Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP







  T hời gian gần đây, bên cạnh những thông tin đánh nhau, cướp của, giết người, nơi nào cũng có, từ nông thôn hẻo lánh cho đến ngay giữa phố đông người ngày nào cũng giật tít to đùng trên báo chí làm cho chúng ta hoang mang, thấy cuộc sống sao mà bất ổn, thì cũng có những thông tin đáng yêu về cách sống được để trong ngoặc kép “chỉ có thể là người Saigon”, làm tôi, một người con của Miền Tây đã chọn Saigon làm nơi định cư từ cách nay hơn nửa thế kỷ cũng thấy tự hào lây.

Không tự hào sao được, vì chịu khó gom lại từ nhiều nguồn mà xem. Có rất nhiều nơi, không ai bảo ai mà cùng làm giống nhau. Lúc đầu thì thưa thớt, nhưng dần dà thấy xuất hiện ngày càng nhiều hơn: Đó là những bình trà đá mát rượi với hai chữ “MIỄN PHÍ” nằm ở ngay ngã tư hay một con phố nào đó đông người qua lại, rất dễ thấy, mà bất cứ ai đi ngang qua cũng có quyền dừng lại rồi tự lấy chiếc ca để sẵn đó, uống thỏa thích cho mát lòng để tiếp tục cuộc hành trình mưu sinh có thể kéo dài đến tối mịt mới quay về nhà. Với nhiều người thì ly trà đá chẳng đáng là bao, nhưng với những người lao động, bán hàng rong, mua ve chai, chạy xe ôm, bán vé số... cả ngày quanh quẩn ngoài đường dưới sức nóng của những con đường nhựa như thiêu, thì nếu phải bỏ tiền ra để chế ngự cơn khát bằng một ly trà đá, tối thiểu là 1 ngàn đồng cho mỗi lần, thì ngày đó họ đã dành được một con số kha khá đối với họ, cho những chi tiêu cần thiết khác cho gia đình.

Nói rằng “Người Saigon”, thực tế hình như người sinh trưởng ở Saigon không đông bằng những người dân tứ xứ đến đây, rồi “đất lành chim đậu”, chọn Saigon làm nơi để sinh sống. Có một chi tiết khá buồn cười khi nói về người Saigon, là cách đây gần 50 năm, khi tôi là nhân viên Ngân hàng BFC của Pháp, làm ở trụ sở chính nằm ở đường Hàm Nghi. Lúc đó, riêng nhân viên nữ ở đây chắc cũng phải hơn 40 người. Trong đó có 3 người chính gốc, sinh đẻ tại Saigon, là chị Dung, chị Ngàn, và chị Huệ. Tất cả đều nói tiếng Tây như gió, nhưng đều bới tóc và ăn mặc rất giản dị. Áo dài thường là trắng trơn, hoặc màu nhạt, trang nhã. Nếu có hoa thì cũng nho nhỏ. Trang điểm thì cũng rất ít. Chỉ là chút son trên môi mà thôi, không kẻ lông mày, không đánh phấn và tô phấn hồng, trong khi bọn từ tỉnh xa đến như tụi tôi thì tất cả đều uốn tóc, son phấn đậm hơn và mặc áo dài hoa hòe hơn. Có người còn diện cả áo đầm! Chính bọn tôi phát hiện điều đó và cũng ngạc nhiên không hiểu tại sao!

Có người bảo, không cần có nghề nghiệp gì, chỉ cần 1 cái bọc và chịu khó dậy sớm, lục lọi trong những thùng rác loanh quanh trên những con phố ở Saigon cũng kiếm được bữa cơm đủ no lòng cho một gia đình nghèo. Vài lon bia, dăm cái chai không, một số mủ bể, vài cái thùng giấy thì thùng rác nào cũng có. Người đi lượm ve chai thường phối hợp với một cái cân và chỉ cần một chiếc xe đạp cùi, chạy vòng quanh các khu phố. Nếu gặp khu nào không có những nhà khá giả mang những thứ đó đi vất, mà gom lại, khi được số kha khá mới bán, thì họ mua. Tranh thủ vừa nhặt, vừa mua, khi cột đầy sau xe thì mang tới các vựa thu mua ve chai bán lại, cũng kiếm được một số, trở thành một nghề cho đội quân nhặt ve chai từ nhiều tỉnh dạt về.

