Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Qúy vị đang nghe Serenata của Toselli
tranh sơn dầu của Josette Marrel (Pháp)



ÁN TREO




         Chương 8 : SẮC THÁI QUYỀN CHỨC



Năm 1979 Công ty than Uông Bí được thành lập trực thuộc Bộ,trực tiếp quản lý toàn bộ các đơn vị sản xuất, xây dựng của Bộ đang hoạt động ở vùng than Uông Bí- Đông Trều bao gồm các Mỏ Mạo Khê, Vàng danh, Nhà Máy Cơ Điện, Ban Kiến thiết Mỏ Yên Tử…để tổ chức một liên hiệp sản xuất xây dựng. Trụ sở Công ty là trụ sở của Công ty Xây lắp Uông Bí đóng tại thị xã Uông Bí , tuy nhiên cũng có đơn vị ở giữa lòng thủ đô Hà Nội như Đội hiệu chỉnh thiết bị điện. Chính vì vậy mô hình quản lý phân cấp : Những đơn vị thành viên được hạch toán đầy đủ.

Công ty giao kế hoạch, xét duyệt thực hiện chỉ tiêu định mức, thanh kiểm tra, hạch toán tổng hợp, phê duyệt quyết toán được triển khai ngay từ ngày đầu thành lập.

Tuy thế, những vấn đề lớn, cần giao dịch nhiều, quan hệ rộng như gỗ chống lò, lương thực, tiền thưởng, tiền vốn… thì vẫn phải do Công ty đảm trách và quản lý điều tiết. Nguyễn Đình Kiên đang làm Kế toán trưởng Mỏ Vàng Danh được tổ chức Công ty vào làm việc và đề nghị về Công ty tổ chức Phòng Kế Toán.

Kiên đã trình bày là không đi với lý do ở Mỏ đã quen việc quen người và không thích. Lý do của Kiên trình bày được giám đốc Mỏ ủng hộ. Mỏ ra Công ty trình bày, nhưng không được Công ty chấp nhận.

Trần Hoành từ giám đốc Công ty Xây lắp về làm Giám đốc nói một cách tỉnh queo với trưởng phòng tổ chức Công ty : Không đi cũng phải đi…Có trình độ về mà làm, chọn ai bây giờ?

Nguyễn Đình Kiên phải chấp hành quyết định về làm Trưởng phòng Kế Toán Tài Chính Công ty. Được phòng tổ chức công ty đưa Quyết định thành lập công ty mà nghiên cứu để viết quy định chức năng nhiệm vụ của Ngành Thống kê Kế toán Tài chính theo mô hình Liên hợp Sản xuất – Xây dựng.

Giám đốc Trần Hoành giao cho 2 người cùng viết để chọn một . Phương án của Nguyễn Đình Kiên được chọn phổ biến áp dụng.

Để nắm được kịp thời các diễn biến trong sử dụng đồng vốn, những yêu cầu cấp bách về tiền vốn cho sản xuất xây dựng, Kiên đã có sáng kiến cứ vào ngày 20 hàng tháng, ngành kế toán họp giao ban. Việc làm này đã được giám đốc Trần Hoành khen và yêu cầu các ngành Vật tư, Lao động Tiền lương… cũng thực hiện như Ngành Kế Toán.

Nhìn dáng đi tập tễnh của giám đốc, mọi người đều nhớ đến câu chuyện đã xầm xì rỉ tai cho nhau nghe những chi tiết có liên quan tới dáng đi của ông. Mọi người đều gọi là kiểu đi chấm phẩy! Một số người thì hài hước gọi đó là kiểu đi dấu chấm than (!).

Mặc dù đã có vợ đẹp có con xinh, lại là cán bộ trẻ cấp trên đặt nhiều niềm tin tưởng cho tương lai, nhưng chỉ có nhược điểm là thích chơi trò chim chuột, gái gú, đã đi lại với vợ của một vị Thiếu tá quân đội.

Người đời thường nói “Tài thường đi đôi với tật” là thế ! Mà cái trò ăn vụng không bao giờ dấu được lâu sớm muộn cũng bị lộ.

