Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Qúy bạn đang nghe Spring của Chopin





HƯƠNG XUÂN





N ắng chiều của ngày cuối năm thật đẹp, như một màn tơ mỏng vàng óng phủ lên những chồi non xanh biếc làm cho những đóa hoa mai nổi bật lên như những đóm sáng diệu kỳ. Xuân đã đến với mọi sân nhà và đang đợi người ta làm tiệc tân niên rước nàng vào nâng ly rượu giao bôi.

Có một nhà mà xuân chưa đến, bởi nhà ấy chưa có mai đào bánh mứt và câu chúc được viết trên giấy hồng điều. Đó là căn nhà tranh tre nứa lá của người đàn ông làm nghề chài lưới. Hình như ông chờ ai đó nên ngồi trầm tư trước hàng hiên, mắt xa xăm nhìn ánh chiều tan và con đường quê ngắn dần do màn đêm xâm chiếm. Trong nhà, trên chiếc bàn con kê giữa gian chính, cây đèn dầu đã được thắp lên, ánh sáng nhờ nhờ soi không tới chỗ người đàn ông ngồi. Ông mặc bộ đồ bà ba nâu đen cũ kỹ, không chú ý sẽ chẳng nhìn thấy ông, còn ông thì nhìn rất rõ người đi ngoài ngõ hay trong sân. Chợt ông bật dậy lao ra cổng, đưa tay đỡ đôi giỏ nặng trĩu trên tay bà lão đang bước vào.

- Tụi bây làm gì mà để nhà cửa tối om thế này, bộ không cúng rước ông bà hay sao ?

- Dạ, chờ vợ con về đã mẹ.

- Gì, giờ này mà nó chưa về à ?

- Dạ, chưa về.

Rồi ông phân trần :

- Ba ngày này xe cộ bóp chẹt giữ lắm, không biết…

- Thế, nó không về thì mày và mấy đứa nhỏ cũng không đón tết chắc ?

Vào tới nhà bà lão ngồi thở dốc để mặc đôi giỏ cho con trai làm gì thì làm. Nghe có bà nội qua; Bi, Bo ào đến giành ôm bà. Bà xoa đầu hai đứa rồi bảo thằng Bi :

- Nội chỉ đem qua bánh mứt hoa quả thôi, cháu chạy qua nhà bảo chú út bắt hai con gà làm thịt rồi mang qua đây cho nội. Nhanh lên nhé.

Khi thằng Bi đi rồi, bà ôm con Bo vào lòng hôn lên tóc nó nói như khóc :

- Tội nghiệp cháu bà quá, tết nhứt mà chẳng có gì.

Hồi lâu, bà mới bảo con bé :

- Cháu xuống phụ cha sắp xếp trái cây bánh mứt đi nhé, và nấu sẵn ấm nước. Ngoan nào, cháu bà ngoan nào.

Đêm người đàn ông ngồi bên bếp lửa trông nồi bánh chưng, ánh mắt thất thần. Con Bo, thằng Bi nằm khoèo trên chiếu trải gần đó ngủ ngon lành. Trời càng về khuya càng lạnh, ông vào nhà lấy chăn đắp cho các con và lấy khăn ấm choàng cho mình. Rồi giao thừa đến, giao thừa đi, vợ ông cũng chưa về. Nhắm bánh đã chín, ông dồn củi lại rồi bế bồng các con đi nằm.

Sáng mồng một, ba cha con cũng không buồn dậy, phần do đêm qua thức khuya quá. Hơn nữa cỗ rước ông bà hầu như còn nguyên, đâu phải lo lắng gì cho bữa sáng. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ông vẫn lồm cồm ngồi dậy, xuống bếp nấu nước pha trà, dâng hương. Đang lâm râm khấn vái chợt nghe tiếng nói cười ra rả ngoài cổng, ông ngoái đầu nhìn ra và vui mừng khôn xiết bởi vợ ông về. Theo sau vợ ông là đủ thứ va li, túi xách do bốn, năm đứa bé trạc tuổi con ông khuân vác. Ông chạy ra giúp chúng.

- Sao mà giờ này mới về. – Ông nhẹ nhàng hỏi vợ.

- Về được là tốt rồi.

Vợ ông quay lại bảo các cháu nhỏ :

- Đây là chồng cô, chào bác đi các con.

Ông đang lớ ngớ không biết phải làm sao, thì vợ ông đã mau mắn bảo các cháu nhỏ :

- Tất cả ra giếng rửa mặt mũi chân tay đi đã, rồi vào đây.

Chờ chúng đi khuất, bà móc ví đưa cho ông tất cả tiền dành dụm được rồi ào vào buồng thăm con. Bà dặn chỉ lì xì cho mỗi đứa mươi ngàn thôi.