Saigon đông dân cư, dễ tìm việc, dễ sống, nên dung chứa đủ mọi hạng người. Từ các bậc trí thức dạy ở các Trường học, Công, Tư chức, cho đến công nhân, người lao động, người bán hàng dạo. Vì thế, ngày cũng như đêm, ra đường lúc nào ta cũng thấy xe cộ dập dìu. Nhạc sĩ Y Vân đã viết: “Saigon đẹp lắm, Saigon ơi, Saigon ơi” và cách đây hơn 60 năm tôi đã được nghe cha tôi hát, không biết tác giả là ai, và chắc giờ này cũng ít người còn nhớ, nhưng nói về đường phố Saigon: “Ai đâu xa đến Thành Saigon thế nào cũng tưởng sướng nhất. Có đâu dè phải lo. Ngó ra đường phải ghê. Đường đi thêm quanh co. Còn phải ngó tránh xe”. Và ca tụng phụ nữ Saigon: “Thành Saigon chứa nghìn nghìn điều, nào là jupe cùng là bùng rền. Người đàn bà ở xứ này mới nhìn tưởng đâu là tiên giáng trần”. Người Saigon không cần ra khỏi nhà cũng có thể mua được thực phẩm, vì từ sáng sớm, những người bán hàng đã gánh đến từng khu phố. Người có xe thì thồ hàng hóa chạy vòng vòng các con hẻm. Từ thịt, cá, tôm tép, rau, quả cho đến vật dụng dép nhựa, bàn chải, khăn lông, bánh quà vặt, nên từ sáng đến tối lúc nào cũng nghe tiếng rao. Rồi những hàng ăn bán tới khuya cho người ăn muộn chưa kịp dọn về thì những hàng bán sớm đã đẩy ra, nên Saigon như một Thành Phố không ngủ.

Nói về tấm lòng hào hiệp của Người Saigon thì khó mà kể cho hết. Nhiều năm trước đã có những quán cơm 2.000đ mỗi tuần mấy ngày, mở nhiều điểm trong Thành Phố làm nức lòng những người tha phương cầu thực. Họ mừng biết mấy vì đỡ tốn bữa cơm nào là số tiền chắt chiu của họ được dôi ra thêm chút đó. Tính hết các quán cơm Từ Thiện cả Chay ln mặn thì con số đã trên 20 điểm. Tín hiệu vui là lòng tốt đó làm cho một người nước ngoài cảm kích. Một ông người Mỹ về hưu đã bỏ ra mấy tháng để đến làm phục vụ, bưng cơm cho một quán cơm Từ Thiện. Ở Hẻm 96 đường Phan Đình Phùng Phú Nhuận thì có Tủ Thuốc Từ Thiện nằm ở đó nhiều năm mà người nghèo chung quanh đều biết.


Đầu năm 2016 Saigon lại có thêm “Bánh Mì miễn phí”. Mỗi người được lấy 1 ổ để trong cái thùng kính trong vắt, có khoét lỗ đủ để cho tay vào lấy ra 1 ổ bánh mì vàng rượm, thơm phức! Gần cuối năm mọi người lại thấy được thông tin vô cùng xúc động: Những chồng túi gạo, chắc cỡ 5 ký, chất trên một chiếc bàn để ở ngoài đường của Giám Đốc một bệnh Viện Đa Khoa nào không cho biết danh tính, cho Bảo Vệ đứng để phát cho người đến xin để ăn Tết. Có người sợ không cho nên còn dè dặt hỏi là họ có thể xin được không? Gần Tết mà thấy những thông tin như vậy thật là ấm lòng, còn hơn là chính mình được ai tặng cho một phần quà thật ý nghĩa để Ăn Tết!

