Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Qúy bạn đang nghe Träumerei của Robert Schumann





HOA HỒNG CHO TÌNH ĐẦU





Với Nguyễn đó là chuyến xe về nguồn đầu tiên sau bao bộn bề lo toan cho cuộc sống, dù chẳng phải lao động vất vả, chân lấm tay bùn nhưng cái nghề của anh không cho phép anh dừng chân một nơi nào quá lâu. Nghề địa chất.

Tranh thủ những ngày nghỉ Tết, Nguyễn quyết phượt một chuyến lên miền kỷ niệm. Đó là khu di tích Lịch sử Quốc gia – Trung ương cục Miền Nam, tiện thể về thăm người bạn cũ ở Chàng Riệc.

Xe Tết người đông như nêm, ai cũng vui nên chuyện nhà xe chén ép tí đỉnh chẳng là gì.

- Cô bác thông cảm cho nhé, một năm chỉ được “ mấy ổng ” tha cho vài ngày…

- Không sao, miễn là an toàn, du xuân mà, chẳng ai vội vả gì đâu.

Xe băng băng qua những cánh đồng lúa xanh bát ngát, qua những dòng sông yên ả thanh bình, qua những làn điệu dân ca ngọt ngào, xao xuyến bởi Nguyễn vừa thoáng gặp hình bóng con đò và cô lái xinh tươi với lòng thuyền đầy ắp sắc màu hoa, trái. Nguyễn hình như không nghe tiếng la hét của ai đó khi mà chiếc điện thoại không dây của họ cứ tẹt tẹt, tè tè. Nguyễn đang sống cùng ký ức.

Ngày đó, đạn bom khốc liệt, băng qua chiến tranh còn lại chẳng bao người. Dẫu rừng núi mênh mông bạt ngàn, đường đi muôn phương nghìn hướng nhưng hầm chông, bẫy mìn của giặc luôn chực chờ chỉ một phút sơ hở là đi tong.

Nguyễn nhớ hôm ấy là đầu mùa mưa, anh cùng đồng đội đi tìm ốc núi về nấu bung với trái chuối rừng, một món ngon của thiên nhiên ban tặng cho những người lính luôn phải chiến đấu gian nan, đói thường xuyên, no bất chợt. Khi công việc chưa đâu vào đâu thì Nguyễn và đồng đội nghe tiếng lựu pháo nổ chát chúa gần đó. Họ lao nhanh đến xem thử chuyện gì thì hỡi ôi cô giáo của bản Rùm Đuôn đang nằm thoi thóp trên vũng máu. Tất cả băng cá nhân được họ gộp lại, chẳng phải ý tá cũng làm y tá, Nguyễn cùng đồng đội băng bó cho cô gái rồi cáng cô về cứ. May mà thời đó người lính nào cũng có băng cá nhân đeo theo mình chứ không thì chẳng biết xoay xở ra sao. Một mạng người vừa được giật lại từ tay thần chết.

Đầu xuân, núi Một đã chập chùng mây trắng. Những nhánh lan rừng thức giấc, áo hài sặc sở như muốn trêu chọc đại ngàn. Gió cũng hiền như sương khói, nhẹ và mềm như tiếng thơ. Lá khô xạc xào dưới chân người lính đủ để lũ chim trời dáo dác kiếm tìm, rồi khi nhận ra là quen biết chúng chẳng còn e dè gì nữa, chúng ca hót líu lo mặc cho bầy sơn dương nghe hơi lạ cong đít chạy miết vào phía rừng sâu.

Dù là chiến khu, bệnh viện trong lòng đất, phương tiện cứu chữa thiếu thốn, thuốc men không nhiều nhưng với lòng nhiệt tâm thì chuyện gì cũng có thể cho kết quả khả quan ngoại trừ thương tích quá hiểm và thời gian di chuyển quá dài. Các y, bác sĩ hôm đó đã vận dụng hết tài năng của mình nhưng kết quả chưa thật sự hoàn hảo như mong đợi bởi cô gái bị thương nhiều chỗ và mất khá nhiều máu. Một cuộc hội ý y khoa chớp nhoáng là phải tiếp máu cho cô ấy. Mệnh lệnh được ban ra và những người lính đã sẵn sàng…nhưng chỉ có Nguyễn là người thích hợp bởi anh cùng nhóm máu với cô gái. Vậy là rõ rồi. Cánh lính còn lại chia nhau làm ốc, lặt rau và nấu cháo. Họ mong là Nguyễn và cô gái sẽ nhanh chóng hồi phục bởi món ăn này tuy dân dã nhưng vô cùng ngon và bổ.

