Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới



MẮT MÈO



        KỲ THỨ 12



X e Kia-a chạy ẩu, ngoằn ngoèo phía sau chiếc Mercedes E. 320. Anh Trung chỉ là tài xế hạng ba của loại xe gia đình. Hơn nữa cái Ki-a cổ lỗ, dung tích một chấm, làm sao sánh được Mẹc những ba chấm hai. Hoàng thấy mồ hôi anh, lấm tấm rất nhanh trên lưng áo. Anh nhổm người trên ghế, khuôn mặt chăm chú có vẻ nghiêm trọng lắm. Rất may đoạn đường tưởng như không có đích ấy, lại ngắn khoảng năm sáu cây số, ít lối rẽ. Ba người mệt nhoài vì căng thẳng, vừa không được mất hút chiếc xe phía trước, vừa phải giữ một khoảng cách không gây nghi ngờ cho hai kẻ ngồi ở xe trước.

Chiếc Mercedes bóng soi gương, dừng lại phía trước chỉ cách chiếc Ki-a chưa đầy năm mươi mét. Cánh cửa bên phải mở ra. Anh Thư xuất hiện trong bộ quần áo bò, nhanh nhẹn và khoẻ khoắn. Chiếc túi nhỏ đeo vai có phần làm dáng hơn là để đựng đồ. Ba người không có điều kiện đến gần, Anh Thư khuất nhanh vào trong rặng cây bên đường. Hàng cây có lẽ đã được trồng từ năm sáu mươi năm, toả rộng cành tán, đứng thành hàng trước một dãy khá dài những cửa hàng lẫn nhà ở, cái cũ cái mới.

Anh Trung vẫn cho xe chạy quá lên trước khoảng gần một cây số. Đến một ngã tư anh rẽ ngoặt sang phải, tìm chỗ dừng lại. Cả ba chúng tôi nhìn nhau, bỗng cười phá lên, đúng là chẳng ra thể loại gì, phải gọi phim hành động bằng cụ. Anh Trung cười to nhất. lưng áo anh đẫm mồ hôi. Cái mày điều hoà vớ vẩn chẳng làm lạnh không khí được tý nào.

Hồi lâu chiếc Mercedes từ sau lưng nhanh chóng vượt qua, lẩn nhanh vào khoảng trống hoác phía trước, cố tình che mắt ba người bằng một khoảng bụi mờ vàng ệch. Anh Trung lập tức quay lại, chiếc xe hình như nó cũng hiểu tâm trạng người lái, nó khéo léo nhẹ nhàng dừng lại chỗ hàng cây lúc nãy. Tuấn nhanh nhẹn xuống xe và nhắc Hoàng :

- Chúng ta xuống đây một tý. Chỗ này có thể làm rõ thêm gốc rễ của nàng, nhưng cậu chú ý là không đủ thời gian đi hết đâu, cố đi vào những điểm chính quan trọng nếu cậu muốn, nhớ đừng để lộ thân phận của mình. Tớ và anh Trung sẽ chờ cậu trên xe sau khoảng một giờ nữa. Thế nhé.

Hoàng thấy quên hết các cảnh quan xung quanh, tự nhủ đừng để làm hỏng việc vì dại mồm dại miệng. Hoàng đoán anh Trung và Tuấn, hai người không chỉ ăn ý, hiểu nhau mà còn có dự kiến cái gì từ trước, nhưng Hoàng cũng không hỏi thêm, đi thẵng xuống gần cuối đường. Hoàng không biết rằng, một ánh mắt đang nhìn theo mình từng bước đi.

Bất chợt một chú chó choai choai giống Bắc kinh có bộ lông vàng sẫm, được uốn xoăn lại trông như con nghê ở cổng đình, chạy lon ton phía trước tôi. Chú chó sạch sẽ, xinh sắn vụt qua một cái khe hẹp giữa hai cánh cổng sắt lớn, chạy vào trong một ngôi nhà có đoạn tường rào sắt, bịt kín tôn bên trong.

- Tomy.

Một người đàn bà trạc tứ tuần mặc một bộ váy áo ngắn, cùng một màu đen tuyền, có những đường ren cầu kỳ trước ngực và chỗ cánh tay. Người đàn bà gọi con chó lại gần, rồi bế lên trên tay. Hoàng liếc qua, một khuôn mặt có cái gò má hơi cao lên hơn cả, đập vào mắt, mái tóc ép thẳng muợt và một hàng mi giả rậm rì, che cả mắt, che một phần khuôn mặt trắng trẻo và cả cái sống mũi hình như cố thấp xuống. Chợt Hoàng hơi ớn lạnh, một cái gì khẽ lướt như chạm vào gáy, khi đi ngang qua cánh cổng. Hoàng vội nghiêng mặt qua bên kia, rồi rảo bước. 