Nhưng theo tôi, đó mới chỉ là một số bề nổi của những việc tốt mà báo chí khám phá rồi đăng lên, còn một số khác, âm thầm kết hợp với nhau thành những nhóm nhỏ nên chúng ta không được biết và thấy rằng đa số họ chẳng phải giàu tiền giàu bạc. Bản thân họ có thể vẫn còn đang làm việc, dạy học, dạy kèm, lãnh lương hàng tháng, không phải là đại gia. Họ chỉ giàu từ tâm, muốn san sẻ bớt cho những hoàn cảnh kém may hơn họ mà thôi. Có người cũng nghèo, làm nghề vá giày cũ, nhưng để thêm tấm bảng “vá giày, dép miễn phí cho người nghèo”. Có người âm thầm tổ chức nấu những bữa cơm, cháo từ thiện để mang đến cho những Bệnh Viện, vì nơi đó rất đông thân nhân nghèo đến ăn chực nằm chờ để nuôi bệnh. Họ là người nghèo tứ xứ, nên những phần cơm, cháo đó làm cho họ ấm lòng biết bao nhiêu. Đỡ một phần chi phí cho những gia đình vốn đã xác xơ, phải tằn tiện từng đồng, vì phải chi trả bao nhiêu tiền thuốc men, viện phí trong một thời gian dài. Các Tỉnh Thành Phố khác cũng không kém cạnh: Hà Nội có 4 quán cơm Từ Thiện, Phở Gà miễn phí ngày Chủ Nhật. Bún Bò Huế 1.000đ “Ngày Thứ Sáu sẻ chia” của chàng trai 8X. Nghệ An, Đà Nẵng, Cần Thơ, Đồng Nai cũng có những quán cơm như thế. Số khác không làm điều đó thì hùn nhau xây cầu, sửa đường, cất trường học cho những xã nghèo. Họ vui với cái vui của người nghèo khi bớt được một phần cơ cực trong cuộc sống cho họ.

Nhiều năm rồi, tôi có quen với một giáo viên Anh Văn trong nhóm Hiểu và Thương. Nhóm này gồm nhiều thành phần, trong đó có cả những giáo viên, công nhân viên, sinh viên, kết hợp với một số bạn bè, thân hữu ở nước ngoài. Họ thường xuyên làm Từ Thiện, nên hết năm này sang năm khác, cứ vài tháng một lần tôi được cho xem những clip, những hình ảnh khánh thành Cầu, Đường. Những buổi phát gạo, quần áo cũ, mền, áo lạnh, nước tương, mì gói, có khi còn kết hợp tặng xe lăn... Cứ thế, họ cứ đi hết Xã này đến Xã khác. Hết miền Tây lại lên Cao Nguyên, vào những xóm làng heo hút, mang những thứ thiết yếu đến với người nghèo. Tôi còn một người bạn khác là một giáo viên đã về hưu thì chuyên đi xây cầu cho những xã nhỏ thuộc Tỉnh Bến Tre. Gia đình cô bỏ ra một số, bạn bè góp vô, rồi người dân địa phương góp công sức. Cứ làm xong chiếc nào, cô lại chụp hình gởi cho những người đã đóng góp. Cách đây hơn 1 năm, gặp cô, tôi hỏi thăm thì được biết con số đã hơn 100. Trên facebook cũng có một thanh niên rất trẻ thường xuyên đưa những hình ảnh người bệnh nặng cần được giúp đỡ và nhóm của anh chàng thường xuyên đến với họ trong các Bệnh Viện. Nhóm cũng kêu gọi ai có muốn tham gia thì đóng góp, hoặc cùng đi với họ. Những nhóm này làm từ thiện một cách say mê, không cần ai biết tới, không cần ai chụp ảnh, quay phim, đăng báo, xuất phát từ tấm lòng yêu thương, muốn chia sẻ những đau khổ, khó khăn của người khác, thật là đáng ngưỡng mộ.

