Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới



Kỷ niệm 62 năm
chiến thắng Điện Biên Phủ :

CÁI CHẾT CỦA

VIÊN SĨ QUAN CHỈ HUY PHÁO BINH








Vài nét về viên sĩ quan Charles Piroth (Pirôt)

Sinh năm 1906 ở Săngplít (Hốt-Xaon). Pirốt nhập ngũ 1924, có hai con trai. Thiếu úy pháo binh 1929. Đại úy ở Ma rốc năm 1939. Thiếu tá và đổ bộ vào Italia năm 1943. Bị thương ở Benvêđe, rời trung đoàn pháo 16 ở Itxoa 1945. Đi Đông Dương tháng 3- 1946. Bị đạn ở cánh tay gần Thủ Dầu Một, bị cụt tay và hồi hương tháng 3-1947. Trung tá 1948. Đi nhiệm kỳ 2 tháng 8-1949. Bổ nhiệm về cơ quan tham mưu. Về nước cuối 1951. Đại tá tháng 7-1952. Đi nhiệm kỳ 3 tháng 11 1953. Chỉ huy trung đoàn 41 pháo thuộc địa rồi Phó tư lệnh GONO 10- 12-1953. Theo lý lịch công tác, đại tá Pirốt mất ngày 20-3-1954.). Sau những cuộc họp bí mật đen tối, đã có quyết định mai táng người phó của đại tá Caxtơri ở phía trong cùng căn hầm của ông ấy và phản ứng đầu tiên của GONO là ỉm sự việc này đi, một sự che đậy không thể không có sự đồng ý của Lăng le và Cônhi. Người ta nói đến sự biến mất, "sự ngã xuống trên chiến trường", bị mắc bệnh nhiễm trùng kéo theo cái chết, trước khi thừa nhận rằng người sĩ quan đáng thương này tự nhận thấy có trách nhiệm trong sự thất bại của việc phản pháo, đã kết liễu đời mình.

*

Pi-rốt trình bày với các nhân vật đến thăm tập đoàn cứ điểm Điên Biên Phủ về sức mạnh và hỏa lực pháo binh của mình, đồng thời Pi-rốt khẳng định: “Việt Minh không thể nào đưa được pháo đến tận đây; Nếu họ đến, chúng tôi sẽ đè bẹp…và ngay cả khi họ tìm được cách đến, tiếp tục bắn, họ cũng không có khả năng tiếp tế  đầy đủ đạn dược cho pháo của họ để gây khó khăn thật sự cho chúng tôi!”

Ngày 17-2-1953, đến thăm Điện Biên Phủ, tướng Na-va lên đồi Him Lam quan sát và có vẻ lo ngại: “Béatrice (Him Lam) là một cứ điểm kiên cố vào loại bậc nhất nhưng  bị những ngọn đồi có rừng rậm bao bọc, đối phương có thể giấu những đại bác cỡ lớn và khi Béatrice rơi vào tay Việt Minh, rõ ràng đại bộ phận tập đoàn cứ điểm sẽ nằm trong tầm hỏa lực của họ”.

Một phóng viên quay phim mặt trận của Pháp lúc đó cũng đứng trên nắp hầm với các sĩ quan, nhớ rõ câu trả lời của Pi-rốt:“Thưa tướng quân, không có khẩu đại bác nào của Việt Minh bắn được ba phát mà không bị pháo binh của chúng ta tiêu diệt”.

Với tướng Le Blanc, tham mưu trưởng lục quân Pháp đến thăm Điện Biên Phủ, Pi-rốt nói: “Nếu tôi được báo trước 30 phút, cuộc phản pháo của tôi sẽ có hiệu quả”.

Ngày 26-1-1954, khi Marc Jacquet, Bộ trưởng liên hiệp Pháp lên thăm tập đoàn cứ điểm hỏi Pi-rốt, ông ta đã trả lời là đã có quá số trọng pháo cần thiết ở Điện Biên Phủ và ông ta đã cam kết sẽ bắt pháo binh đối phương phải im lặng ngay từ loạt đạn đầu.

Khi Tổng tư lệnh, Tướng Navarre  hỏi: Với cỗ pháo 155 mm, ông nghĩ có thể phản kích hiệu quả pháo Việt Minh?

Pirôt bình thản trả lời :Thưa đại tướng, sẽ không để cho một khẩu pháo Việt Minh nào bắn quá ba phút mà tôi không ngắm bắn và tiêu diệt nó. Chỉ cần bốn khẩu 155 mm đã bố trí sẵn tại các vị trí Pháp có thể dễ dàng phản pháo lại.

 Pirôt tin  hỏa lực phản pháo của mình có hiệu quả còn vì bố trí các đài quan sát tốt và khi cần có tới 6 máy bay trinh thám đang chờ trên đường băng.

17 giờ ngày 13 tháng 3 năm 1954, pháo binh của QĐNDVN đã khai hỏa, bắn dữ dội trong suốt 1 giờ. Ngay 15 phút đầu, hoả lực pháo binh QĐND Việt Nam đã gây cho quân Pháp tổn thất nặng nề.

