Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





CUỘC ĐỜI LẤP LÁNH








Có thể, khi chưa có ngôn ngữ giao tiếp, loài người quan hệ thông tin đối xử với nhau bằng hình ảnh như những nét vẽ để lại trên vách đá hang động. Cho đến khi, cộng đồng phát triển vùng miền, ngôn ngữ hình thành và hình ảnh được ghi chép kia chỉ là thứ yếu. Một hình ảnh thoáng qua hay để chiêm ngưỡng, một hình tướng dễ phai nhạt hay chỉ để liên tưởng nhớ lấy. Cuộc đời biến đổi không ngừng theo từng sát na nhưng ít ai tôn trọng nó, giữ gìn lời ăn tiếng nói giao hảo với nhau.

Mấy ai cần những người mạnh miệng hô hào khi tri hành không hợp nhất. Mấy ai ưa gì những kẻ nói suông, bụng trống rỗng mà đem chữ nghĩa ra khoe khoang với đời hay ngụy biện, xem cái ta là nhất rồi sinh ý tô hồng che đậy, lấy hình tướng chiêu dụ lòng người làm điều trái quấy hầu đem lợi lạc cho chính mình.

Trong kinh Kim cang, Phật dạy: “ Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng. Nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như Lai”. Cái thật tướng nằm chính trong mỗi người, là sự thật, là chân nhất, là bất khả tư nghị.

Đành rằng ai cũng có nhược điểm của mình, vấn đề ở chỗ ta nhận ra nó mà sửa chữa, mà tu lấy, đừng để nó “trình diện phô bày với cuộc đời” mà mang tiếng thị phi dè bĩu. Nói đến là “tính tôi nó vậy”! Làm sao đây với bản chất tự khoe khoang và cố chấp? Câu hát “mới sinh ra ai có tài hơn ai” là thế. Ngày nào đây, đứng trước đông người run lẩy bẩy, lạnh toát mồ hôi mồ kê… giờ đây ra vẻ hô phong hoán vũ, đưa chân múa tay? Ai dạy? Đời dạy.

Mà đời là ai? Là người chung quanh, là môi trường đất trời mình đang chung sống. Sự va chạm đến ngọt ngào chứa lẫn bi thương đã làm nên bản thân tính chất và quan niệm sống trong mỗi cá nhân.

Ai cũng có cái hay của họ, ở chỗ mình nhận ra lấy đó để học hỏi, phải tàm quý mà biết sống trong khiêm nhường, biết kiên nhẫn cho dù thành tựu chưa đến, xem như những hạt đậu xanh tốt bỏ vào lọ mỗi ngày. Rồi cây sẽ xanh hơn, rễ sẽ bén hơn, hoa sẽ ra, trái sẽ kết, ngọt ngào thơm lựng. Đời sẽ đẹp biết bao.

Bởi thế, sống phải biết tha thứ, “giận không qua một ngày” để sớm mai thức dậy thấy mình vẫn là mình đứng giữa muôn ngàn hoa tươi thơm gió và thấy lòng thơi thới không chút giận hờn trách cứ phân biệt giả thiệt hơn thua.

Có câu chuyện về Đức Phật kể “dụ ngôn về con dao quý” của một ông vua bị đánh cấp. Khi hỏi con dao ấy thế nào, có người suy diễn hình dáng của nó như sừng dê đen, như hoa Ưu-bát-la, đỏ hồng như ráng lửa… nhưng thật ra cái dao ấy chẳng có ai tận mắt thấy nó ra sao cả. Chính cái ngã tầm thường trong cõi người đã làm mình quáng mắt sanh ra tà kiến, cái hảo huyền không thật.

Tôi rất muốn tha thứ, sống trong tha thứ, tha thứ chính mình và tha thứ cả cho người khác nhưng quả thật khó bởi lòng còn quá chấp. Đêm nằm mơ cũng thấy kẻ mình chẳng ưa. Ngày muốn tránh cũng vô tình chạm trán, nỗi sầu gỡ mãi không ra ( Nhất sinh u tứ vi tằng khai – Thu chí- Nguyễn Du) Có đành cười, bỏ bê mọi chuyện đời “chó sủa mặc chó bộ hành cứ đi” mặc nhiên ví von mượn câu xỏ xiên người mà đối đãi?

Nói chi những lời cay đắng “Gặm một mối căm hờn trong củi sắt… nằm dài trông những tháng dần qua.. khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ…” (Nhớ rừng-Thế Lữ) mà oán trách đời dẫu biết c’est la vie! Để rồi “ Bận lòng chi nữa lúc chia phôi” (Giây phút chạnh lòng- Thế Lữ)

Cuộc đời lấp lánh, khi mờ khi tỏ, khi sáng như bưng khi tối om như mực. Sống với nó, với âm thanh hun hút còn lại trên đường vắng dẫu bóng đã khuất xa rồi. Buông đi hoang mang phiền muộn mà chọn nhẹ nhàng thản nhiên, ta lăn tròn vào giữa nhị nguyên hai mặt… với đôi mắt đôi tay cho đến nghĩ suy giàu lòng từ bi mà bỏ qua tất cả để đón nhận hai từ sống với “vị tha”.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ PhanThiết ngày 26.4.2016.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn