Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





PHÚT CUỐI




C ơn mưa đến là tàn tệ! Những cánh phượng ngã sóng soài trên lối đi đỏ ối cũng không làm Thụy ngừng những bước chân trĩu nặng. Thỉnh thoảng, vài ba con cóc nhảy lùa xùa trong bụi cỏ cứ như trốn khỏi nỗi buồn câm lặng của Thụy. Dù mưa đã ngớt đi đôi chút và bầu trời dường như muốn sáng lên, thì cơn gió khiến tàng cây lẩy bẩy lại đổ đầy trên mái tóc ướt nhẹp của nó những hạt mưa giận dỗi, cùng những chiếc lá chẳng còn muốn sống trên cõi đời đầy bi thiết…

Thụy biết bỏ đi như thế là không phải chút nào, nhưng nó làm sao có thể chịu đựng được cái tráo trở của cuộc đời, khi ngoắt một cái mà Lan sẽ lên đường rời xa nó mà chẳng nói lấy một câu! Mà nào hai đứa có xa lạ gì cho cam: Ngày nào nó chẳng tới chở Lan đi học cơ chứ!

Thụy ngồi bừa xuống bên vệ cỏ đẫm nước mắt ông trời. Một con chẳng biết là cào cào hay châu chấu gì đó thoắt cái đã nhảy nhổm lên, rồi đậu ngay trên áo. Thụy cũng chẳng buồn đuổi nó đi, vì cơn sầu làm chân tay Thụy mềm nhũn. Trông con vật đó cũng hay hay. Nó xanh mướt với cặp mắt dài dài. Một cái chân sau dài ngoẵng hình như bị gẫy hay sao đó mà y ta chỉ còn một chân búng búng, nửa như cuốc đi khỏi cái bản mặt đưa đám của Thụy, nửa như tái tê vì đau khổ khi nay ta chỉ còn năm chân, dù số 5 xem ra cũng tròn trịa!

Thụy cười thầm vì cái ý nghĩ ngộ nghĩnh của mình. Rồi nó lại nhớ tới chiếc xe đạp giờ đây nằm bẹp trong góc sân nhà Lan. Mẹ nó hết sức chiều chuộng mà tậu cho chiếc xe mới cắt chỉ, để nó có cái đi học cho đàng hoàng. Mẹ thì làm gì có tiền mà mua xe mới, khi bà bán bánh mì đầu ngõ, bữa đói bữa no. Nhưng thấy nó cứ thắc thỏm khen hết cái xe của thằng Nam, lại chê cái của con Bắc, bà biết tỏng cu cậu muốn xin mẹ cái xe thật đẹp:

- Đi học thì cần gì xe đẹp?

- Ơ! Con cần xe đẹp… hồi nào?

Có vậy mà Thụy bỏ chạy với nước mắt ràn rụa. Tối hôm ấy, nó bị mẹ la một trận nên thân:

- Con phải biết rằng, học giỏi không bao giờ là điều kiện để mẹ phải chiều đâu nhé! Con xem mẹ đây này, cái áo mẹ mặc đã chục năm mà mẹ có chê đâu? Cái gì thì cũng phải từ từ…

- Chứ không phải mẹ đầy áo đẹp trong tủ à? Nhiều lúc con thấy mẹ…

Tự nhiên Thụy tắc tịt! Chẳng lẽ nó nói thật là nó thấy mẹ đẹp… thấy mồ đi!

- Mày thấy tao làm sao mà dấm dớ…

Thế là nó phá ra cười. Mẹ cậu chẳng hiểu ất giáp gì cũng cười theo với đôi mắt ngơ ngác:

- Này cậu! lên nhà bác Bích mà lấy cái xe về…

- Xe nào hả mẹ?

- Thì cứ lên đấy rồi biết!

Lên” đây, thật ra chỉ là ra nhà bác Bích chủ nhà. Ông thấy mẹ con Thụy hiền lành nên cho thuê cái nhà này với giá rẻ mạt…

Chỉ vài phút đã thấy Thụy dắt cái xe mới tinh về. Nó luống cuống làm đổ kềnh cái xe trước cửa. Dựng xe lên, bỗng mặt nó tiu nghỉu khi thấy đôi mắt lom lom của mẹ cười cười nhìn:

- Sao, ông mãnh?

- Tiền đâu mà mẹ mua cho con vậy?

- Thắc mắc làm gì! Thôi, vô ăn cơm!

Thụy bần thần nuốt không trôi chén cơm đã ních đầy canh. Nó vui vì ngày mai đã có xe chở Lan đi học. Mà cũng buồn vì chắc là mẹ phải vay tiền của ông Bích để mua xe. Cứ mỗi lần nó định mở miệng lúc để cám ơn, lúc xin mẹ trả lại xe vì thấy thương mẹ quá, là y như mẹ lại đưa tay lên miệng, mắt rơm rớm. Mãi, nó mới rặn được:

- Mẹ… đẹp quá!

- Đồ quỷ!