Nói về người tốt thì tôi thấy không riêng gì người Saigon. TV, báo chí cả báo mạng cũng viết về rất nhiều nơi. Có nhiều vị Thầy mở các lớp dạy học miễn phí cho các trẻ em nghèo. Có đôi vợ chồng nhận nuôi những người điên. Đôi vợ chồng khác lập nghĩa trang cho các thai nhi và còn mang về cưu mang một số các thiếu nữ nhẹ dạ bị bỏ rơi. Có người đã từng đi tù, nay trở về, lập nghiệp và thành công, mở lớp đào tạo tay nghề cho những thanh niên lỡ lầm như mình, đã cứu vớt biết bao nhiêu mảnh đời, vì nhiều trường hợp trên báo chí đã đăng thấy rất thương tâm. Lỡ sai phạm, bị vô tù, khi ra thì không ai dám thuê. Thất nghiệp, đói khổ, cái vòng lẩn quẩn lại kéo họ trở về con đường cũ vì xã hội không thể cưu mang xiết. Có những tấm lòng như thế thật là cần thiết cho đời biết bao nhiêu. Việc làm đó mang ý nghĩa rất lớn, không chỉ giúp cho bản thân những con người lầm lỡ mà xã hội cũng được nhờ, vì cải tạo một con người không chỉ bằng án tù, bằng nhà giam cho họ sợ, mà còn cần những bàn tay chìa ra, cho họ nắm lấy mà vươn lên thoát khỏi vũng bùn đã nhấn chìm họ lâu nay.

Rất nhiều, nhiều lắm, những việc làm tốt đẹp của nhiều người trên mọi miền đất nước mà ai biết được cũng vô vàn cảm phục. Có một số mà nếu nói theo kiểu lớp trẻ bây giờ thì phải gọi đó là những “Thánh Từ Thiện” mới đúng, vì bản thân họ một mình mà làm những việc to tát, như Ô. Đặng Hữu Nghĩa ở Tây Ninh, xây trường cả 8 tỷ, sửa đường, còn dự định mở Phòng Khám hàng chục tỷ nữa. Ở An Giang, có 2 người sắm xe Cứu Thương để chở người đi Cấp Cứu miễn phí mà khi cần thì bất cứ ai cũng được giúp, không phân biệt người địa phương hay khác vùng. Một trong 2 người, là ông Ngộ còn xây nhà, làm đường, xây cầu, xây nghĩa trang. Thu hoạch từ vụ lúa hàng năm của ông cũng bỏ vô cho việc Từ Thiện, trong khi bản thân chỉ ở nhà cấp 4. Ô. Đại ở Hà Tĩnh, vợ chồng dành dụm được hơn hai trăm triệu, dự định cất nhà, nhưng sau đó bàn nhau dùng số tiền đó để xây cầu cho bà con qua lại cho tiện lợi. Những người khác thì âm thầm hiến máu để giúp người, không cần biết người nhận thuộc thành phần nào trong xã hội. Rồi những Phòng Thuốc Từ Thiện mở ra khắp nơi, từ Bắc chí Nam chỗ nào cũng có. Bác Sĩ có, Đông Y Sĩ, Thuốc Gia truyền cũng có. Người không có tay nghề để hốt thuốc thì âm thầm đi thu gom và cung cấp cây thuốc cho các phòng Thuốc Từ Thiện. Rồi thì nhóm hiệp sĩ ở Bình Dương tự nguyện ngày ngày rong ruổi trên các tuyến đường để truy bắt những tên giật dọc, âm thầm bảo vệ cho người lưu thông trên đường phố dù không nhận được sự hỗ trợ nào. Một ông cụ ngày ngày đi lượm đá để đắp những ổ gà, ổ voi trên đường cho xe cộ đi qua không bị tai nạn... Tôi không thể nắm hết thông tin để kể ra cho đầy đủ, nhưng rõ ràng họ là những con người bình thường, nhưng hành động của họ đã vượt khỏi những ích kỷ, nhỏ nhen, thụ hưởng tầm thường của con người.

Ngoài những danh sách đóng góp cho những trường hợp được báo kêu gọi lúc nào đầy ắp, những nhóm Từ Thiện nhỏ tự tổ chức với nhau, như vào mùa thi thì các lớp đàn anh chia nhau trực ở những bến xe để đón các sĩ tử từ các nơi đổ về những Trung Tâm để giúp cho họ, đưa đến những nơi có chỗ trọ hoặc miễn phí, hoặc tử tế, không chặt chém. Một số người hào hiệp còn thu xếp, chừa phòng trống trong nhà để nhận một số em, còn cho ăn uống miễn phí trong những ngày ở để thi. Những tổ chức tặng Bánh Chưng, tiền lì xì cho người vô gia cư ăn Tết. Có Công Ty thì tặng vé xe cho người nghèo về quê ăn Tết. Còn có những chương trình lớn như Chắp Cánh Ước Mơ, Lục Lạc Vàng, Thần Tài Gõ Cửa, Chuyến Xe Nhân Ái v.v... do những Công Ty lớn kết hợp với nhau hàng tuần đều đặn đến với những bà con nghèo ở những vùng quê, làm những việc to tát hơn: tặng Nhà, tặng Bò để cho người nghèo khởi nghiệp. Đó là những hành động thiết thực làm tôi thấy lạc quan tin vào cuộc sống. Thấy rằng chính vì cuộc đời còn nhiều khó khăn, mà nổi bật lên nét đẹp của tình người, và mong ước ngày càng thêm nhiều người tiền của dư thừa không bỏ vào những cuộc vui xa xỉ tốn kém, mà bớt đi một chút trong đó để giúp cho một vài cảnh đời bất hạnh thì tốt biết mấy.

