Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





NHỮNG NHÀNH HOA ĐÃ MẤT









  C ách đây mười sáu năm, đúng ngày nầy, tôi ra đời.

Chưa bao giờ tôi để ý đến điều đó. Tôi đã vô tình sống và lớn lên một cách hồn nhiên cho đến ngày hôm nay, ngày sinh của tôi.

Mẹ đã gợi lên, đánh dấu sự có mặt của tôi bằng một bữa tiệc nhỏ mừng sinh nhật.

Sáng sớm, trước khi đi chợ, mẹ trao cho tôi một xấp thiệp mời và dặn dò:

- Con hãy điền tên người bạn nào con thích vào đây. Nhớ ghi rõ buổi tiệc sẽ bắt đầu lúc mười tám giờ nghen!

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Tiệc gì vậy mẹ?

- Mừng sinh nhật của con.

- Mừng sinh nhật của con! Trời! Để làm gì? Thôi đi, con mắc cỡ lắm. Con thấy không có con cuộc đời nầy vẫn đông vui.

Mẹ vuốt tóc tôi, âu yếm bảo:

- Nhưng đối với mẹ thì khác. Không có con, mẹ chẳng thiết sống nữa.

Trong ngôi nhà lớn và cổ kính nầy, chỉ có hai mẹ con tôi sống thui thủi bên nhau. Cha tôi đã bỏ đi với một người đàn bà lạ và dĩ nhiên là giàu có. Ông chán ghét mấy căn phòng ẩm mốc đầy rẫy những cây cột to tướng lâu đời, lên nước đen bóng. Chúng đứng bất động bên những tấm màn nâu lớn, cũ kỹ. Ông bảo rằng cần phải thoát khỏi “địa ngục trần gian”. Thoát khỏi “ ngôi nhà tù”.Nhưng đối với bạn học của tôi thì nơi này là thiên đường. Chúng ca ngợi nó là “ ngôi nhà cổ tích”. Trước đây, các bạn thường kéo tới đùa nghịch. Hết chơi trốn tìm lại bày những trò nghộ nghĩnh như “ Công chúa khờ” hay “ Hoàng tử ngủ trong ổ gà”.Vui không thể tả! Mấy tấm màn bị kéo rũ xuống, che bớt ánh sáng mặt trời gió lùa trên những vòm cao mái nhà tạo thành những âm thanh kỳ đị, biến căn nhà thành một lâu đài huyền bí. Ghế bành được xem như ngai vàng. Mỗi đứa giành lấy một cái khăn lông lớn cột vào cổ để tạo dáng chiếc áo choàng thời xa xưa.

Mọi thứ được xê dịch, làm tung lên từng chặp những làn bụi bám quanh mấy chiếc tủ cẩn xà cừ. Mãi đến lúc đồng hồ thong thả điểm giờ mẹ tan sở thì chúng tôi mới cho mọi thứ đâu vào đấy. Những Hoàng tử rời ngai vàng trở về xứ sở để … ăn cơm. Các công chúa … cuốc bộ về “cung nội”, trả lại sự yên tĩnh và buồn bã cho mẹ.

Bây giờ, chỗ nầy đã trở thành cung cấm. Chỉ dành riêng cho con gái. Càng lớn, chúng tôi càng ít có dịp gặp nhau. Bài vở, công thức ngày một nhiều đã cuốn hút, đẩy lùi những trò chơi ngày xưa vào quá khứ. Nhưng cứ gần đến ngày thi, mấy nhỏ bạn của tôi lại mò tới. Mỗi đứa chiếm một chiếc ghế bành rồi kéo đến gần một cây cột. Chúng ngồi thu mình trong ghế, tựa chân lên cột, tay phải cầm vở, tay trái nghịch ngợm nắm lấy tấm màn nâu phe phẩy. Chúng học mãi, học mãi … cho đến khi ngủ gật.

Bọn con trai vì không được mời vào nhà nên đâm ra tức tối, giận dỗi, phao những tin động trời, động đất: Đó là ngôi nhà ma! Đêm, có một cô gái tóc dài hiện ra bên cửa sổ. Cô ngước nhìn bầu trời đầy sao rồi cất tiếng khóc. Tiếng khóc ghê rợn lắm! Nhỏ Uyên sống gần ma nên nó lạnh tanh hà. Bảo sao chẳng có biệt danh “Uyên lạnh”.

Tôi biết chính thằng Quang Bịa là thủ phạm chứ không ai khác. Vì đêm nào nó chẳng đạp xe đảo qua, đảo lại trước cửa sổ nhà tôi. Nó huýt gió, bấm chuông inh ỏi làm mấy con chó túa ra sủa ỏm tỏi. Cậu ta hết hồn kêu cứu rối rít mà tôi vẫn làm mặt lanh lùng.

Hôm nay, ngôi nhà bỗng dưng biến đổi. Mấy tấm màn nâu được mẹ thay bằng những tấm vải mỏng màu thiên thanh. Bộ lư đồng sáng rực trên cái tủ thờ sạch sẽ. Hàng cột nhà dường như đen hơn, bóng hơn, đứng lặng nhìn cái bánh sinh nhật to tướng với mười sáu ngọn nến hồng xinh xắn. Và, Uyên Lạnh bỗng dưng cứ nóng bừng bừng, đôi má hây đỏ như bị sốt. Tôi ngồi yên một chỗ, hai bàn tay giấu dưới tà áo dài màu nắng phai mới mặc lần đầu, hồi hộp, thẹn thùng, đưa mắt nhìn quanh. Nhỏ Thanh Béo thấy vậy kêu lên:

- Tụi bây ơi, nhìn con Uyên nè! Bữa nay nó thành Uyên Ngố rồi.

