Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





Có Một Thời…




Đ ã có một thời chúng tôi cùng ngồi chung một lớp. Rồi thời gian trôi đi làm mọi người chẳng còn nhớ đến nhau. Giá có gặp nhau ở đâu đó trên đường đời, có lẽ tôi cũng chẳng nhận ra chị từng là bạn cùng lớp ngày xưa…

Đã có một thời lũ chúng tôi bắt tay nhau trong quán cà phê tìm cách hẹn hò lũ bạn ngày nào. Cuộc gặp gỡ tình cờ tự nhiên đẩy hai đứa chúng tôi vào cuộc truy tìm tung tích những khuôn mặt cũ xưa. Một gã bạn với trí nhớ dai như sợi thun bới ra từ óc mình, một danh sách dằng dặc dài, để hai đứa chúng tôi lên đường… ngỏ ý!

Đã có một thời tôi từng là thành viên của Hội Legio Mariae ở một giáo xứ nhỏ, điều này làm tôi trở nên chẳng hề ngại ngùng khi đến thăm ai, hay tiếp cận với ai sau này, vì nó là bản chất của “chiến sĩ” Legio Mariae…

Đã có một thời tôi từng bán linh kiện điện tử, rồi bán các máy móc audio, video… khiến danh sách bạn bè tôi ngày càng dài thêm ra…

Đã có một thời ba má tôi phải liên tục đổi nhà thuê mướn, vì hai ông bà chẳng mua nổi căn nhà với đồng lương lính nghèo nàn, cùng cái xe bánh mì ọp ep ngoài ngã tư đường. Chính vì vậy mà tôi được ở nhiều xó xỉnh vùng Ông Tạ này. Chính vì vậy, mà tôi lại có vô số người quen ngoài đường mỗi khi bước ra khỏi cửa nhà…

Đã có một thời tôi mê ca hát nơi các nhà thờ, khiến tôi đã lê… mông chừng 18 ca đoàn, khiến cái bản mặt dễ ghét của tôi được nhiều người ghi nhận…

Bọn tôi gõ cửa các địa chỉ đã được phủ đầy nhiều trang giấy, hòng mời cho kỳ được những bạn xưa an tọa vào một hội ái hữu gì đó cho vui. Và kỳ diệu thay, chị bạn tôi ngày ấy lại là vợ của một khách hàng từng nhiều lần lui tới chỗ tôi bán buôn…

Bọn khác của chúng tôi cũng y như vậy, lặn lội tứ phương để lại hình thành một hội ái hữu cựu… gì gì khác…

Bọn khác nữa của chúng tôi khác, cũng rập khuôn như vậy, rồi lại tụm nhau lại thành một ái hữu… gì gì khác nữa…

Hóa ra, cuộc đời tôi lại gặp lại biết bao khuôn mặt cũ mèm mà rất mới. Và dù bận rộn với mấy cái ái hữu ấy, tôi thấy đời mình thêm hoan hỉ với đủ thứ lo toan…

Đã có một thời đi hát hò bên Ba Chuông, để gặp lại bạn cũ ở nơi này, hắn cù rủ tôi về chơi với CHS Saint Thomas. Cần cổ tôi gật cái cụp ngay tức thì. Lạ là hắn cũng là thành viên Legio Mariae. Vậy là tôi với hắn có tới 2 điểm chung: Sáng tác và Legio!

Đã có một thời mà tôi được lôi tới quán Dã Quỳ, tham dự buổi ra mắt tập thơ của hai nữ thi sĩ, mà tôi dám mạo muội phổ nhạc 2 bài thơ của nhị vị ấy để làm quà cho họ, cũng là lời cám ơn bạn bè đã đưa tôi đến đây dự cuộc vui rất thanh tao này…

Đã có một lúc, tôi và anh tròn mắt nhìn nhau, vì nhận ra nhau “tụi mình có quen mà” nơi cửa quán Dã Quỳ khi chưa có ai đến, vì chúng tôi đến sớm nhất. Tôi và anh nêu ra, nào Văn Đức, nào Legio, nào Ca đoàn, nào Saint Thomas, nào khách hàng mua bán máy móc để thất vọng vì những khung cảnh ấy không phải là nơi chúng tôi từng gặp gỡ. Rồi tạm thời, vì chúng tôi cùng quen một anh bạn là lý do tạm nghe được để kết luận rằng bọn mình ba đứa từng chung trường…

Đã có một thời, bỗng nhiên việc viết lách của tôi cứ như hơi thở cần có để sống hàng ngày. Hóa ra, tôi thành kẻ gắn liền với chữ nghĩa và những khung nhạc chẳng bao giờ rời, cho dù thỉnh thoảng vì ngồi nhiều mà lưng tôi ê ẩm, thỉnh thoảng vì lãng tai mà không trả lời tiếng léo nhéo của vợ mình, mà bị cô ấy rầy rà rằng, suốt ngày chỉ có máy với móc!

