Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Qúy vị đang nghe Rhapsodie Paganini





VỖ ĐI ĐÔI CÁNH





Á nh nắng vàng vọt, yếu đuối của buổi chiều lại vô cùng quý giá bởi tin bão dữ đang đến gần. Người làng lo âu chờ đón cơn đen vận túng mà thiên nhiên luôn hào phóng gieo rắc xuống vùng đất này hằng năm thành mùa mưa lũ.

Kiên cố nhất làng cũng chỉ là dăm căn nhà xây cấp bốn, lợp ngói còn lại là tranh tre nứa lá đơn sơ thì chẳng thể chống chọi được gì, gìn giữ được gì bởi mọi sự che chắn, giằng buộc đều không đem lại kết quả mong muốn. Có người còn tính đến chuyện đào hầm, tìm hang tránh trú bão hơn là ngồi co ro, lo lắng trong căn nhà thân yêu của mình nhưng cũng không thể do làng ở cạnh dòng sông có tiếng là hung hãn bởi nước mưa ở thượng nguồn về rất nhanh, lũ lụt dâng cao, tang tóc chực chờ.

Làng xa phố, xa thị trấn, cư dân lại không nhiều nên ông điện lưới quốc gia cũng ngại đến. Đêm không trăng ánh đèn dầu là nguồn sáng duy nhất để người lớn đan lát, vá may còn con trẻ thì vui chơi hay học hành. Chẳng ai nhớ tuổi đời của làng cũng như người khai thiên lập địa nhưng làng có ngôi đình thờ thần hoàng khá khang trang và chắc chắn. Ngoài việc tế lễ đình là nơi tổ chức những sự kiện văn hoá của làng, là nơi hội họp luận bàn công việc của người dân vào buổi tối và lớp học của con em của họ vào ban ngày.

Chợ làng họp ở mé sông, người mua kẻ bán khá nhộn nhịp nhưng chỉ một thoáng trước giờ ra đồng. Ở đó người ta dễ dàng trao đổi các mặt hàng mà mình có và nhận về cái mà mình cần. Từ con cá tới bó rau, từ lọ tương tới hạt gạo vì thế - mà có lẽ chỉ nơi này - người ta thoải mái đi chợ khi mà chẳng có đồng bạc nào trong túi. Duy nhất có Thông, thầy giáo làng, là người xài tiền từ đồng lương thương binh của mình. Đồng lương đó bao cấp luôn sách vở cho hơn hai mươi đứa học trò của Thông.

Như mọi ngày, Thông ghé chợ sau khi đã đi hết quãng đường thể dục của mình để mua vài thứ nhu yếu phẩm cần thiết :

- Chị bán cho tôi ít rau cải, ít cà không ăn mồng tơi nữa, ngán lắm.

- Mồng tơi ăn mát mà thầy, lại dễ nấu. – Tơ nghiêng nghiêng mái đầu nói với Thông.

- Với tôi thì chẳng có gì là dễ, bởi quá vụng về. – Thông vừa nói vừa nhìn xa xôi.

- Vẫn hai ngàn hả thầy ?

- Hai ngàn ít lắm, chiều nay học trò tôi lên trú bão tại đình, chị bán cho tôi hai mươi ngàn rau củ các loại.

- Hai mươi ngàn rau ăn cả làng đó thầy ơi.

- Mai chị có đi bán không ?

- Chiều nay không biết tránh bão ở đâu nữa chớ nói gì buôn với bán.

- Chị lên đình đi, giúp tôi chút chuyện được không ?

- Chút chuyện là chuyện gì ?- Tơ vừa hỏi vừa tủm tỉm cười.

- Nấu nướng chớ có gì đâu.

Chỉ là lời mộc mạc bâng quơ thế, mà mặt Thông cũng đã nóng rần. Lần đầu tiên Thông nhận ra cảm giác này.

Hơn hai mươi đứa học trò mà có tới hàng chục cảnh đời gian lao, vất vả. Thông đã đi qua nhiều chiến trường, nhiều làng mạc chứng kiến nhiều cảnh tang thương, cơ nhỡ. Hơn ai hết trái tim người lính luôn ray rứt trước những số phận ấy và muốn cưu mang, đùm bọc đám học trò nghèo như một cách tiếp tục nhiệm vụ trong thời bình. Ngoài ba mươi tuổi Thông vẫn sống độc thân không phải vì anh kén chọn mà vì anh sợ bạn đời sẽ ngại san sẻ gánh nặng ấy với anh.

- Thầy về trước đi, tí nữa em gánh rau cải lên đình cho.

- Cảm ơn Tơ nhiều, hẹn gặp.

Tơ chạy khắp chợ làng, gom hết mọi thứ nông sản, nhu yếu phẩm mà người ta muốn bán cho nhanh để về nhà lo bão. Sau khi nghe Tơ thuật lại chuyện thầy Thông và các em đang tránh trú bão trên đình, cả chợ nhủ nhau gánh hàng lên đó, dù chẳng ai giàu có gì.

Để yên lòng Tơ ở lại chăm sóc, nấu nướng cho đàn trẻ Thông cùng vài người bạn tìm dây nhợ, cọc gỗ đến nhà Tơ giằng buộc cột kèo lại cho chắc chắn. Luôn tiện, Thông và các bạn cùng trai tráng trong làng đi giúp đỡ cho những căn nhà ọp ẹp còn lại. Họ chỉ trở về khi mưa đã nặng hạt và gió đang hung hãn thét gào.