Trong khi cuộc đời vẫn còn đầy dẫy những bất công, nhiều người tham lam chỉ muốn vơ vét cho đầy túi, và thường thì mọi người vẫn thờ ơ với cuộc sống, chỉ lo cho bản thân, lo cho gia đình, thì cũng có những người không ngại bỏ thì giờ, công sức, tiền bạc của bản thân để đích thân đến tận nơi thăm hỏi, giúp đỡ, người đang cần, đồng thời tải lên những hình ảnh, địa chỉ cho những ai muốn chia sẻ. Nhờ đó ta mới biết là giữa thời buổi nhiều người ăn không hết, mà ở những nơi xa có những mâm cơm mấy bố con mà trong nồi chỉ có lưng chén cơm và vài cọng rau lèo tèo. Những đứa trẻ đầu đội khăn tang, đứa lớn nhất mới học lớp 8, trong căn nhà trống trước, trống sau. Cha mẹ không còn, lối xóm cũng nghèo thì biết nương tựa vào đâu?! Một người cha, bản thân đã lớn tuổi, còn mang nhiều bệnh lại phải nuôi ba đứa con bị điên. Một đứa điên, đi lang thang rồi chết đuối ở tận Miền Nam, ông được tin phải vào nhận xác. Hai đứa còn lại phải xích nó mỗi đứa l buồng, mỗi lần muốn làm vệ sinh cho chúng phải trộn thuốc ngủ vào cơm cho chúng ăn! Xót lòng hơn nữa là hình ảnh một bà mẹ già ngồi trước mâm cơm để dưới đất với năm hay sáu cái tô, trên tô gác mấy đôi đũa, nhưng trống trơn, không có món gì trong đó! Ai nhìn hình ảnh đó mà không động tâm! Tôi tin rằng sẽ có nhiều người đến với họ. Bản thân tôi chỉ đủ sức thỉnh thoảng gói ghém chút xíu để gởi cho hoàn cảnh nào tôi thấy là bi đát nhất, và lòng thấy rộn vui khi nghĩ đến lúc họ nhận được chút quà bất ngờ.

Với tôi, Thượng Đế, Phật, Bồ Tát quá xa vời, nên những ai biết yêu thương cuộc đời, yêu thương con người bằng những tấm lòng nhân hậu, vô điều kiện, vô vụ lợi thì chính là hóa thân, mang hình ảnh, tình thương của Thượng Đế, của Ông Bụt, Bà Tiên. Họ đang âm thầm viết thêm những câu chuyện Cổ Tích giữa đời thường, mang lại những tia hy vọng, những vòng tay ấm áp cho những người đang tuyệt vọng, đang bất lực nhìn bóng tối bao phủ cuộc đời họ tưởng chừng như không bao giờ thoát ra được. Dù không thể giúp cho tất cả mọi hoàn cảnh, nhưng những người làm điều tốt cũng góp phần xoa dịu nỗi đau cho cuộc đời, để sau đó, những người gượng đứng lên được sẽ trả ơn cuộc đời như cách mà họ đã nhận được. Đọc trên báo tôi thấy có nhiều trường hợp như thế. Những cơ sở mà chủ nhân được giúp đỡ, dạy nghề cho trước đó, lại tiếp tục mở rộng vòng tay. Những học sinh nghèo nhận được học bổng ngày xưa, sau này thành đạt cũng lại tiếp tục trợ giúp cho những hoàn cảnh khó khăn khác.