Ừ! Có khi nào mẹ nó nghe lời khen ấy của ai nữa đâu kể từ khi chồng mất. Cái cục nghẹn ngào bỗng nổ thành tràng cười trong suốt, êm đềm…

Bạn nó, Lan, thì cần gì người chở! Nhà cô thiếu gì xe, nhưng cô bé thích đi bộ cho… vui ấy mà. Rồi bỗng Thụy cứ sáng sáng lại thập thò đầu ngõ để chờ cô ra cùng đi học. Rồi trời đổ mưa, khiến chuyện đi bộ xem ra chẳng có chút thi vị gì khi đến lớp với áo quần lấm nước. Cô lại chẳng muốn người nhà phải đón đưa khi ai cũng bận rộn với công việc của mình! Rồi, dĩ nhiên cũng lại một sáng đẹp trời, Thụy xuất hiện với con ngựa sắt và nụ cười như hoa nở, khiến cô chẳng còn thấy thú vị gì khi cuốc bộ nữa, trừ khi xe xẹp lốp làm cô cảm thấy có chút ân hận mà nói hoài:

- Ơ! tại chở Lan mà xe xẹp lốp đó…

Làm sao mà cãi lại ông mãnh kia:

- Ơ! Xẹp là xẹp, chứ Lan nhẹ như tơ thì làm sao làm xe xẹp được!

- Sao biết người ta nhẹ…

- Ừ…thì biết chứ sao? Thụy thấy mình ngố hẳn ra khi phải trả lời câu hỏi khó đoán trước ấy.

Hai đứa cứ líu ríu với nhau vậy mà Lan chẳng nói gì khác lạ. Cho đến hôm nay, khi trời đã đỏ au màu phượng, sân trường đã vắng lặng tiếng học trò đùa giỡn, Lan mời Thụy đến nhà để dự tiệc vui. Bà chủ nhà hắng giọng một lúc, chờ cho đám trẻ bớt huyên náo mới lên tiếng:

- Hôm nay, bác mời các cháu đến chơi, trước là ăn mừng kết quả năm học vừa qua với các cháu, sau là để từ giã các cháu, vì gia đình bác sẽ lên đường sang Mỹ…

Mắt Thụy bỗng tối sầm! Tai nó như điếc đặc trước những tiếng vỗ tay của đám bạn đang lâu nhâu. Tiếng chạm ly cứ y như tiếng súng nổ xé toang trái tim cô đơn của nó. Đôi chân lẩy bẩy của Thụy cứ như có ma lôi đi ra khỏi những tràng cười sảng khoái. Cơn mưa đổ ụp xuống dường như còn xúi cho con ma điên khùng ấy lôi Thụy đi, đi lê thê trong trời tù mù những gió và niềm đau. Có lẽ bọn quỷ cũng khéo léo cõng mọi chiếc xe Thụy gặp trên đường, chứ nếu không thì ắt đêm nay, nó đến phải trình diện Diêm Vương mất!

Có tiếng chân lao xao trên lối đi bì bõm nước. Kệ! Ai đi cứ việc đi, Thụy cứ việc ngồi đây cho chết cái thân (ơ hay, không lẽ nó lại ịn cho thân mình là cái thân… chó à?). Sao lại dừng lại trước mặt kẻ cô đơn này vậy, đồ khùng. Thụy nghĩ thế khi bước chân kia dừng lại. Rồi cái chống chân được gạt xuống, cái giọng quen quen cất lên, mềm nhũn:

- Sao Thụy lại ngồi đây?

Nó giật nẩy mình, luống cuống…

Lan ngồi xuống bên cạnh nó, cô chẳng biết làm gì khi lần đầu tiên thấy nó… thê thảm như vậy. Không gian như co lại, chỉ còn hai đứa với chiếc xe đạp vương những cánh phượng ướt nước. Thụy nghe tim mình đập liên hồi, mà dường như, nó còn nghe cả tiếng tim người bạn gái nữa. Cố gắng lắm, nó mới quay mặt được lại phía Lan, rồi lắp bắp, bâng quơ:

- Sao Lan không ăn tiệc?

Cô nhìn nó: rõ ràng là mắt anh chàng không chỉ ướt vì mưa, mà còn vì… mít ướt!

- Tự nhiên Thụy bỏ đi, thì Lan ăn với ai…

Thời gian như dài vô tận, mãi Thụy mới thốt lên:

- Bao giờ Lan đi? Thụy hỏi mà nghe lòng đắng ngắt, dường như nó khóc thì phải!

- Đi đâu?

- Nãy mẹ Lan nói là đi Mỹ mà!

- Thì gia đình Lan đi, chứ Lan đâu có đi!

Thụy như thở dốc:

- Sao… kỳ vậy?

- Vì Lan không phải là con, mà là cháu gọi bằng cô ruột…

Rồi cô cười, nụ cười thật xinh:

- Mẹ ruột Lan gửi Lan lên đây ở với cô, cùng với các chị em họ khác trong gia tộc. Cô chỉ muốn tụi mình gọi cô là mẹ, nên…

Hóa ra là thế! Thụy thấy mình ngu vô kể. Nó muốn đâm đầu xuống đất mà độn thổ cho hết cái “quê” dồn lên trên khuôn mặt đỏ bừng. Đột nhiên, Lan thấy tim mình đánh còn hơn trống trận khi mấy ngón tay cô mon men, mon men… rồi nắm vào cổ tay anh chàng. Cô nói trong hơi thở:

- Yên chí chưa…

Thụy dại cả mắt nhìn cô, buột miệng:

- Lan… đẹp quá!


21.06.2016




.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 29.8.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004