Quả nhiên sau một lần hú hí xong, thì có tiếng xe máy của người chồng về, mặc dù đã dùng cửa hậu để thoát hiểm, nhưng không kịp, người chồng đã bắt ông đứng lại nhận viên đạn súng lục “găm” vào gót chân để cảnh cáo, để đánh dấu việc làm bỉ ổi của ông…

Qua năm tháng, bây giờ nhiều người vẫn cho đấy là mảnh đại bác văng vào gót chân ông, là chiến tích của cuộc chiến tranh để lại, có vị khách nước ngoài đến công tác, đã cởi mở cõi lòng : “ Đồng chí bị thương ở mặt trận nào vậy?”…Sự việc không biết đúng sai bao nhiêu phần trăm, nhưng mồm thiên hạ cấm sao được, chỉ là câu chuyện vui tếu táo để cười với nhau trước khi vào công việc . Kiên cũng đã bị nhầm cứ tưởng Sếp của mình là thương binh thật.

Cái thời bao cấp tem phiếu xếp hàng, Kiên đã nói với vợ, để sang mượn thẻ thương binh đi mua cho nhanh. Bà bạn ở cạnh nhà đã trợn tròn mắt, ghé vào tai Kiên “muốn toi à thương binh gì, vì gái đấy!”.

Cũng có người gọi đấy là con hổ thọt! Mà hổ thọt là mạnh mẽ vô cùng.

Trần Hoành là một cán bộ có năng lực, có đầu óc phân tích tổng hợp cực siêu, ăn nói hoạt khẩu, tiếp thu nhanh, chịu khó nghe, chịu khó ghi chép, biết nhào nặn biến kiến thức của người khác thành kiến thức của mình một cách tài tình không ai biết, với giọng nói sang sảng hùng biện trong các hội nghị, Trần Hoành luôn nổi trội ở mọi lĩnh vực kinh tế, kỹ thuật, và hơn hẳn các cử toạ khác.

Trần Hoành sẵn sàng bỏ ra hàng buổi để ngồi nghe cán bộ cấp dưới trình bày phản biện một công việc gì đấy. Trong sổ tay của Trần Hoành ghi đầy đủ những cán bộ thuộc cấp với các ký hiệu, ngang bằng sổ thẳng hoặc dấu chấm dấu hỏi. Thật không may cho những cán bộ nào thấm nhuần ý thức phê và tự phê, nói thẳng nói thật có tâng lên đôi chút đụng chạm đến sai sót một tý tẹo của giám đốc, thì người đó khó mà ngồi làm việc ở văn phòng công ty, và cũng khó mà ngóc đầu lên được. “Tôi không trù dập ai, tôi cũng chẳng định kiến ai”, ông ta nói vậy, nhưng thật ra trong đầu ông luôn luôn có sẵn những kế sách để đập nát uy tín, địa vị đối thủ để loại trừ hiểm họa.

Được cái là biết tha thứ đối với cấp dưới nếu biết tỏ ra ăn năn. Nhưng lại có giọng nói trì triết khó nghe…

Khi Kiên đang học Tại chức, cứ lúc công ty bận bịu thì Kiên lại có giấy gọi tập trung học…Giám đốc Trần Hoành đã bực bội nói, cái phòng kế toán thật hay, trưởng phòng thì Kiên quyết thật đấy nhưng luôn điều khiển từ xa, còn cái anh phó phòng Thiện thì quá từ thiện lúc nào cũng như ông từ vào đền, còn anh phó Trường thì lúc nào cũng trường kỳ mai phục… Không biết có một lần về quản lý chi tiêu vốn liếng gì đấy, anh em giải quyết không theo ý đồ giám đốc, giám đốc Trần Hoành đã cao giọng nói trong cuộc họp lãnh đạo công ty là hàng ngũ kế toán công ty ta “ quá dốt” mới làm vậy. Kiên về nghe thấy bị xốc thực sự, nghĩ và đã hỏi anh em thì được biết anh em giải quyết đúng không có gì sai sót khiếm khuyết cả…Kiên cầm sổ lên phòng giám đốc để hỏi cho ra lẽ, tại sao lại phát ngôn trước cơ quan nhà nước cấp trên như vậy… Giám đốc cười : Thì Giám đốc bảo anh dốt, nhưng anh không dốt thì thôi chứ sao, tôi có phế thải anh đâu…nói dốt mà không dốt thì sao nào, nói thế nào là quyền của tôi, có gì mà sồn sồn… Lời nói gió bay!

