Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

Qúy vị đang nghe Bilitis





GIAI ĐIỆU NHỚ









    M ón quà đầu tiên anh tặng tôi là chiếc chuông gió. Anh treo nó lên ô cửa sổ bé tẹo bên bàn viết của tôi. Anh bảo :”Để em nhớ anh mỗi khi nó reo lên”. Quả thật!  Mỗi khi gió lướt qua, những thanh chuông  chạm vào nhau, tạo nên một giai điệu khiến tôi nhớ anh. Từ đó, tôi gọi chiếc chuông bằng nhiều tên, tùy theo cường độ rung của nó.

          Khi gió khẽ khàng chạm nhẹ vào chuông, lúc đó âm thanh dịu dàng như ru tình. Ngôi nhà bỗng trở nên lãng mạn, vui vui. Tôi rời mắt khỏi màn hình vi tính, dừng tay gõ phím, chống cằm nhìn bầu trời xanh ngắt ngoài ô cửa sổ. Tôi da diết nhớ đến một con tàu. Nó to và lừng lửng lúc neo ở bến nhưng lại nhỏ bé vô cùng giữa đại dương. Trên chiếc tàu ấy có anh, người tôi yêu. Những lúc ấy, chiếc chuông được gọi là “Ru tình bình yên”.

Có lúc, gió thổi ào ạt, chiếc chuông chao đảo, các thanh chuông tạo nên âm thanh hối hả, gấp rút, lo lắng. Nhất là khi có bão, chiếc chuông nhào lộn, nghiêng ngã. Tôi như say sóng, ngất ngư và chìm trong khắc khoải. Lúc này, tôi gọi tiếng chuông là “Giai điệu cuồng nộ”.

Rồi những món quà kế tiếp của anh vẫn là chuông gió. Có điều, mỗi chiếc mang một biểu tượng khác nhau và làm bằng chất liệu cũng khác nhau. Có chiếc làm bằng tre, có chiếc chuông bằng gốm sứ, có chiếc bằng đồng…Anh giúp tôi treo chúng ở phòng ngủ, nhà bếp, sân vườn. Vậy là, tôi tha hồ nhớ anh bất cứ lúc nào, nơi đâu trong cái tổ ấm của mình.

          Một lần, anh đưa tôi về gặp mẹ. Bà đã ngoài sáu mươi nhưng vẫn còn phảng phất nét đẹp một thời. Thấy con trai về, bà mở toang tất cả cửa sổ của ngôi nhà. Tôi thật sự ngạc nhiên khi nhìn những chiếc chuông gió cùng lắc lư, yểu điệu ngân lên, giống như một bản nhạc hòa tấu thay lời của gió reo vui. Đặc biệt, ở gian bếp, chiếc chuông gió làm bằng ốc biển. Khi gió hất qua, tiếng nó vang lên như những chiếc cốc chạm vào nhau mừng sum họp. Mẹ anh mỉm cười bảo:” Đó là quà của biển mà con trai mang về để mỗi bữa ăn  bà như cụng ly  với con trai. Ngôi nhà sẽ đỡ cô quạnh hơn.” Thấy mẹ rươm rướm , anh đùa:” Vậy để con cưới vợ về bầu bạn với mẹ. Nhưng lúc đó, mẹ sẽ nghe có cả tiếng bát chạm vào nhau khi chúng con giận hờn”. Bà bật cười, mắng yêu:”Cái thằng….thiệt hết biết luôn! Chỉ sợ không ai thèm lấy con thôi.” Anh cười :”Woo! Mẹ hạ giá con quá mẹ ơi!Có người yêu con đây nè. Em, em làm vợ anh nhe em” . Tôi không trả lời mà nhéo vào  hông anh một cái rõ đau. Tiếng cười rộ lên cùng với tiếng của chuông gió âm vang như một giai điệu tình yêu hạnh phúc.

          Nhưng đó là lần cuối cùng anh, tôi và mẹ bên nhau. Hết phép, anh quay về với con tàu và biển nhẫn tâm cướp mất anh trong một trận bão cuồng nộ. Thỉnh thoảng, tôi ghé qua thăm mẹ. Nhưng mẹ không mở cửa sổ. Bà bảo gió sẽ làm chuông rung và nỗi nhớ lại ùa về, xâu xé trái tim người mẹ.

Còn tôi, dù cửa đóng hay mở, những giai điệu nhớ vẫn ngân lên, vuốt ve trái tim tan vỡ. Vì vậy, tôi vẫn mở toang cửa sổ phòng mình, để chuông ngân lên, để tôi tha hồ nhớ về anh. Bấy giờ, tôi gọi tiếng chuông là giai điệu tương tư.



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004