Tự nhiên tôi quen với thật nhiều bạn mới, đến nỗi tôi cứ lầm chị này là vợ của anh A, trong khi chị lại là bà xã của anh B, hay là em của anh C…, đến nỗi tôi lầm anh kia là chồng của chị D mà thật ra, anh ta “chỉ” là anh xe ôm chở chị đến chơi! Đó là vì bộ nhớ tôi đã quá đầy, khiến mắt tôi bị mờ đi khi có dịp gặp gỡ…

Tự nhiên tôi bị rút đi hết mọi kẽ hở thời gian, đến nỗi biết bạn mình cũng đang lên mạng, mà đành im ắng, vì tôi đang chuẩn bị được sai bảo làm gì cho ai ngay sau đó…

Tự nhiên tôi bị lôi vào cái guồng máy vui vui với cái máy chụp hình. Tự nhiên tôi thích, dù bằng tay nghề quá là non nớt, ghi lại những tích tắc khôi hài, ghi lại những khuôn mặt ngẩn ngơ của những người bạn xưa khi gặp gỡ. Trót thì trét, tôi đẩy chúng hết lên cho bạn bè xem trên FB, phần vì niềm vui, phần là nghĩa vụ…

Vậy mà, chị bạn tôi lại nhận ra anh bạn tôi từng gặp bên Dã Quỳ 3 năm trước, mới là thú vị. Họ líu ríu với nhau đủ để tôi hiểu rằng, ngày xưa họ từng chung xóm…

Hóa ra, tôi và anh ta biết nhau nhưng chưa từng quen nhau, vì có lẽ chúng tôi nhiều lần đụng mặt nhau trên đường đi lối lại mà chẳng hề nhớ ra…

Cái băn khoăn suốt 3 năm cho một câu hỏi, anh và tôi biết nhau trong trường hợp nào, đã được giải tỏa nhờ vào những tấm ảnh tuy thiếu tính nghệ thuật, nhưng kỳ diệu thay, lại là thứ duy nhất giải thích mối liên hệ của bọn tôi từ nay được nâng lên tới mây trời mê mải…

Chính vì có những thời như thế, mà tôi gặp được những bạn đồng tâm, để tuy chẳng làm được gì to tát, song, cũng đủ để lũ chúng ta nghiền ngẫm một cách thú vị rằng, chúng ta đã sống cạn mọi giây phút của cuộc đời bằng tất cả vui buồn, sướng khổ, và hẳn nhiên với mọi thân ái lẫn hờn giận trong đời…

Có lẽ chị bạn ấy sẽ thêm gắn kết với tôi để rong ruổi vào tâm hồn những bạn bè dần trắng tóc! Có lẽ anh bạn gặp ở Dã Quỳ sẽ thường xuyên cùng tôi đổi trao dù anh ở mãi Úc, mà nếu chèo ghe bằng tay, thế nào cũng có ngày tôi gặp anh bên ấy! Có lẽ anh bạn Legio mà bây giờ là “sếp” tôi, sẽ hay hàn huyên với lũ tả hữu của anh hơn - trong đó có tôi - như sáng nay bên ly cà phê chào mãi chưa về! Có lẽ những con chữ bất chợt này còn quấy rầy nhiều đến bạn bè có khi xa xứ mà như gần lắm của tôi, ôi những LTĐ, JP, Teresa Nguyen, Tam Nguyen, Canh Vu, Cindy Pham, Huong Nam Sydney, Nguyen Van Luong, Nhung Vu, Nguyenthuy Nguyen, Quang Vinh… cùng quá trời trời những tuổi cùng tên nếu viết ra cho đủ, e rằng tôi lại phải thoa thêm vài tuýp salonpas mà tôi mới vừa bóp nhẵn!

Tôi hứa rằng, tôi sẽ ráng sống đủ tuổi trăm, để nhấm nháp hết mọi phút giây đời mình, bạn gần xa ạ!



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 15.7.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004