Kiên không biết nói gì được nữa, chỉ nhắc Giám đốc : Sau này chỉ xin anh nói cho đúng, tạo uy tín để anh em kế toán chúng tôi làm việc… Giám đốc có vẻ bực lắm nghĩ nó lại dạy khôn mình, nhưng biết kiềm chế, vì Kiên nói đúng, chỉ cười khục khục nói : Biết rồi, khổ lăm!

Có lần Giám đốc Trần Hoành bực bội nói với các chánh phó giám đốc cơ sở: Hôm nay tôi mời các anh đến nghe anh Kiên giảng cho chúng ta bảng cân đối tài chính tức là Bảng Tổng Kết Tài sản để biết tạo nguồn mà làm dự án…nghe về mà làm chẳng anh Kiên anh ấy bảo chúng ta là những thằng ký đại. Rồi hỏi Kiên : Phải Không Anh Kiên…Kiên cũng thấy bức xúc, nhưng vẫn phải cười : Tôi chưa nói các Giám đốc ký đại khi các giám đốc ký đúng…

Kiên là Kế toán trưởng thường phải chấp bút phân tích hoạt động kinh tế của đơn vị, viết đấy nhưng trình bày thường là giám đốc Trần Hoành, để khỏi phải mang tiếng tranh công, nói sai, nói không trúng, trình bày xong báo cáo ông ta nói luôn : Tôi chỉ là người đọc bài viết sẵn của Anh Kiên thôi đấy, có ai thắc mắc gì về số liệu về sự việc cứ hỏi anh Kiên, cả hội trường vui vẻ cười rộ về lời nói rất thật nhưng lại ngây ngô, khôi hài của ông…

Phải nói Kiên thuộc cán bộ có năng lực, có kiến thức về kinh tế tương đối chắc, có phản ứng nhanh kịp thời nên đã làm thỏa mãn các yêu cầu bột phát ngẫu hứng của Giám đốc khi cần.

Trong một cuộc họp với cơ quan Nhà nước, có nói đến các khái niệm : Giá thành hợp lý, giá thành công xưởng, giá thành định mức, lãi ròng…giám đốc đã viểt yêu cầu : Anh Kiên viết nhanh cho tôi những khái niệm này để tôi phát biểu ngay bây giò.

Một lần họp bàn về Xuất Nhập khẩu, giám đốc cũng yêu cầu : Anh Kiên cho tôi hiểu thế nào là CIF, thế nào FOB, may mà Kiên đã đọc qua nhng danh từ này nên giải thích được ngay…Nếu không giám đốc trên đường về sẽ hài hước : Tớ tưởng tớ dốt , hóa ra cậu cũng vào loại dốt như tớ…

Vui là Kỹ sư Mỏ, đã đi du học nước ngoài về, thuộc loại giỏi, có kiến thức về nghề mỏ đúng bài bản, khi mới về nước đã từng nhiều năm làm việc ở cơ sở…Bây giờ đang đảm trách Phó Tổng Giám đốc phụ trách Kỹ thuật của Công Ty . Con đường thăng tiến của Vui là thuận buồm suôi gió, chắc chắn và vững vàng. Nhiều phương án thi công mở vỉa của Vui đề ra là táo bạo, dám làm dám chịu trách nhiệm và đều được Tập Đoàn và Bộ chấp nhận cho thực thi và có hiệu quả. Lê Vui sẽ trở thành Tổng Giám đốc Công ty trong tương lai là cái chắc!