Hoàng nhìn bà lão đang cười, phô hai hàm răng ăn trầu, cái còn cái mất. Lần ấy chàng thanh niên này trong bộ quần đen áo bludong màu xám rẽ vào quán bà, gọi một cốc nước trà nóng.

Điện thoại rung lên trong túi bên người Hoàng nhận một tin nhắn của Tuấn “Về nhanh để cùng đi Hà nội. Chờ trên xe, ở chỗ cũ”.

Hoàng đáp lời bà rằng có việc, rồi xin phép để về. Những thông tin khai thác được chẳng thấm tháp gì, bà cụ cũng không còn gì để nói, Hoàng không thể thêm bớt được nữa.

Anh Trung một tay cầm vô lăng lưng tựa trên ghế, lái có vẻ thanh thản hơn. Tuấn lên tiếng trước:

- Thám tử tập sự có gì mới không?

Không có là bao. Bố Thư trước làm nghề xem ôm, nhưng trở thành một người giầu có nhất vùng, có cả một người cháu gái cũng giầu có không kém. Họ ở trong hai căn nhà mặt phố có tường rào và cổng sắt bọc tôn, luôn đóng kín. Em gặp cô cháu dâu, nhưng bị hàng lông mi giả rất rậm che mất tất cả, không biết mắt thật của cô ta có ác không?

Hoàng ghé tai Tuấn, sợ anh Trung nghe :

- Anh Thư không biết đẻ!

- Rất hay, thế mà cậu lại bảo không là bao nhiêu. - Tuấn cười.

- Vừa xong, các anh đi đâu vậy.

- Chúng tớ thăm hỏi Uỷ ban… phường, vì việc nhân rộng điển hình tiến tiến doanh nghiệp trên địa bàn. Nhân tiện tớ tìm hiểu thêm thông tin về những người giầu làm ăn phát đạt, có trong đó có ông Bồng, bố của Anh Thư. - Tuấn nói.

- Chúng ta chỉ cần xác định địa chỉ chính xác là được, mọi việc đã giao cho Thái công an bạn tớ lo - Anh Trung vừa vòng qua một ngã tư có đèn xanh rồi rẽ trái. - Ăn tạm cái gì tối ta về Hà nội uống bia hơi nhé, nhớ quá. Nhân tiện tớ sẽ điện cho ông Lương ra cùng, tìm hiểu thêm về loài các trê, trăn rắn. Ông Lương là chuyên gia về khoản ấy đấy.

- Ăn phở nhé, em nhớ phở lắm. - Hoàng thấy anh Trung gật đầu.

- Hoàng à, ở đây là quán ăn họ hay để ý nhau lắm, không nói chuyện công việc nhé. - Tuấn dặn.

Xe dừng lại ở một quán có hẳn một khu đỗ xe ô tô khá rộng bên cạnh. Chỗ nào  đông xe, chắc là chỗ ấy là ngon hơn. Mọi người không vội vì anh Lương hẹn hết giờ làm việc mới gặp nhau được. Xe nhiều trắng, đen, xanh đủ cả. Chỉ có xe ba người khác lạ, đỏ lộ hẳn ra.

- Có đợt em đi Sài gòn làm việc gần ba tháng, - Hoàng nói - về đến Hà nội ăn liền một lúc hai bát phở cho khỏi nhớ. Cụ Nguyễn Tuân đi họp ở nước ngoài nửa đêm lạnh quá lại nhớ phở da diết có lẽ cũng đến như em. Nhưng cái tài tình là cụ bảo nước phở phải hớt bọt kỹ, phải lọc thật trong có màu vàng mật và phải có thêm cái đuôi bò, kiểu tắc kè ngâm rượu mà mất đuôi thì bỏ. Cụ còn gọi đích danh cái mũ đội đầu ông hàng phở, phải là mũ dạ bẹp mới được gọi là mũ phở, con dao thái phở phải to bản, đập củ hành sống phải làm khách giật mình, nó mới ra phở ta.