Chẳng có khăn cho họ lau khô, Tơ ngồi co ro bên cái bếp dã chiến đưa mắt nhìn Thông và bạn của thầy thương xót :

- Ướt hết cả rồi, vắt khô áo quần đi rồi vào đây hơ ấm.

- Các em đâu ?

- Ngồi chơi ở gian sau.

- Ăn cơm cả rồi chứ.

- Tận chiều, cùng vài gia đình khác.

Nghe tiếng Thông về người làng và đám trò nhỏ ùa ra hỏi thăm đủ chuyện, Thông bảo :

- Bà con yên tâm, nhà của các bác đã được giằng buộc, người già trẻ nhỏ đã được di dời đến những nhà kiên cố trong làng. Không có việc cấp thiết thì bà con đừng ra ngoài, nguy hiểm lắm.

- Hèn gì giờ mới về. - Tơ nói như hờn yêu.

- Bởi tin có cô và bà con ở đây.

Họ trải chiếu, dọn cơm dưới ánh sáng nhờ nhợ trước ban thờ. Ngoài kia mưa đang rượt đuổi, sấm chớp ầm ào. Tơ lấy từ gánh hàng ra chai rượu cuốc lủi mà cô đã dành sẵn :

- Thầy uống chút cho ấm.

- Cảm ơn Tơ, mưa gió thế này mà có ly rượu thì nhất rồi.

- Mời Tơ ngồi.

- Nó chưa ăn gì đâu thầy. – Ai đó nhanh nhảu.

Bữa cơm thành bữa tiệc mặc dù chỉ có rau muống luộc chấm mắm ớt tỏi, cá rô đồng chiên giòn và canh khổ qua nấu tép.

Thông gắp con cá rô chiên ngon nhất bỏ vào chén Tơ :

- Thưởng công người vất vả.

- Thầy và các anh đây mới vất vả chứ em có khổ cực gì.

- Sự nghiệp chung mà, Tơ.

- Sự nghiệp gì ? – Tơ ngơ ngác.

- Sự nghiệp trồng người.

- Có liên quan gì đến em đâu ?

- Có đấy, bởi em là một nửa của thế giới này mà…

- Thầy Thông nói hay quá, mà sao không thực hành đi. – Ai đó chen vào.

- Có ai thương đâu mà thực với giả.

- Hay thầy chê con gái làng này quê mùa. - Mọi người đưa mắt nhìn Tơ.

- Xin đừng nói vậy.

Tơ thẹn đỏ mặt, cô xuống bếp nướng thêm vài con khô, sẵn tiện thông báo với mọi người ở đó :

- Thầy Thông bảo phụ nữ và trẻ con nghỉ ngơi ở gian giữa, đàn ông trai tráng ra gian trước.

Vậy là mâm tiệc có thêm người, thấy cánh mày râu ùn ùn kéo đến có người thắc mắc :

- Sao không ngủ đi mà lên cả đây ?

- Cô Tơ nói thầy Thông bảo nam ra gian trước.

Thông định phân bua nhưng thấy không có gì là “ ghê gớm “ nên thôi. Ấy vậy nhưng đâu qua được con mắt của vài lão nông thật thà :

- Tui ngồi sát thầy Thông đây mà đâu nghe thầy nói gì ?

- Nói bằng mắt làm sao ông biết. – Ai đó phân bua.

Thật là rối rắm, Thông chọn cách im lặng. Gắp ít rau muống cho vào miệng nhai se sẽ để ngẫm cho hết cái vị thanh thanh, giòn giòn, thơm thơm của nó.

Thấy Thông trầm ngâm suy tư, mọi người không dám bàn ra tán vào nữa. Khi Tơ đem đĩa khô nướng thơm phức lên và vồn vã mời mọc thì không khí mới dễ thở hơn một chút :

- “ Dế ngâm sầu nhiều câu rỉ rả, nhớ bạn chung tình thức cả năm canh, chung này em kính mời anh…”, ly rượu được ai đó trịnh trọng mời Thông.

- Sao không phải là Tơ hát nhỉ, mà là em Hoài. - Chồng chị Hoài đùa vui.

- Em quê mùa đâu dám. – Tơ nói lí nhí như chỉ để mình nghe.

- Chia cho tôi chút quê mùa đó nhé, Tơ. - Thông bất chợt nhìn thẳng vào mắt Tơ, ánh nhìn tha thiết dịu dàng.

- Chia cả ly rượu này nữa mới phải chứ thầy. - Chị Hoài ân cần.

Thông cảm ơn mọi người rồi quay sang Tơ :

- Rượu bất khả ép…tuỳ em.

Tơ bưng ly rượu của Thông trao lòng ngập tràn sung sướng, cô thầm cảm ơn tình yêu thương vun đắp của mọi người. Nghĩ đến hạnh phúc ngày sau lòng cô rộn rã, lâng lâng. Tơ thương Thông hiền hoà, nhân hậu từ lâu nên ngấm ngầm lo cho anh qua từng bó rau, con cá nhưng nghĩ tới phận mình nên chỉ biết âm thầm chờ đợi. Có lẽ Tơ thật tình không biết chứ chuyện hàng ngày Thông đều ghé quán cô mua hàng đã thành tiếng nhỏ to nhưng rất thiện ý. "Tơ không đẹp nhưng mặn mà, giỏi giang. Thầy Thông biết nhìn."…

Mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi nhưng không hung hãn như dự báo ban đầu. Trong đình làng, mọi người vẫn quây quần chờ cơn bão tan. Hình như bão đã đổi hướng. Ai cũng tin là ngày mai bầu trời sẽ quang đãng, nắng ấm chan hòa.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 24.12.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004