Tổng Giám đốc Trần Hoành biết tất cả những điều ấy, và trong thực tế hàng ngày từ mồm Trần Hoành cũng nói với Lê Vui điều ấy : “Đồng chí là người được đào tạo một cách bài bản đến nơi đến chốn, chức Tổng giám đốc công ty là thuộc đồng chí…tôi bất quá một hai năm nữa là tôi về, đồng chí nên cố gắng, tôi đã nói với trưởng phòng Tổ chức Nhân sự Công ty rồi đã ghi vào chương trình kế hoạch rồi là khi Trần Hoành này về, Kỹ Sư Lê Vui sẽ chấp chính chức Tổng giám đốc Công ty.

Nhiều cuộc họp, Tổng giám đốc Trần Hoành đã giao quyền chủ trì điều khiển cho Lê Vui. Một số cán bộ kế cận ở cấp xí nghiệp và ở văn phòng đã có những bài toán cầu danh cầu lộc cho riêng mình, họ bắt đầu xa rời Trần Hoành, lên tiếng ca ngợi và đi lại với Lê Vui nhiều hơn. Có những kẻ hãnh tiến, nhưng cũng có những con người thực sự cầu thị thực sự muốn vươn lên học hỏi để hiểu biết. Họ đã vô tư đến với Lê Vui để được trao đổi bàn bạc để nâng cao trình độ . Tiệc tùng quà cáp đến với Vui cũng có xu hướng gia tăng hơn.Sự đời là vậy, bên này có nhiều lên thì bên kia phải ít đi.

Những người thuộc “ê kíp” của Trần Hoành đã thể hiện sự bực bội ghen ăn tức ở. Thuật là một trong số người đó. Thuật cũng là Kỹ sư khai thác Mỏ, nhưng được đào tạo trong nước. Cũng là con người năng nổ, cũng là một ứng viên sáng giá thay Trần Hoành.Thuật đang là Trưởng Phòng Dự án của Tổng Công ty. Nếu so sánh với Lê Vui thì Thuật có những cái mạnh riêng.

Thuật rời ghế nhà trường khi học cấp III, đi làm công nhân Mỏ năm 18-19 tuổi Bố Thuật cũng là một công nhân Mỏ lâu năm. Thuật đã được ông bố bảo ban nhiều điều trước khi vào đời : “Không ai lo cho ta bằng ta lo cho ta đâu con ạ!- “Cuộc đời là một kịch trường. Mỗi con người đều phải nhập vai diễn sao cho đạt”, “ Là con người ai cũng ưa nịnh cả thôi nhưng phải biết cách nịnh, cũng có nghệ thuật nịnh hẳn hoi đấy con ạ, đừng qúa thô thiển, thớ lợ và lộ liễu thì trở thành thằng ngố...”

Lúc đầu Thuật được phân công vào đội sửa chữa cầu đường, vốn có sức khỏe, Thuật luôn được suy tôn là lao động suất sắc. Trong các hội nghị Thuật luôn là người phát biểu đầu tiên. Trong một lần đại hội chi đoàn, Thuật đã trúng ban chấp hành. Rồi trở thành ủy viên Ban chấp hành Đoàn Công ty. Được đi dự Đại Hội Trung Ương Đoàn. Khi đứng chụp ảnh kỷ niệm đại biểu Đại hội,Thuật đã cố len đứng cạnh đồng chí thủ tướng, bức ảnh đã được đăng trên trang đầu của một tờ báo lớn ở Trung ương...Những người được xem bức ảnh đều “tâm phục khẩu phuc”. Ít lâu sau Thuật được giới thiệu đi học Trường Đại học Mỏ Địa chất.

Trong những năm tháng học ở trường những điều giáo huấn của người cha, Thuật đã đem ra vận dụng một cách suất sắc và tài tình. Tuy học không giỏi, chỉ thường thường bậc trung thôi, nhưng lại luôn có năng khiếu trong mọi lĩnh vực công tác xã hội khác. Thuật luôn được xét nâng đỡ chiếu cố những điểm còn khiếm khuyết vì làm quá tốt công tác đoàn thể xã hội.