- Chẳng bù chỗ em bây giờ người ta sản xuất công nghiệp. Nấu nước phở, hầm xương bằng cả chục cái thùng phuy làm sao hớt với lọc. Mấy bà bán rong và các nhà hàng cứ đến múc lấy từng xô - Tuấn bảo - Thế mà chỗ nào cũng toàn phở gia truyền, phở đặc biệt họ Cồ Nam định.

Lần này vào Sài gòn đô hội, gã tính thuê nhà nghỉ trong một con phố chật hẹp góc ngách nhưng yên tĩnh. Cầm chiếc máy điện thoại của thằng Hên gã xoay ngang, xoay dọc, lần tìm thêm những thông tin trong máy của nó. Gã gọi điện:

- Hên, mày đang ở đâu?

- Ai đấy.

- Tao Việt “gấu” đây. Mai tao muốn gặp mày thì gặp ở đâu được.

- Dạ, anh đang ở Sài gòn à?

- Trái đất bé nhỏ lắm mày. Sài gòn càng dễ tìm mà.

- Em sẽ có cách để gặp anh. Anh cứ đến quán cà phê “Chiều tím” cuối Hàm Nghi sát bờ sông Sài gòn lúc năm giờ nhé. Đừng mang theo cái chân giò heo nhá.

- Ô kê. Tao đâu cần thứ lỉnh kỉnh đó. Mày nhớ lần gặp tao rồi chứ. Đi một mình, Rõ không? Mày biết không cần phải báo ai, tao còn, nghĩa là mày phải không còn. Mày có nhớ ai săn lùng tao khắp gầm trời bằng mọi giá, mà tao còn sống khỏe re đây. Đừng hy vọng gì khi tội của mày đáng chết lâu rồi.

- Dạ. Em xin đến một mình.

Gã nheo nheo mắt tìm một kẻ lâu rồi gã không gặp. Quán cà phê nhỏ ở đây đắt hơn mọi chỗ khác vì khung cảnh được nhìn ra sông. Sông Sài gòn mùa này nước luôn lên cao mấp mé bờ. Chỗ con tàu cánh ngầm tấp đỗ sát cảng tấp nập người chuẩn bị cho chuyến hành trình đi Vũng Tàu, dòng sông mùa nước lên phăng phăng chảy cuốn những đám lục bình theo, đẩy thân phận kẻ trôi dạt ra biển. Gã biết nước mặn cửa biển sẽ làm chúng rệu rã tan chìm xuống cuộn nhau thanh từng đám vô tích sự, chỉ có thể làm con tàu nhiều lần bị mắc lại dưới chân vịt của tàu. Gã nhìn xuống đôi tay đang nắm lại một nỗi hận trong lòng.

Gã chú ý đến một người mặc chiếc áo thun cộc sát người lộ rõ những bắp tay săn chắc. Chiếc quần cộc rộng vàng vàng, xung quanh gối những túi và dây rợ treo lằng nhằng bước vào.

- Ê - Gã cố ý để nó thấy, nhưng vẫy đứa con gái phục vụ.

- Lấy thêm ly cà phê.

- Dạ có ngay.

Nó chột dạ, tiến lại.

- Ngồi đi, uống cà phê đi.

Thằng Hên liếc cặp mắt sắc sảo ngang dọc, cạnh mắt trái vết sẹo dài ra phía thái dương như con mắt thứ ba bóng nhẵn sáng, đảo qua lại.

- Lần đó mày nói gì với lão về tao?

- Ông ấy vặn vẹo dữ lắm. Anh thương em, em không biết sao được, tay chân của ông ấy có mặt ở khắp mọi nơi, đành phải thú nhận là anh bị thương nặng không chết, vẫn sống ở Bỉ.

- Thôi bỏ qua chuyện cũ. Tao biết mày cũng cần được tự do, nhưng không đủ sức trốn chạy như tao. Tao nói để mày biết. Mày từ bỏ ngay ý định hại tao. Tao không chết được, nhưng mày thì có đấy.

- Dạ anh. Từ trước em vẫn tin anh là người thương em. Anh mấy lần cứu em khi hoạn nạn.

- Thương với xót gì đâu, tao không quen những thứ nhân nghĩa giả vờ.

Thằng như Hên lấy lại được bình tĩnh, có ý giãi bầy:

- Nếu anh còn ở trong nước, thì ổng đã một công đôi việc trừ khử anh, để lấy thận. Ổng muốn thay quả thận đã hỏng nặng nó vì ăn chơi quá sức. Em không biết cụ thể nhưng sau thời gian đi Sinh về ổng lại hăng lên gái gú còn ghê hơn trước. Có người cũng trung thành với lão như anh, cũng khỏe như anh, lão tuyển lấy thận rồi, chắc giờ đang tan rữa ở một khu rừng nào đấy ở Đắc Lắc hay Playcu.