- Đây cũng là rượu quý đấy, toàn là mật nhân, đương quy, cao sơn dương…các cậu làm một ly cho khoẻ gân cốt. – Bác sĩ bệnh viện khẩn khoản mời cánh lính khi công việc truyền máu cho cô gái đã hoàn thành.

- Rõ, tuân lệnh.

- Còn Nguyễn sao rồi, bác sỹ.

- Có em y tá mớm cháo cho rồi, các cậu yên tâm. Nghỉ ngơi chốc lát là về được thôi mà.

Quay sang trợ lý, ông bảo :

- Thêm một suất thuốc bổ cho cậu ấy nhé, tớ thấy cậu ấy hơi gầy.


*


Về lại đơn vị, bẵng đi một thời gian, Nguyễn thôi không nghĩ về cô gái ấy nữa. Cho đến một hôm đồng đội vào báo là có người đến thăm thì Nguyễn thật sự bồn chồn. Hẳn là cô gái ấy rồi bởi Nguyễn đâu còn ai thân thích.

- Chào cô giáo.

- Chào anh, cho em gặp anh Nguyễn.

- Là tôi đây.

- Anh Nguyễn…- Cô gái khóc thút thít. – Em cảm ơn anh vô cùng...

- Có gì đâu, cô giáo.

- Không có anh, các anh…thì em đã thành đất rồi.

Nguyễn vụng về không dám lau mắt cho người ta.

- Số mệnh cả thôi cô giáo à, giống như không có cô và dân bản thì chúng tôi không thể hát bài “ Tiếng chày trên sóc Pompo ”.

Cô gái phì cười. Quà cho anh là đôi gà mái dầu ( chắc cô giáo tăng gia mà có ), xấp giấy kẽ ngang và vài cây bút bi - những thứ rất hiếm trong thời chinh chiến. Nguyễn khéo biết từ chối vì nghĩ cô giáo cần chúng hơn mình.

- Tôi xin nhận đôi gà để mời anh em…còn giấy, bút xin gởi lại cô giáo…

- Bộ anh chẳng bao giờ viết thư cho người nhà sao ?

- Có ai đâu để mà viết.

- Bạn bè cũng không ư ?

Nguyễn nhè nhẹ lắc đầu. Cô gái nhìn về xa xôi nghe chừng đang xúc động thật sự.

- Em cũng chỉ có một mình…

Nguyễn nhìn cô gái thật chậm như sợ những nét xinh xắn của đôi mắt, đôi môi kia không hằn rõ trong những ngày sau. Với mái tóc đen óng loã xoã sau vai, da trắng mịn, dáng người thon thả nhưng đầy đặn là một tuyệt tác của tạo hoá nên đâu dễ cầm lòng.

- Khi nào có dịp xuống làng, mời anh ghé trường em chơi nhé.

- Nhất định rồi cô giáo.

- Anh đã hứa rồi nha.

- Hứa rồi.

Họ quen nhau từ đó và cũng yêu nhau từ đó.

Có hai con đường để họ đến với nhau, một đường sau núi quanh co khúc khuỷu, nhiều khe lắm vực, khá nguy hiểm; một đường khác dài hơn nhưng trống trải, nắng như thiêu như đốt nên cũng ít người qua lại. Nguyễn chọn con đường thứ nhất nhưng cũng chưa đi lần nào. Cuộc đời luôn như con vụ quay cuồng, Nguyễn cùng đồng đội được lệnh thuyên chuyển qua mặt trận khác trong một đêm rằm trăng. Họ xa nhau không một lời từ biệt, không một kỷ vật ước thề. Chiến tranh đã tước đoạt quyền yêu của tình yêu.


- Đến nơi rồi cô bác ơi.

Tiếng anh lơ xe cắt ngang dòng suy tư của Nguyễn. Mưa xuân lắc rắc phía cánh rừng biên giới làm cho những tia nắng cuối ngày ngưng đọng thành cái cầu vồng khổng lồ bao trùm cả ngọn núi Một hùng vĩ và thiêng liêng. Nguyễn phân vân bởi con đường về bản còn xa lắm, trong ký ức anh phải đi bộ cả ngày trời mới tới.

- Chị ơi, cho hỏi đường về Rùm Đuôn còn xa không ?

- Có xe bus mà anh, lo gì. Khoảng hơn tiếng xe chạy.

- Cảm ơn chị.

- Tui cũng về đó mà.

- Thế thì hay quá, chị cho tôi theo với nhé.

- Cái anh này… - Người đàn bà cười thật tươi.

Đó là người đàn bà tuổi ngoài bốn mươi với nước da ngăm ngăm nhưng rắn chắc. Chị khá đẹp. Nét đẹp của người đủ đầy hạnh phúc.