Qua các đợt nghỉ hè, về quê lên trường, bao giờ Thuật cũng có quà cáp cho các thầy, cô, khi thì mấy quả dừa, khi thì mấy cân gạo nếp, khi con gà sống thiến. Kết quả việc học tập của Thuật cũng khá dần lên. Thuật cũng là con người khá đặc biệt trong hành sử, suy nghĩ gì, làm gì nhất nhất đều biết tranh thủ xin ý kiến của lãnh đạo.

Người ta kể cho nhau câu chuyện, trong những ngày Thuật đi công tác nước ngoài, khi về người ta đã thông baó cho Thuật biết, ở nhà vợ Thuật đã lăng nhăng tằng tịu với vị Bác Sĩ trưởng phòng- vì vợ Thuật là nhân viên y tá-. Nghe được Thuật không nổi đóa như những ông chồng khác mà lại đi xin ý kiến cấp ủy “ Vợ em nó thế ,em xin các anh một lời khuyên!”.

Học xong Thuật xin về cơ quan Tỉnh đoàn. Trường đời đã dạy cho Thuật : “Có trình độ,có sức khỏe hãy xuống cơ sở trực tiếp lao động đã, đấy là con đường tiến thân nhanh nhất!”. Thuật nghe theo và sau đó xin về công tác ở một Mỏ có trang bị kỹ thuật tiên tiến hiện đại, do nước ngoài giúp đỡ xây dựng, là Kỹ Sư Mỏ nên được đảm trách Phó Quản đốc phân xưởng.

Trong các buổi làm việc với Giám đốc xí nghiệp Thuật luôn lớn tiếng phê phán công tác định mức của mỏ : Tôi là công nhân trực tiếp, tôi cũng thích định mức “hời” lắm chứ, nhưng nhà nước thì được cái gì? Cứ làm như phòng Định mức thì Nhà nước sẽ “lỗ” vì các anh ấy! Nhà nước không cần cái sự “vung tay quá trán như thế” .

Trong các hội nghị hoặc ở chỗ đông người Thuật luôn biết tạo dựng cho mình một ấn tượng, một sự nổi trội gì đấy để mọi người để ý. Đối với bạn bè cùng trang lứa, Thuật luôn tỏ ra cởi mở, chan hòa, biết tranh thủ, biết vỗ vai người này, ôm lưng người kia để tỏ sự thân mật có đôi chút xuồng xã .

Sau 3 tháng làm phó quản đốc phân xưởng Thuật được điều về phòng lao động tiền lương, làm phó phòng rồi trưởng phòng, rồi trúng vào ban chấp hành Đảng bộ Công ty, Được điều về làm việc Tổng Công ty, với chức danh trưởng phòng.

Thuật đã xa xôi nhắc khéo Tổng Giám đốc Trần Hoành :

- Em thấy dạo này anh ...thế nào ấy! Anh còn đang là “Tổng” hẳn hoi mà mọi người cứ cảm thấy như anh Vui là Tổng Giám đốc rồi...Anh đủ tài đủ đức, còn phong độ ...mọi người trong Công ty vẫn mong anh tiếp tục làm dăm ba năm nữa để chúng em nhờ vả và được sự nâng đỡ của Anh.

Không phải chỉ có Thuật nói như thế mà nhiều người đã được Thuật bài binh bố trận cũng nói như thế. Tổng Giám đốc Trần Hoành vốn là người khôn khéo, vốn sống đã giúp ông nghĩ một đằng làm một nẻo, một sự cân nhắc thận trọng :

-Thì để cậu ấy tập dần mà ! Tre già măng mọc chứ...

Thuật phản đối ngay :

-Mọi người đều không muốn như thế...! Tổng Giám đốc thận trọng :

- Thật vậy sao... Những lời mật ngọt rót vào tai vị Tổng Giám đốc, đã làm ông suy tư và đã có ngay kế sách mới “Đúng phải ở tại vị cho đến khi nào... có quyết định nghỉ! Thời này làm ăn đang dễ , có làm mới có ăn!”.