Có những địa phương xa xôi, do thiếu cầu, thiếu đường mà mọi cố gắng của họ như trồng dưa hấu, trồng hành tím, dự định bán Tết phải bỏ cho úng ngoài đồng, hoặc cho bò ăn, bởi vì xe không vào tới nơi để thu mua được. Công sức cả mấy tháng trời của cả gia đình được đổi bằng những giọt nước mắt xót xa, tủi buồn, kêu Trời không thấu, cũng không thấy Phật cứu cho!

Có một nguồn tài trợ khủng khiếp đã không được sử dụng đúng chỗ là các Phật Tử mà ai cũng giàu lòng từ tâm, giàu đức Bố Thí. Thật vậy, thay vì ngó ra các nước trong khu vực rồi kêu gọi, dùng tiền đó để cạnh tranh. Cất Chùa, dựng tượng cho lớn hơn họ chỉ để lấy tiếng, trong khi mục đích của Đạo Phật ra đời là để “Cứu Khổ” cho chúng sinh! Nếu những tu sĩ cho phép mình đứng bên lề cuộc sống mà không tiếp tay với xã hội để cứu khổ một cách thiết thực hơn bằng những hộ nghèo được giúp cho thoát nghèo, hoặc cấp học bổng cho những học sinh giỏi, tiếp tay với xã hội trong việc đào tạo nhân tài, tương lai giúp nước, thì làm sao thể hiện lòng TỪ, lòng BI của Đạo Phật?

Có thực mới vực được Đạo”. Người đi tu đa phần đều cho rằng là để “Phụng sự cho Phật”. Nhưng Phật đã nhập diệt từ mấy ngàn năm rồi, ta sẽ phụng sự cách nào? Chỉ cất Chùa cho to, dựng tượng cho lớn trong khi nhiều người đói ăn, thiếu mặc thì liệu Phật có hài lòng? Đức Thích Ca đã Thọ Ký: “Tất cả Chúng Sinh là Phật sẽ thành” chẳng phải là để chúng ta giúp đỡ, cúng dường những vị “Phật sẽ thành” đó sao? Ông bà ta đã nhắc: “Dẫu xây chín bậc phù đồ. Không bằng làm phúc cứu cho một người”. Vậy mà đến nay phù đồ thì ngày một nhiều, một hoành tráng mà người nghèo thì chưa giảm! Theo tôi, có lẽ những nhà lãnh đạo tinh thần của Phật Giáo cần xem lại coi mình đã áp dụng lời Phật dạy đến đâu. Phật dạy người tu phải đền TỨ ÂN. Như thế, nếu ta chỉ lo Báo Ân Phật, không lo báo hiếu cho Phụ Mẫu, không tiếp tay với Đất Nước, không báo Ân Chúng Sinh thì rõ ràng là chúng ta chưa báo đền Tứ Ân. Như thế làm sao xứng đáng xưng danh là đệ tử của Phật?

Phần người muốn Bố Thí để cầu phúc thì rõ ràng những hoàn cảnh nghèo khổ, neo đơn phải ưu tiên, vì liên quan đến số phận của con người, của cả một gia đình. Nhiều người đã vì khó khăn, không biết kêu cứu ai mà quẫn trí. Thiếu quan tâm đến họ, bỏ mặc họ rơi vào hoàn cảnh đó thì chính chúng ta phải chịu trách nhiệm, không phải là xã hội. Kinh Duy Ma Cật viết: “Nếu có người thí chủ dùng tâm bình đẳng thí cho một người ăn xin rất hèn hạ, xem cũng như tướng phước điền của Như Lai, không phân biệt, lòng đại bi bình đẳng không cầu quả báo, đó gọi là đầy đủ pháp thí vậy”. Ta đã thực hành ra sao để khoe mình là Chân Phật Tử, ngày Mồng Một, Ngày Rằm đều ăn chay, đi Chùa?

