì trong đôi ba sự vụ ấy không. Để rồi phải dằn vặt trong xót xa, phải gánh chịu những hậu quả tồi tệ. Thế nên những điều đáng tiếc vẫn luôn lập lại ở đây đó.

Mộng Xinh lờ mờ nhìn màu trắng chập chờn. Giây lát cô mới nhận ra là mình đang nằm trên chiếc giường bệnh viện. Những ngày đau khổ tự hành xác vừa qua đã làm cô kiệt sức. Nhưng cô kinh ngạc đến ngẩn người khi nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi bên cạnh, gương mặt cũng bơ phờ tiều tụy không khác gì cô. Nhưng lộ vẻ mừng rỡ khi thấy cô tỉnh lại:

- Ơn Trời Phật phù hộ, con đã tỉnh lại rồi.

Đó là tiếng reo của một người mẹ, một người mẹ vừa phải chịu một cơn đau xé lòng vì mất con. Mộng Xinh trào nước mắt:

- Mẹ!…

Cổ họng cô như tắc nghẹn trước ánh mắt buồn đau thống thiết của người mẹ đã mang nặng đẻ đau, đã dày công chăm chút nên một con người, để rồi đã tan nát cả trái tim, chết cả một cuộc đời khi trắng toát một màu tang phủ lên hình hài người con yêu quý. Nhưng rồi, bằng vào sức mạnh tuyệt cùng của tình mẫu tử, bằng vào cõi bao la thiêng liêng của tấm lòng người mẹ, bà lại gượng đứng lên, gượng bước qua nối thống khổ, gượng bước qua cái hố sâu của sự tị hiềm, để lại có thể chìa bàn tay gày guộc, run run mà đón đỡ những gì còn lại của con trai mình. Trog một khoảnh khắc, Mông Xinh như cảm nhận một cách rõ ràng những cảm xúc trong lòng người mẹ ấy, cô cất lên một lời từ tận đáy lòng:

- Con xin lỗi mẹ.

Người mẹ thở một hơi dài, mắt cũng mờ lệ, nhưng cầm tay cô ôn tồn:

- Thôi con, số phần nó đã thế rồi, biết làm sao được. Con hãy cố gắng gượng để còn lo cho hai đứa con con nữa. Mẹ không muốn đã mất con lại mất thêm cả cháu.

Mộng Xinh ngạc nhiên:

- Hai đứa? Con mới có một cu Tin thôi mà.

Đến lượt bà mẹ ngạc nhiên:

- Trời! Con không biết mình đang mang thai sao?

- Con đang mang thai?

- Bệnh viện họ vừa cho mẹ biết, con mang thai đã được hơn ba tuần rồi. À mà Vĩnh Giang nó cũng mất gần một tháng. Vậy ra….

Mộng Xinh thờ thẫn như người đang mơ. Anh ơi! Vậy là anh đã kịp để lại cho em thêm một giọt máu của anh. Ơn trời! Em mong sao nó sẽ là một đứa con trai, một đứa con trai giống anh như đúc. Để em được xem như anh đã tái sinh trên cõi đời này. Đừng là một đứa con gái như em, một đứa con gái chỉ biết sống vì sắc đẹp, để rồi phải chịu kiếp hồng nhan bạc phận mà thôi. Từ bây giờ em không còn là một người đàn bà đẹp. Mà em sẽ cố gắng để làm một người mẹ tốt cho các con anh. Anh ơi! Em cảm ơn anh nhiều lắm. Anh đã để lại cho em một ý nghĩa sống thực sự trên đời này.

Nước mắt lăn dài, Mộng Xinh cầm lấy bàn tay người mẹ đầy lòng khoan dung, nghẹn ngào:

- Mẹ! Con cảm ơn mẹ!

Hai người phụ nữ nhìn nhau trong nước mắt. Giữa họ là bóng hình của một người đàn ông đang nhẹ nhõm nụ cười.



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ BanMêThuột ngày 10.12.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004