Công ty một thành viên Vàng Danh, là một đơn vị sản xuất than Hầm lò, do nước ngoài giúp đỡ xây dựng, đã đi vào sản xuất nhiều năm, nhưng vẫn chưa đạt công suất thiết kế. Đó cũng là điều day dứt của Tập đoàn và nhà nước! Nhiều phái đoàn kinh tế đã đến khảo sát xem xét...đã có nhiều kiến nghị và giải pháp...nhưng khi đoàn lên đường thì việc đâu vẫn ở đấy : Lương công nhân vẫn chậm . Nghỉ vô lý do vẫn nhiều. Kế hoạch sản xuất luôn không hoàn thành. Chi phí giá thành vẫn cao và vẫn phải đi giải trình! Nhiều cuộc họp được tổ chức ra chỉ để tranh luận nẩy lửa chỉ trích nhau, tại công tác tổ chức hay tại tổ chức thực hiện... Môi trường cán bộ không đoàn kết, năm bè bẩy mối.

Trong một hội nghị giao ban đầu tuần, Tổng Giám đốc Trần Hoành đã đem vấn đề Vàng Danh ra trao đổi và bàn bạc . Tổng Giám đốc Trần Hoành kết luận :

- Rõ ràng Vàng Danh cần có những vị chỉ huy tài năng, Thường vụ đã để lên bàn cân mấy vị, xem đi tính lại , cân nhắc kỹ lưỡng, Thường vụ Đảng ủy thấy chỉ có đồng chí Lê Vui là người có đủ tài đủ đức về Vàng Danh để vực nó lên, tuy có hạn chế về sức khỏe đôi chút...

Và sau đó ít tuần người ta thấy Phó Tổng Lê Vui có quyết định của Bộ : Lê Vui Phó Tổng giám đốc công ty về nhận nhiệm vụ Giám đốc Công ty than Vàng Danh... Sự ra đi của Lê Vui, cả cơ quan văn phòng bàn tán. Chính vỉ sức khỏe mà được điều về văn phòng Tổng nay lại phải ra đi về nơi môi sinh môi trường nặng nề có nhiều vấn đề cần được sửa đổi là sao? Có kẻ bạo mồm cho đây là hình thức kỷ luật đối với Vui. Nhưng có người cũng cho rằng : “Sản xuất trên hết! vì tấn than mét lò, Vui phải vào Vàng Danh là phải!.”

Riêng Thuật đã nói xa xôi việc ra đi của Vui là do việc ăn ở không biết điều, ở đây đã “thoán” hết quyền của Tổng Giám đốc, là tham lam, “hớt” hết bổng lộc của người khác.... Thuật đã rỉ tai với mọi người :

- Cụ ấy – ý nói Trần Hoành – đã bỏ ra công sức dìu dắt mình, mọi lợi lộc phải nhớ tới người ta chứ, vào tay tớ tớ hành động khác...

Tổng Giám đốc Trần Hoành cũng suy nghĩ Lê Vui phải đi Vàng Danh là điều không nên cả lý và tình. Vì Vui đã làm nhiều năm ở cơ sở rồi. “Kể ra để Thuật đến Vàng Danh thì hợp lý hơn. Nhưng Trần Hoành nghĩ “nó đi thì ai đấu tranh cho quyền lợi của mình?”. Ông ta đã chậc lưỡi : “ Chẳng ai lo cho ta bằng nó !”.

Lê Vui ra đi, Thuật được đề bạt chức Phó Tng giám đốc kiêm trưởng phòng dự án. Những thành phần cơ hội lại bắt đầu chụm lại bám lấy Trần Hoành.

Vui có cả thông tin hai chiều. Vui đều nghe, nhưng vốn dĩ đằm tính bình tĩnh, nên Vui vẫn vui vẻ ra đi. Trước lúc ra đi Vui đã giành nhiều thời gian tìm hiểu tình hình sản xuất, gặp gỡ các Trưởng phòng ban, các cán bộ trong cơ quan để tâm sự trao đổi, xin những lời khuyên làm thế nào để vực Vàng Danh lên! Vui đã suy nghĩ làm thế nào để công nhân có lương và mấu chốt của vấn đề là phải làm ra than, phải bán được than, phải có tiền. Nhưng nhìn chu trình này hình như chưa được khép kín.

