Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





HÀNH



T ên bả là Hành cũng phải! Bả vừa bự con, lắm mồm và dữ ác liệt. Nhưng thật ra bả lại tốt bụng. Nhìn cái bụng của bà ai cũng nói bụng bà quá tốt vì… to! Ấy! Đó là nghĩa đen thôi, chớ thật ra bả cũng có lòng nhân ái lắm. Chuyện không nên không phải ngoài đường mà có mặt bả là y như xong ngay. Phải trái phân minh. Cà chớn là bả dũa liền tù tì. Chí ít cũng đủ mẻ đủ cha, còn quá quắt là bả khện cho vài chưởng có mà nám phổi trước khi qua đời!

Vậy mà có một chiều hiu hiu lạnh, bả chết lãng nhách! Người thì chẳng sợ mà bả lại sợ…chuột! Đang lúi húi dọn trái cây bán ngoài lề đường thì con chuột cống ở đâu chạy xẹt ngang chân bả. Bả rú lên rồi bỏ chạy ra ngoài đường cái. Xe tải chạy ngang, hốt bả luôn rồi dọt mất, chẳng ai nhìn thấy tăm hơi, nói gì cái biển số làm bằng chứng.

Vậy là bữa đó thức dậy ú ớ, thấy mình không còn mấy cái cần xế nào xoài, nào sầu riêng sầu tây… Bả thấy mình nằm trong có lẽ là cái hộp vuông vắn. Bà thử thở phì một cái thì bụi bay tá lả, làm bả chẳng thấy gì ngoài cái màn bụi đang rất từ tốn hạ xuống. Bà giật nẩy mình, khi chợt phát giác ra mình chỉ còn là chút tro bụi nằm trong cái hũ bằng sành. Nói là giật nẩy mình, chớ bà còn mình đâu mà giật, chỉ có chút nhúc nhích nhóc nhách của chỗ hồi xưa là cái mông vĩ đại mà thôi!

Chung quanh lặng lẽ như tờ. Bả chợt thấy đau đau ở tay phải, cái tay hàng ngày cân biết bao nhiêu là cóc, ổi, khế và mọi thứ được kêu là trái cây. Cố ngóc đầu lên, bả thấy trên cái cổ tay ú nần chỉ còn 4 ngón, cái ngón trỏ đi đâu mất tiêu. Phải một lúc định thần, bà mới nhớ ra là bà bị cái xe tải chết tiệt ấy cán lên người. Bả sực nhớ ra bả chưa hề cám ơn những ai đã thu dọn cái xác bẹp dúm của bả mà mang vô lò thiêu. Chậc! ngón tay kia đi đâu vậy cà? À! Sao mình mát dây quá đi! Chết mà cũng đòi phải đầy đủ các chi tiết nữa! Rồi bà lại tự phân trần: Chớ chết rồi thì mọi người mắc gì phải tắm rửa, rồi mặc quần áo cho đẹp, thậm chí còn ma-ki-nhê, miễn là đừng có mà diêm dúa như cải lương Hồ Quảng mà thôi. Ấy! Đôi khi người ta trưng tấm hình đầu thì của chính người mới chết, còn thân, kể cả ca ra vát, áo trong áo ngoài (và cả áo lót)… là của ai đó tháp vào cho ra dáng. Vậy thì, chuyện bà muốn có lại cái ngón trỏ thân yêu cũng là chuyện đâu có trái với luân thường đạo lý! Vậy là bả rắp tâm kiếm lại ngón tay của mình. Mà bả lại áy náy, sao còn được gọi là rắp tâm khi tim bả đã thành tro bụi. Phải chăng, bả phải dùng từ mới là “rắp tro” mới đúng hệ! Bả nghĩ mình thật là thông minh. Rồi bả lại tặc lưỡi. Thông minh mà chết vì con chuột. Thật rầy rà! Thật là vào ngõ cụt khi nghĩ tới nghĩ lui.

Cái chuyện ngón tay kia cũng rầy rà không kém bà chủ của nó. Thôi ta kêu nó là Ngờ đi, chứ dông dài “ngón tay” thì tốn giấy lắm! Vâng! Ngờ cũng bị cái bánh xe chà bá đè lên gẫy gọn. Ngờ nhờ có bản năng đếm tiền nên khá là… dính. Vậy là Ngờ cứ bám, dính hay gì gì đấy vào cái bánh xe quay nhanh nhanh hốt hoảng và kinh hoàng ra khỏi trận địa. Với tốc độ ma đuổi cùng lũ bụi mịt mù như thế mà Ngờ vẫn bám chặt vào cái bánh xe xóc xòng xọc!

Về tới nhà, gã tài xế mặt mũi xanh như tàu lá sống! (Chứ lá chết đâu có xanh) Hắn kỳ cọ, lau chùi bẳng cả chục ký xà bông chứ chẳng chơi. Đèn nhà gã thiếu gì, nhưng gã cứ để tùm hụp như vậy mà rửa xe. Vợ gã hỏi gã chỉ ậm ừ vậy thôi chứ chẳng còn hơi sức đâu mà trả lời trả vốn!

Ngờ vẫn ở đấy, trong cái rãnh vỏ xe dán sát mặt nền. Gã tài xế de xe lại để rửa cho kỹ 10 cái bánh xe, không để lại một hột bụi. Làm thế nào không rõ, mà Ngờ lại lẩn xuống chỗ rãnh khác, áp sát xuống cái nền nhà vốn đã tối như đêm 30.

Sau mấy ngày ém muốn tê tái cõi lòng, gã tài xế (chẳng biết tên, thôi gọi đại là Tỏi cho gọn nhé) tái xuất giang hồ. Khác với thói quen, Tỏi lái xe cẩn thận lắm. Lại bỏ cả nhậu nhẹt, chăm đi chùa, khấn khấn vái vái cái gì đó. Bàn thờ nhà Tỏi tự nhiên sau này thường sáng đèn, khói hương nghi ngút. Vợ cũng chẳng hỏi, nhưng thấy Tỏi có vẻ… tu ra, thì mừng ơi là mừng!

Có bữa, trời vừa hửng sáng, Tỏi lái xe đi chở gạch cho người ta. Dù Tỏi lâu nay đã cố tránh đi qua đoạn đường ấy, thì hôm nay, chẳng biết có cái gì cứ đeo bám trong lòng khiến gã vừa sợ sệt vừa tò mò đi qua chốn ấy. Tới ngã ba, Tỏi sợ quá không dám bò vào con đường cũ thì ô hay! Cái gì cứ ngọ nguậy ở trên đồng hồ tốc độ. Tỏi dụi mắt dễ đến cả tỉ lần nhưng cái ngón tay… Chính là cái ngón tay cứ ngúc ngoắc thúc dục Tỏi. Tỏi đè ga chạy lối kia thì Ngờ lồm cồm như con sâu giận dữ. Rồi ai xui khiến tay vô lăng của Tỏi phải xuôi theo lối cũ đường xưa! Ngờ nằm im, thỉnh thoảng lại nhúc nhích khiến tim Tỏi như thắt lại. Tỏi không dám nhìn kính chiếu hậu! Gã sợ phải thấy bộ mặt như xác chết của mình.

Ngờ vẽ nửa vòng tròn theo chiều kim đồng hồ (đồng hồ gì cũng được!). Tỏi thử bẻ sang trái. Ơ kìa! Ngờ lại giẫy lên đành đạch! Thì rẽ phải. Ngờ hài lòng thấy rõ…

Cứ thế, chiếc xe bò dần đến trước một ngôi nhà, mà hôm nay người ra kẻ vào khá là đông. Tỏi tắt máy xe. Ngờ nhảy tõm xuống sàn cabin. Tỏi hãi hùng định nhặt lên, ôi sao mà nặng thế. Ngờ cứ loi choi tông vào cửa xe, làm như yêu cầu, mở cửa ra, thằng khốn!

Tỏi run bắn người. Gã nặng nề mở cửa. Trước khi gã kịp nhảy xuống thì Ngờ đã gieo mình xuống lối đi đã mở sẵn. Rồi nằm im đấy. Tỏi cũng dừng lại. Ngờ nhóc nhách như đòi hỏi gì đấy. Tỏi rối tinh cái đầu. Chẳng hiểu sao gã lại nhặt Ngờ lên. Lạ thay, Ngờ lần này nhẹ, hết sức nhẹ, như một hạt tro…

Chân Tỏi cứ thế bước. Người trong nhà trố mắt nhìn gã tài xế lạ mặt. Như người mất hồn, gã bước đến bàn thờ bà Hành, quýnh quáng thắp mấy cây nhang mãi mà không xong, phần vì tay gã còn kẹp Ngờ, phần vì gã dường như… đái ra quần vì sợ!

Ngờ búng người ra khỏi tay Tỏi. Bây giờ, Tỏi mới thấy cái ngón tay tròn trịa rõ ràng như thế. Đầu ngón tay là chiếc móng còn nguyên màu hồng mới sơn hôm trước khi bà Hành thiệt mạng. Chiếc ngón bò lên khung ảnh, gãi nhẹ vào khuôn mặt bà Hành, cứ như trình diện chủ sau chuyến ngao du không phép. Ai nấy sững sờ, răng va vào nhau như mùa đông Mát Cơ Va… Màu hồng sơn móng tay mềm ra, rồi như màu son vẽ trên khung ảnh: Mày phải bán xe đền mạng cho tao nhé Tỏi…

Rồi y như màn hình, các giòng chữ nối tiếp nhau, nhảy múa trước khuôn mặt vã mồ hôi của Tỏi:

Rồi ra ngoài kia, chỗ của tao đó mà bán trái cây cho đến khi xe tải hốt mày mất xác.

Và bỗng nhiên, miệng bà Hành cười toe chẳng biết vì nhận lại được ngón tay trỏ của mình hay vì tìm được thằng tài xế bất nhân. Chỉ biết Ngờ sau đó chẳng biết bằng cách nào chui vào được trong cái hũ đã 100 ngày tuổi.

Ừ! Hôm ấy là 30 tết, giỗ 100 ngày của bà Hành bán trái cây.

Sáng mồng một, người ta thấy Tỏi khai trương chỗ bán trái cây. Gã cứ phân vân không biết có nên de… đít ra đường cho xong tội, chớ chờ đợi hoài, ớn quá!


17.02.2014



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 09.01.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004