- Chị này, ngày xưa nơi đó thưa thớt dân cư lắm mà.

- Mới phát triển sau năm 80.

- Còn chị…

- Tui thuộc diện dân nghèo thành thị không có công ăn việc làm ổn định nên phải đi kinh tế mới…

- Nhưng đâu phải hun hút miệt này ?

- Tui có chị gái dạy học ở đây từ trước ngày Giải phóng, nên chọn.

Nguyễn hơi trầm tư bởi ngày đó bản chỉ có một trường học và chỉ có La là nữ. Lẽ nào…

- Phải La không ? Phải người trong tấm ảnh này không ? - Nguyễn móc ví lấy ra tấm ảnh trao cho người đàn bà đẹp.

- Đúng rồi, chị tui đây mà. Ảnh chụp hồi chỉ đi học.

Một chút xúc động thoáng qua, người đàn bà trừng trừng nhìn Nguyễn : “ Chắc tại lão này mà chị mình ở giá ”. Đổi cách xưng hô và hơi đanh đá nhưng không đến nỗi khó nghe :

- Ông đã lập gia đình và ở thành phố ?

- Chưa chị ạ.

- Để…thành kim cương chắc !

Nguyễn cười bâng quơ nghĩ thầm, may là mình chưa phải anh rể của cô em đáo để này.

- Vậy theo chị tôi có nên đến thăm La không ? Tôi chỉ có người quen duy nhất ở đó là cô ấy.

- Tuỳ ông…

- La đã có gia đình ?

- Thành tượng đá rồi, chỉ cũng chẳng có ai.

Nguyễn quay mặt đi để người đàn bà không nhận ra là anh đang xúc động. Nguyễn trách mình không can đảm, không dám đối diện với sự thật là mình đã có vợ và cũng đã chia tay với người vợ ấy. Càng đáng trách hơn nữa là đã nói dối với phụ nữ. Nhưng vì hạnh phúc yêu thương hụt hẫng nên người ta thường tìm về với ái ân xưa. Hẳn là tình cũ không rủ cũng tới. Vết thương lòng đang lành, xin đừng khơi gợi gì thêm cho đau. Vẫn biết, gia đình hạnh phúc là khi người phụ nữ trong gia đình đó biết quên mình, càng hạnh phúc hơn nếu người đàn ông cũng làm như thế. Nhưng hỡi ôi, cuộc sống không hoàn hảo như lòng ta mong ước.

- Chị này, giúp tôi tìm mua một bó hoa hồng.

Dường như đã hối, người đàn bà đẹp nhìn Nguyễn thương hại :

- Xứ này làm gì có hoa hồng ông anh của tui ơi.

- Thế thì có hoa gì ?

- Hoa xương rồng.

- Ai lại đi tặng cho người mình thương thứ hoa lắm gai ấy ?

- Anh mà cũng thương chị tui nữa à, sao không đợi xuống lỗ rồi gặp nhau cho tiện.

- Hoàn cảnh đưa đẩy chớ tôi muốn đâu.

- Thôi không bàn chuyện đó nữa, mất vui. Ta vào chợ xã mua vài thứ cho bữa cơm chiều rồi về anh nhé, chị em đang chờ.

- Tuân lệnh.

- Có thế chứ…

Nguyễn cùng người đàn bà đẹp sóng đôi vào chợ, không biết chắc ai cũng nghĩ là đôi nhân tình. Sung sướng dâng trào, Nguyễn huýt sáo nho nhỏ bản nhạc Valentine’s day dịu dàng nhưng sâu lắng, bản nhạc mà ngày xưa La thường hát cho anh nghe.

- Hoa hồng kìa em. - Nguyễn khều tay người đàn bà.

- À…ngày mai là 8 tháng 3 nên chợ nhập về bán lễ. Chứ ngày thường banh mắt ra cũng chẳng thấy mụn nào.

- Hoan hô ngày 8 tháng 3.

- Nhỏ thôi anh, không khéo người ta tưởng…

Họ quên mất cách xưng hô khá khách sáo trong vài phút trước :

- Chọn giúp anh hai bó hoa đẹp nhất em nhé.

- Một thôi chứ…

- Đâu được, em cũng là người phụ nữ đáng yêu nhất mà.

- Lăng xê em gái của người xưa chứ gì, dài lưng tốn vải anh ơi…

Nguyễn cười, người đàn bà đẹp cũng cười. Mùa vẫn đang xuân, chợ vẫn vui như Tết. Vui nhất có lẽ là Nguyễn bởi anh vừa gặp lại tình yêu chân thật của mình. Dẫu muộn nhưng chắc chắn là an bình, không sóng gió chênh chao.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 27.02.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004