Thanh Béo cũng đẹp ra. Nó mặc chiếc áo đầm trắng mới tinh. Môi thoa son đỏ choét. Mấy bạn khác cũng xinh xắn hơn ngày thường. Bạn nào cũng áo mới, giày mới. Thúy Thực Tế hỏi:

- Uyên có mời bọn con trai không?

- Có, sao chưa thấy tới!

- Mời ai vậy?

- Quang Bịa, Tuấn Khờ, Nguyên Mát…

Cả bọm cười ầm lên. Thanh chu miệng, dài giọng:

- Xời ơi…! Mời cả Nguyên Mát nữa à?

Không biết Nguyên có Mát không mà anh toàn làm những chuyện khác đời. Trong lúc bọn tôi đang ôn bài thi thì anh mời đi ăn kem. Chúng tôi đang vui say thưởng thức thì anh lại đùng đùng đứng lên, đến bên quầy trả tiền rồi tuyên bố là bọn con trai phải về trước để học bài, khiến nhóm con gái ê cả mặt, giận anh gần một tháng.

Đến hôm nhỏ Thanh Béo tổ chức sinh nhật thứ mười bảy. Nhân ngày vui, nó xóa bỏ hận thù, gởi thiệp mời cả nhóm con trai tới dự. Ngày đó, Nguyên lại nổi bật với món quà to lớn khác thường mà anh đã vác tới nhà Thanh để tặng nó. Anh trịnh trọng nói:

- Chúc Thanh vui vẻ, hạnh phúc. Đời đẹp như mơ! Mơ đẹp như đời.

Chúng tôi vỗ tay cười ầm ĩ. Nhỏ Thanh nhìn thấy thùng quà to quá cỡ, không dằn được tò mò, nó bèn phá lệ: xem quà trước khi nhập tiệc.

Tờ giấy hoa được mở tung, để lộ một cái thùng màu vàng. Thanh lôi từ trong thùng ra một cái gối nằm và một cái gối ôm màu hồng nhạt.

Tôi trêu Thanh:

- Chắc anh Nguyên biết mày béo nhờ ngủ nên mới tặng mầy hai cái gối làm kỷ niệm.

Thanh Béo bước tới trước mặt Nguyên kênh kênh một hồi rồi mát mẻ nói:

- Cảm ơn anh Nguyên Mát nhé!

Nguyên giận dỗi bỏ về, không kịp ăn miếng bánh nào. Còn Thanh thì hôm sau vào lớp nói với tôi:

- Uyên Lạnh nè, nghĩ lại tao thấy bậy ghê! Hai cái gối thật tuyệt, nằm êm hết biết! Tao ngủ một giấc ngon lành, đầy mộng đẹp.

Tôi đùa:

- Vậy là mầy sẽ không còn là Thanh Béo nữa mà là Thanh Mộng Đẹp.

Từ hôm ấy, Nguyên thường hay lánh mặt bọn tôi. Tụi nó bảo nhau:

- Anh Nguyên giận rồi. Vậy là anh không có “ mát”. Người “mát“ đâu biết giận.

Nguyên sẽ không tới dự tiệc. Sinh nhật của bạn nào anh cũng ra công suy nghĩ, lựa chọn những món quà độc đáo để tặng. Còn tôi, mười sáu tuổi mới biết thế nào là sinh nhật của mình. Vậy mà anh không tới. Tôi chẳng là gì hết đối với anh! Tôi khóc.

Mẹ và các bạn đang trò chuyện nghe tôi thút thít liền chạy đến. Mẹ hỏi:

- Uyên, con làm sao vậy ? Bệnh hả?

Thanh Béo thắc mắc:

- Hay mầy đòi ăn bánh trước rồi mới thổi tắt mấy ngọn nến.

Thúy Thực Tế chen vào:

- Bác ơi! Hay là mình cho nó xem quà tặng trước khi nhập tiệc?

Thấy mọi người lăng xăng vuốt ve, tôi liền nhỏng nhẻo:

- Con không mừng sinh nhật! Con không thèm thổi mấy ngọn nến nầy đâu!

- Để anh thổi giùm Uyên nha!

Giọng nói trầm ấm của Nguyên làm tôi giật nẩy mình. Anh đã đến! Nguyên đang đứng cạnh Tuấn Khờ. Anh bước tới trước mặt tôi, nói như ru:

- Đây là quà sinh nhật của Uyên .

Tôi kêu lên sung sướng:

- Hoa hồng.

- Đúng rồi, hoa hồng! Đây là những đóa hoa đầu tiên nở trong vườn nhà anh. Tự tay anh trồng đó. Bây giờ, nó là của Uyên và mãi mãi thuộc về Uyên.

Nhỏ Thanh Béo kêu lên:

- Chúa ơi! Xin chúa hãy giáng trần. Trời ơi! Xin trời hãy ngó xuống thế gian này một chút để coi anh Nguyên. Hết nói anh Nguyên! Phải gọi là anh Nguyên Khôn mới đúng.

Nguyên mỉm cười bao dung. Tôi đưa những đóa hồng lên môi.

Mắt mẹ long lanh những giọt sương đêm. Mẹ quay đi, nhìn vào góc nhà, nơi có chiếc bàn nhỏ mà ngày xưa ba thường ngồi làm việc. Trên bàn, một lọ hoa rỗng cũng nhìn lại mẹ.

Cả hai đang nghĩ tới những nhành hoa nào đó đã mất.



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004