Những ngày đầu Vui thường xuyên trao đổi với các phân xưởng sản xuất. Vui đã đặt kế hoạch sản xuất cụ thể từng tuần và quyết tâm phải thực hiện cho bằng được! Tuần này không hoàn thành có ngay kế hoạch làm bù ngay tuần kế tiếp.

Để thực sự có sự đột phá trong điều hành sản xuất, Vui đã mạnh dạn thay một số cán bộ chỉ huy già : già trong tư duy, trong việc làm, trong tác phong chỉ huy...

Việc làm của Vui cũng có những ý kiến trái chiều, đa số ủng hộ động viên Vui, phải mạnh tay và kiên quyết như thế. Một số thì nghe ngóng và chờ đợi. Số cán bộ có trách nhiệm với công việc đã sãn sàng chìa vai ra để cùng gánh vác với Vui, chụm đầu vạch ra chương trình giải quyết từng khâu, tháo gỡ từng búi rối : Khâu đời sống, khâu tiền lương, khâu vật tư phục vụ sản xuất. Đặc biết khâu đoàn kết nội bộ .

Tại hiện trường sản xuất Vui đã xông vào giải quyết một loạt vấn đề thuộc về kỹ thuật cơ bản : Diện sản xuất phía Tây Vàng Danh gặp “phay đá” lớn, Diện sản xuất phía Đông đang thiếu bộ máng cào. Khu khai thác lò chợ đang thiếu nhiều cột chống thuỷ lực và vật liệu nổ...Vui đã suy nghĩ thận trọng cân nhắc sử lý từng trường hợp một. Sản lượng than ra đang được từng bước cải thiện , kế hoạch đặt 3.000 tấn/ ngày không những đạt mà còn vượt chút đỉnh.

Không khí các buổi giao ban sản xuất đã có tiếng cười rổn rảng.Từ việc quan tâm về số lượng...Vui đã tiến thêm một bước nữa đi vào chất lượng, quan tâm đến công tác định mức, đơn giá tiền lương, quan tâm đến chi phí sản xuất, thực hin khoán chi phí, phấn đấu giảm chi phí đu có thưởng xứng đáng, Vui đã rất quan tâm đến bữa ăn giữa ca của công nhân.

Các cuộc họp ở Tổng Công ty, Tổng Giám đốc Trần Hoành đã cất giọng hùng hồn ca ngợi Vàng Danh hết lời, ca ngợi Vàng Danh chính là để ca ngợi Lê Vui, cũng là để tự đánh giá mình là con người lãnh đạo có tầm nhìn chuẩn xác về một con người biết nhìn xa trông rộng, biết phát huy tài năng của một cán bộ dưới quyền...và cũng là để chứng minh việc “đẩy” Lê Vui đi là một việc làm trong sáng vì lợi ích toàn cục của toàn công ty chứ không phải như dư luận đồn thổi là tranh quyền cướp vị...


Ba năm liền Lê Vui đã cùng Vàng Danh phát huy bản lĩnh của người thợ mỏ, luôn hoàn thành kế hoạch sản xuất và tiêu thụ cấp trên giao.

Đời sống người công nhân được nâng lên rõ rệt. Sự cố gắng của Lê Vui đã được bù đắp xứng đáng.

Công ty Vàng Danh đã thực sự thay da đổi thịt. Nhiều công nhân đã giầu lên trông thấy, nhà cửa khang trang, có quản đốc đã sắm được phương tiện đi lại đắt tiền . Đối với Vui, chỉ còn cái bệnh viêm họng hạt mạn tính làm Vui khổ sở mỗi khi mùa đông đến, anh đã chủ động khắc phục nó bằng cách ngậm những viên kẹo gừng do trạm y tế làm , cùng với việc chiếc khăn lúc nào cũng xù xụ quàng nơi cổ.