Một tín hiệu đáng mừng là càng về sau này càng thấy nhiều người khá giả đã có suy nghĩ thực tế hơn. Họ không cần “phước báo trả lại gấp trăm, gấp ngàn lần”, sẵn sàng cho đi mà không cần nhận lại, với những ý tưởng giúp đỡ cho người nghèo bằng đủ thứ cách, xuất phát từ mọi miền đất nước. Chưa bao giờ tôi thấy câu nói: “Lá lành đùm là rách” được chuyển thành “Lá rách đùm lá nát” dễ thương đến như vậy! Cần gì phải giàu mới Bố Thí được? Một ly nước, một ổ bánh mì, vài ký gạo, một nắm xôi giúp ai đó qua cơn đói. Mua giúp người tàn tật, người già, người nghèo vài tờ vé số, vài bó rau, ít trái cây để họ kiếm chút tiền lẻ nuôi gia đình sống qua ngày... cũng đủ làm cho niềm vui lan tỏa. Không chỉ người cho, người nhận, mà cả người biết được thông tin đó đều thấy vui lây. Với những tấm lòng nhân ái ngày càng nhân lên thì tôi tin rằng một ngày không xa lắm đất nước chúng ta sẽ thoát cảnh đói nghèo. Người nhiều tiền của thì bỏ ra giúp xây Cầu, làm Đường, mở thêm trường học để tất cả trẻ con đều được đến trường. Biết đâu trong đó còn tiềm ẩn nhiều bậc nhân tài làm rạng danh cho đất nước, mà do hoàn cảnh thiếu thốn của gia đình nên không có cơ hội phát triển? Tôi tin vào tương lai đất nước, dân tộc mình sẽ lại hùng mạnh hơn qua những con người từ tâm nơi nào cũng có, việc thiện ngày càng nở rộ, để Saigon xưa nổi tiếng là “Hòn Ngọc Viễn Đông” để nói về nét đẹp rạng rỡ bên ngoài, nay trở nên sâu sắc hơn với cụm từ “chỉ có thể là người Saigon” nói lên lòng nhân hậu, hào hiệp, trượng nghĩa, nghe sao mà giản dị, mộc mạc, thân thương…

Vừa mới đây, một thanh niên trẻ đã thử lòng một bác sửa xe đạp bằng cách dắt đến một chiếc xe đạp bị đứt xích và bánh xe bị xẹp. Anh thanh niên nói với bác sửa xe là xe bị hỏng nhưng lại không mang tiền theo, bác có thể giúp sửa được không? Sau khi biết về tình trạng xe, bác sửa xe nói là có thể giúp, rồi tiến hành gắn lại cái xích bị đứt, bơm lại bánh xe, xong bảo chàng thanh niên cứ đi. Chàng thanh niên đã cảm ơn lòng tốt của bác sửa xe bằng cách biếu bác một tờ 500 nghìn đồng. Lúc đầu bác đã từ chối, nhưng chàng thanh niên ép bác nhận, rồi dắt xe đi. Ai nhìn hình ảnh bác thợ sửa xe quẹt nước mắt cũng thấy xúc động. Bác cũng lên xe đạp về. Có lẽ để khoe với vợ về món quà bất ngờ. Cuối clip là nhóm thanh niên trẻ đã thực hiện đã đưa ra thông điệp “Hãy làm việc tốt nếu có thể”. Giữa bao nhiêu kẻ chỉ biết thu vén cho bản thân thì đã xuất hiện một thế hệ trẻ biết nghĩ đến người khác làm cho chúng ta càng lạc quan, tin yêu cuộc đời hơn, thấy chỉ cần thay đổi cách sống chút xíu thì cuộc đời sẽ đẹp thêm biết bao nhiêu.

Thời này thái bình đã trở về với quê hương, với dân tộc, nên bước ra ngõ không cần gặp anh hùng nữa, mà cần gặp những tấm lòng nhân, những con người biết yêu thương, đùm bọc nhau, không để cho bất cứ ai phải rơi vào cảnh khốn cùng. Tôi mong ước rằng trong tương lai, cụm từ “Chỉ có thể là người Saigon” sẽ được thay bằng “Chỉ có thể là người Việt Nam”. Lúc đó hẳn mỗi lần du lịch, hay công tác, chúng ta không phải cúi mặt, mà hãnh diện làm công dân của một đất nước tuy còn nghèo, nhưng tình người không nghèo chút nào vậy.


(Tháng 2/2016)



@.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 13.3.2016.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004