- Tao chết sao được. Mày có thể thử một cái hết sức bằng cái chai bia này vào đầu tao luôn - Gã nói mạnh.

- Dạ đại ca, em có chết cũng không dám.

Gã lắc đầu:

- Lão Phát giờ ở đâu?

- Không ai biết hành tung của ông ấy được. Em chỉ được gặp khi nào ông ấy điện gọi.

- Những chỗ nào lão hay đến?

- Em chỉ biết một nơi đi cùng ông ấy hay đến, là ngôi nhà ông ấy đang cho xây chưa xong ở Bình thạnh.

- Lão ấy là một con sư tử đực già, rụng răng. Lão định gác kiếm sao mà xây nhà cửa to.

- Em không biết. Ổng đang tìm cách trở thành đại gia, ổng sẽ giao lại phần buôn bán cho con trai. Có thể thằng con phá phách của ổng thay thế, nhưng thằng thiếu gia ấy còn sơi mới quái đản được như ba nó. Ở Việt người ta không thể quản lý được thu nhập cá nhân, nên để biến tiền bẩn thành tiền sạch, ổng đổ tiền vào bất động sản, cho xây cả một khu đô thị ven biển ở Vũng Tàu làm du lịch, sau này ngồi thu mà không bị sờ gáy. Ngôi nhà ở Bình Thạnh chắc là để chờ khi ổng rời bỏ chốn giang hồ.

Gã không lạ thằng ranh con hống hách ấy. Với nó bóp nhẹ một cái thì còn bã, cần phải diệt nó trước thằng ba nó.

- Mày biết nhiều thứ của lão ấy như tao trước kia, là bất lợi đấy. Mày không biết chuyện này. Thằng hống hách, to mồm ấy đứng thứ hai thế giới về đểu và nhát. Lão Phát cũng đã được một bài học từ nó. Lẽ ra thằng Phúc đã phải trả giá trên trường bắn, tội giết hai mạng ở khách sạn do tranh cướp đào, đĩ. Khi con bị bắt, lão khăng khăng tìm cách cho người tuồn được một quả lựu đạn vào trong tù. Nổ lựu đạn chỉ để dằn mặt, tạo hoảng loạn cho quản giáo để có cơ hội. Bên ngoài lão cho bố trí hàng chục chân gỗ nghi binh, cản đường và dọn sẵn một lối. Nếu nó thoát ra ngoài sẽ có con mẹc đợi sẵn để đưa nó tới Campuchia ngay. Nhưng khi cầm trái mỏ vịt, thằng con giời run quá không rút chốt ném bừa, không nổ. Mưu đánh dằn mặt lão Phát thất bại nặng nề. Thằng Chính bị bắt trở lại làm lão Phát mở mắt. Lão chuyển cách dùng tiền, bắt gán tội cho một thằng khác làm nó tiêu đời, để cứu con. Từ đó lão đỡ tàn nhẫn hơn với bọn đàn em như tao. Nhưng thằng ấy thì chỉ ít lâu sau nó lại nghênh ngang như cũ.

- Cho tao địa chỉ lão, ghi vào đây.

Gã đưa cho nó mảnh giấy nhỏ, thằng Hên cười như đứa em:

- Em không mấy khi sờ đến cây viết.

- Mượn nhà hàng, tao cũng giống mày chỉ có dao thôi.

Gã thấy vết sẹo dài trên thái dương của thằng Hên bóng lên, khi Hên cắm cúi viết lên tờ giấy. Gã đưa tay sờ lên:

- Sẹo đẹp, đàn bà thích thứ nhất thứ này.

Gã cầm tờ giấy lên xem:

- Chữ mày như gà bới, nhưng giữ làm tin được.

Dù gì vẫn phải cảnh giác với nó, lần thử này chỉ mang ý nghĩa tượng trưng. Vết thương của thằng Hên và gã đã lành nhưng vết thương mà lão Phát để lại không bao giờ lành trong tâm trí gã. Giang hồ ưa kiểu quân tử, có thể sống mái với kẻ thù, bất chấp nguy hiểm, nhưng hiếm khi đụng tới người đã biết quy tội.


... CÒN TIẾP ...


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 16.3.2016.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004