Rồi Tổng Giám đốc Trần Hoành đã nhận được công văn nhắc nhở chuẩn bị bàn giao để nghỉ hưu theo chế độ, mặc dù ông có làm đơn tha thiết đề nghị xin được làm việc hai năm nữa với lý do để hoàn thành nốt một số dự án đang dở dang và cũng chưa chuẩn bị được người thay thế. Nhưng Tập Đoàn đã Email xuống cho ông : “Đồng chí cần nghỉ theo đúng chế độ, Đồng chí Lê Vui thay thế đồng chí điều hành công việc...” .

Trong những ngày này Thuật đã hy vọng rất nhiều cho rằng mình sẽ là người thay thế Trần Hoành.Nhiều người cũng cho rằng là như thế, vì Thuật đang là Thường vụ Đảng uỷ, thêm nữa đằng sau hậu trường Thuật đã bỏ nhiều công sức, thậm chí cả việc tiệc tùng để tranh thủ.

Nhưng qua bỏ phiếu số phiếu tín nhiệm Thuật lại quá thấp. Lúc này Thuật mới nhận ra một điều là nhiều người chỉ bằng mặt chứ không bằng lòng với mình, Trần Hoành đã thở dài động viên Thuật : “câụ nên về Vàng Danh để rèn luyện thêm” ... Với lời nói thẳng mực tàu có pha đôi chút thớ lợ khinh khi : “Tớ về hưu rồi, cậu ở đây làm gì... Tớ cần cậu nhưng Lê Vui chắc không cần cậu đâu!Cậu là người rất thuỷ chung với tớ, tớ biết, đã giúp tớ được nhiều việc,con mắt người đời tinh tường lăm cậu ạ....

Thuật đã cười gượng với tâm sự của ông và đã nghĩ về Trần Hoành : “Một lão già vô ơn!”. Nhưng Thuật lại nghĩ ngay: Không được trách ông ta , vì nó đã phản ảnh đúng thực tế “sắc màu” ở chốn công sở hiện nay là vậy?...”

Như vậy là Giám đốc Trần Hoành giữ cương vị Giám đốc gần 10 năm tròn. Ông đã tâm tư mở lòng với mọi người : “Mười năm với bao biến cố thăng trầm của công ty. Cái vui, cái buồn, cái làm đúng kể cả cái chưa làm được cứ đeo đẳng cả cuộc đời tôi gắn bó với người thợ Mỏ. Nhân ngày kỷ niệm thành lập Công ty tôi xin tự bạch lòng mình về những kỷ niệm của một thời xưa ấy.

Tôi vốn chỉ là một học sinh tốt nghiệp trường kỹ nghệ thực hành thời Pháp thuộc. Tham gia chống Pháp xong, hòa bình lập lại vừa học vừa làm thêm mấy năm ở trường Cao Đẳng Cơ khí và Đại học Bách Khoa Hà Nội. Kiến thức và các khái niệm về ngành Mỏ đối với tôi quả là lạ lẫm nào là : Lò chợ, là đoản,là thìu, là khấu dật,khấu đuổi, khấu buồng, giếng nghiêng, giếng đứng…rất may cho tôi, vùng Mỏ khi ấy có hàng loạt các cán bộ kỹ thuật đào tạo từ các nước khác nhau như Trung Quốc, Liên Xô, Ba Lan…đó quả là kho trí tuệ và kinh nghiệm cho tôi.

Trên cương vị quản lý của mình tôi luôn khiêm tôn lắng nghe và học hỏi; khi giải quyết các vấn đề liên quan đến kỹ thuật, tôi nghe kỹ ý kiến các kỹ sư, cán bộ dưới quyền rồi thử nêu ý kiến mình để tham khảo chọn lọc rồi quyết định. Đối với công tác cán bộ, các kỹ sư được đào tạo trong và ngoài nước luôn được coi trọng và sử dụng đúng với chuyên môn. Tôi cảm thấy tôi có quyền tự hào về điều đó.


... còn tiếp ...


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Uông Bí ngày 19.3.2016.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004