Sĩ quan Pháp Jean Pouget viết trong hồi ký:

Trung tá Piroth đã giành trọn một đêm (13/3) quan sát các trận địa hỏa lực dần dần bị đối phương phản pháo chính xác một cách kinh khủng vào. Hai khẩu 105 ly bị quét sạch cùng pháo thủ, một khẩu 155 ly bị loại khỏi vòng chiến đấu …”

Piroth bắt đầu hốt hoảng khi đã giở hết cách mà vẫn không tài nào bắt được pháo của Việt Minh “câm họng”, không tài nào biết được các khẩu pháo ấy nằm ở đâu để bắn trả chính xác đến vậy.

Một sĩ quan gốc Đức trong đội quân Lê dương ở Điện Biên Phủ bị quân báo Việt Minh bắt, y khá tin tưởng vào khả năng tồn tại của cứ điểm Béatrice (Him Lam) và cho rằng QĐNDVN không có pháo hạng nặng để phá hủy hệ thống phòng ngự liên hoàn, kiên cố của Pháp và Béatrice

Đại tướng P.Henri Navarre đã trả lời phỏng vấn báo chí ngày 17/10/1963: Các mỏm núi đều cách xa trận địa 10km, quân Việt không thể đặt ụ pháo trên sườn núi cao hơn cứ điểm vì sẽ lộ vị trí và ngay sau khi đạn pháo đầu tiên bắn đi thì lập tức bị chặn họng bởi phản pháo của ta. Như vậy, họ phải đặt ở phía đồi dốc thấp, điều này giảm đáng kể hiệu lực của pháo khi bắn ra.


Hai phái đoàn của Mỹ gồm các sĩ quan đã chiến đấu ở Triều Tiên, đến đây tham khảo khả năng của pháo và súng phòng không của quân Việt Minh. Họ cũng đồng ý nhận định như vậy.


Một nhà báo Nga sau này nhận xét:

"Tôi gần như chưa gặp cách bố trí pháo độc đáo như vậy trong bất kỳ trận đánh nào của chiến tranh hiện đại."

Báo Pravda (Nga) sau này viết về trận mở màn chiến dịch:

Trong vòng nửa giờ 40 khẩu pháo các loại cỡ từ 75 đến 120 ly đồng loạt nã đạn vào các khu đồi. Quân Pháp phản pháo nhưng không thành công. người Việt cấu trúc công sự khá tốt, giấu pháo trong các hầm kiên cố, sâu trong lòng núi.

Trình độ bắn pháo thiện xạ của QDNDVN làm cho đối phương phải bất ngờ. 18 đến 20 phát bắn đầu tiên trong chiến dịch đã nã trúng đích.

Cũng báo Nga, dẫn lời sĩ quan Pháp: 


Có cảm giác là cứ điểm Béatrice (Him Lam) đã biến mất. Đạn pháo trút xuống như mưa, hoàn toàn chôn vùi các tuyến công sự, hầm hào, súng đạn...Việt Nam lấy đâu ra từng đấy pháo để tạo ra sức mạnh của địa ngục như vậy.


Ngay sau trận Him Lam, Pi-rốt trung tá pháo binh đã khóc trước mặt Langlais và rồi sau trận đồi Độc Lập (Grabille) đêm 14-3, lực lượng pháo binh của Pi-rốt cũng tỏ ra bất lực!…

Ngày 15-3-1954, vì không chịu được hỏa lực của pháo binh Việt Minh và lại bị Đờ-Cát chỉ huy tập đoàn cứ điểm khiển trách, Pi-rốt  đã tự sát bằng lựu đạn và được chôn ngay trong hầm của hắn!…

Một bức điện đã bay về cơ quan tham mưu của tướng Cô-nhi ở Hà Nội: “Trung tá Pi-rốt đã “bỏ mình” trên chiến trường danh dự!”.

Sau này người ta viết về cái chết của Pi-rôt như sau : tại cứ điểm người ta bất ngờ thấy thi hài của viên trung tá chỉ huy pháo binh Piroth trên một chiếc giường nhỏ trong hầm. Rõ ràng viên chỉ huy pháo binh đã dùng răng kéo chốt lựu đạn, ôm chặt nó vào người và thả chốt ra. Như vậy, sau hai đêm đầu tiên không thực hiện được lời hứa bịt miệng các họng pháo của Việt Minh, Piroth đã tự sát.

Còn chiến sĩ pháo binh Việt Nam, khẩu đội trưởng Phùng Văn Khầu. Trong một trận bắn pháo, có 22 quả đạn pháo thì khẩu đội của anh bắn 21 quả đều trúng mục tiêu quân Pháp.

Pháo binh Việt Nam tự hào vì đã có những đóng góp rất quan trọng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đánh giá:  “Pháo binh ta tuy nhỏ nhưng đã có một tác dụng lớn trong Chiến dịch Điện Biên Phủ”.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Uông Bí ngày 02.5.2016.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004