Bữa ăn sáng đầu năm của gia đình ông vui chưa từng có. Bà kể cho ông nghe về công việc của bà là chăm sóc, dạy dỗ các em nhỏ là con của những gia đình quá nghèo khó do một tổ chức từ thiện giúp đỡ. Thường thì những ngày cuối năm cha mẹ các em đã đến đón con của họ về ăn tết cùng gia đình cả rồi. Quy định ngày hăm bảy là hạn cuối, nhưng bà đã chờ tới trưa hôm qua mà chẳng ai đến đón nữa, nên bà gọi điện thoại báo cho tổ chức và đưa các em về quê cùng mình. May mà gặp được chuyến xe cuối cùng.

Xong bữa sáng, vợ chồng ông cùng con cháu qua thăm và chúc tết bà nội. Bà nội ở với người em trai út, với phần đất hương hỏa ít ỏi nên làm cũng chỉ đủ ăn chứ chẳng dư dả gì, được một việc là gạo mắm, gà vịt ngan ngỗng không thiếu. Khi biết chuyện, bà nội và chú út mời vợ chồng ông và các cháu chiều chiều qua nhà chú ăn cơm. Vậy là ổn rồi, bữa trưa ăn bánh trái gì đó cũng được. Tết mà, vui là chính chứ ăn uống bao nhiêu. Khi hai con ông đưa các bạn lên viếng chùa và đi xem hội làng thì hai vợ chồng ông cũng cáo từ ra về.

Hai người tíu tít nói cười không ngớt, kể cho nhau nghe nỗi nhớ niềm thương qua một năm dài cách xa đằng đẵng. Có lẽ không ai hạnh phúc hơn họ, bởi họ vừa gặp lại hương vị tình yêu ngọt ngào như thuở mười tám, đôi mươi.

- Chừng nào em đi làm lại.

- Mồng sáu.

- Lâu thế cơ à.

- Anh không thích em ở nhà ư.

Người chồng ôm ghì lấy vợ :

- Ý anh không nói vậy, anh nói…lấy gì cho mấy đứa nhỏ ăn.

- Mai, chợ bán lại rồi.

Người vợ nghĩ đến đồng tiền mình dành dụm một năm qua chỉ đủ mua sách vở, quần áo cho hai con là cùng. Còn gạo cơm đành trông cậy vào mấy cái lợp, cái đó và công sức của chồng. Hai người còn đang phân vân thì ngoài ngõ vang tiếng còi xe hơi inh ỏi. Người vợ luýnh quýnh vuốt nếp áo cho thẳng thớm lại rồi chạy ra mở cổng. Chị reo mừng khôn xiết :

- Ối giời ơi…Rồng ghé nhà tôm.

Anh chồng cũng chạy ra, ngơ ngác. Người tài xế thúc giục :

- Mấy đứa nhỏ đâu cả rồi, ông bà giúp tôi mang quà vào nhà đi. Mang hết xuống.

Xong việc, người tài xế trịnh trọng trao cho người vợ phong thư được dán kín của giám đốc gửi, uống vội bát nước trà, ăn chút mứt quê rồi cáo từ. Tiễn tài xế ra xe, chúc anh thượng lộ bình an, tết nhất vui vẻ. Chị vào nhà mở thư trung tâm gửi cho mình ra xem. Ý thư đại khái là, do bận nhiều công việc nên giám đốc trung tâm không thể đến chúc tết gia đình chị được, mong chị và gia đình thông cảm. Trung tâm cho xe chở tới biếu chị và các cháu các phần quà tết, ít lương thực và thịt thà nhờ anh chị nấu nướng cho các cháu ăn tết vui vẻ. Trung tâm lì xì cho chị một triệu đồng, bằng gần tháng lương của chị. Mồng sáu, sẽ có xe xuống đón chị và các cháu lên lại trung tâm.

Biết nói sao cho hết sự sung sướng của vợ chồng chị. Trung tâm tặng mười phần quà gói giấy kính riêng biệt, trong khi nhà chỉ có bảy đứa trẻ. Vậy là thừa ba phần quà, chắc chắn do trung tâm biếu gia đình chị. Chị lấy một phần quà đặt lên bàn thờ tổ tiên thắp hương, hai phần quà còn lại chờ các con về rồi cùng đem qua biếu bà nội và chú út. Lần đầu tiên nhà chị có nhiều quà tết như thế, chị nghĩ tí nữa sẽ mời bà nội và gia đình chú út ngày mai sang ăn cỗ nhà mình.

Chiều sắp tắt, ánh hoàng hôn lưu luyến choàng vai hai vợ chồng chị, hạnh phúc dâng trào, chị ngả đầu vào vai anh mơ màng. Với chị, giờ thì tết mới thật sự bắt đầu.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 05.02.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004