Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





SAU TRẬN LỤT




C ơn mưa quá dữ. Nó kéo dài cầu cả tuần mới ngưng. Khi đường sá còn ngập ngụa thì bọn chúng không hiểu cách nào đã bò lên tới đỉnh đồi trọc, nơi chỉ có loe ngoe ít cây rừng. Nhưng xem kìa, những tán lá xanh mơn mởn làm bọn chúng thi nhau trèo lên vội vã. Con to nhất có cặp răng to đùng lòi ra khỏi cái bản họng nhìn thấy đã khiếp vía, mặc sức hô hoán thần dân của nó phải trật tự kẻo lại rơi tòm xuống dòng bùn đặc quánh dưới chân. Nhưng lũ sâu đói ấy vẫn lao nhao bò lên, bộ chân của chúng cứ như dãy mái chèo trong các chiến thuyền đẩy những bộ răng tiến tới. Đi đến đâu là lá trụi sạch đến đấy, bù cho cả tuần qua chúng chỉ no bụng nhờ vào đất cát tọng vào mồm khi cơn lũ ào đến.

Oách - thằng sâu vua - sau khi làm một bụng đẫy lá non, hắng giọng:

Hỡi lũ mọt dân! Thế là từ nay ta lấy nơi đây làm căn cứ, vì không lo nước ngập. Gió có hơi to, nhưng các ngươi nhiều chân thì chẳng đến nỗi chết vì… rơi! Nhưng chớ có để phải đói mà rơi thật đấy. Vậy, “cơ bản” là các ngươi phải lo ăn cho nhiều vào, vì cây này xem ra bự lắm lắm, chẳng hết lá được đâu! Vả lại, vì ta là vua của các ngươi, nên các ngươi cứ việc ăn, nếu có việc gì thì ta giải quyết hết! Tuy vậy, ta báo cho mà biết, kể từ chỗ ta đậu trở lên… trời! Nghĩa là từ chỗ có trái, là phần riêng của ta, cấm kẻ nào bén mảng đến. Bất tuân thượng lệnh là ta cho một nhát đi đời; và đây là ví dụ”. Vừa nói với cái giọng sỗ sàng, nó vừa lôi ngay một thằng sâu vạm vỡ gần đấy. Ngoắt một cái, hai cái răng khổng lồ của nó đã tiện đứt đầu con sâu khốn khổ ấy. Cái miệng kinh khiếp của nó phun cái đầu đứt lìa ra. Con mắt của nó trợn ngược lên khiến lũ dân của nó mắt mũi cụp cả lại.

Được cái, thần dân của nó chẳng đến nỗi chết đói. Vì cái cây ấy quả là cây tiên, cành lá xum xuê khiến chúng ăn mệt nghỉ. Thậm chí có đứa trúng thực nằm lăn quay ra như chết rồi vậy! Bụng nó căng lên, đồng bọn của nó thấy rõ cái bao tử của đứa trúng thực thậm chí chẳng co bóp được nữa, vì còn chỗ nào mà co với bóp. Thế là nhà vua Oách mới sai thần dân khiêng thằng này sang cái cây gần đấy.

Số là, vua Oách ở trên cao nên thấy được nhiều thứ mà dân của nó chỉ có mù tịt. Nó thấy cây bên cạnh có thằng cha bác sĩ chữa bệnh cho dân nó. Dĩ nhiên cũng là sâu thôi, nhưng sâu này… thối hơn! Bằng cớ là vua Oách ngửi thấy mùi xú uế từ bên kia bay sang hàng ngày.

Đúng vậy. Bệnh nhân sâu của chúng ta đã đến đúng chỗ. Lão bác sĩ Băm bên ấy chẳng nói chẳng rằng. Lão chỉ quay đít lão lại và chích cho bệnh nhân một phát đau thấu trời xanh, bằng cái sừng trên mông lão mà lão hằng ngày ra sức mài cho thật bén nhọn phòng có dịp xài. Cái sừng xuyên qua bao tử thằng tham ăn, làm dịch vị chảy ra xanh lè xanh lét. Thế là hết cả bệnh.

Còn tiền công thì lão chém đẹp vô cùng. Lũ thân nhân thắc mắc thì lão xì xà xì xồ:

Này! Tụi tham ăn, tao nói cho mà biết nhé. Tao không ăn cả đâu, vua của chúng mày dặn tao là phải chia cho nó một phần ba đấy. Tin hay không thì tùy hỉ?”.

Bọn kia chẳng thể tin vào cái tai vốn hay điếc của chúng. Vì chúng chỉ quan trọng là ăn thôi, nên tai thì có cho… vui vậy mà! Ừ! Chúng thèo lẻo gì đó mà đến tai vua Oách. Tai vua rõ ràng là tốt hơn tai dân rồi. Nên vua mới gọi cái đứa ngứa mồm đến. Và một lần nữa, hai cái răng ba trợn của vua thể hiện oai quyền khiến lũ sâu lại im như thóc. Từ đấy, chúng chỉ lo ăn chứ chẳng lo chuyện gì khác cho nhọc lòng, có khi còn nguy đến tính mạng nữa là khác.

Câu chuyện này có lẽ sẽ dài lắm. Nhưng xem ra chỉ có phần này là đáng chép lại trong sử sách loài sâu. Số là vua Oách và bác sĩ Băm ấy ngày càng béo ra. Tình bạn của họ ngày càng thắm thiết đến nỗi một hôm, vua Oách mới tử tế nói với bác Băm:

- Hay tôi sang chiếm mẹ nó cái cây bên cạnh, rồi tôi chia cho anh một phần ba. Cả đời chúng ta ăn chắc chẳng hết nổi đâu à!

Bác Băm “băm” lại:

- Ấy! Ai lại chia không đều vậy! Chia có đều thì ăn mới lâu! Ăn nhiều là “chích” nghe nhà vua!

Vua nghe không hài lòng là mấy. Nhưng bác Băm lại “tư vấn” thêm một phát ngon ơ:

- Mà tội gì chúng ta phải mất công vậy! Nhà vua cứ xúi dân sang bên ấy, rồi xúi cho chúng ăn đến bội thực thì bác sĩ ta ra tay, có phải là mọi “thành phần” đều hài lòng cả không nào!

Vua Oách khoái chí đến nỗi cười lăn ra, ngọ nguậy mãi mới bật mình lại được. Rõ là dân cứ tha hồ ăn, bác sĩ tha hồ chữa bệnh, còn vua tha hồ mà được chia phần mà chẳng phải làm gì cả. Còn cây muốn chết thì cứ chết, tính sau.

Nhưng nghe nói lũ sâu ấy dần dần lại mạt kiếp, vì ăn nhiều thì chẳng đẻ đái gì ráo trọi. Lắm lúc lão bác sĩ nọ còn chích lộn chỗ khiến sự đái và đẻ của chúng ngày càng thêm tệ…


04.08.2015



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 07.12.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004