Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





Dưỡng Sinh Tâm Thể Chữa Lành







N gày 21-8- 2015. Viện Nghiên cứu ứng dụng Dưỡng Sinh Tâm Thể- Hà Nội kỷ niệm 20 năm Dưỡng Sinh Tâm Thể. Hô Thần nhập tượng Trưởng môn Tôn nữ Hoàng Hương (Má Hai Hương).

       Mười Năm Má về Trời. Lớp lớp con cháu liên tục, nối mạch Dưỡng Sinh Tâm Thể của Má trường tồn. Tính tới tháng 7- 2015 khoảng 211. 000 người tập Dưỡng Sinh Tâm Thể. Trên 530. 000 ca bệnh được đẩy lùi.

        Một người mang nhiều bệnh, được chữa lành. Có những căn bệnh hiểm nghèo thoát nạn, là điều kỳ diệu. Những nghiên cứu khoa học nghiêm túc trong 20 năm qua, khẳng định Dưỡng Sinh Tâm Thể ngang tầm Quốc tế cổ kim Đông Tây.

Dưỡng Sinh Tâm Thể (DSTT) dễ tập. Không tác dụng phụ. Không tốn tiền. Không tốn thời gian. Không cần gắng sức. Không gò ép động tác... Bất kỳ ai cũng có thể tập, mọi lúc, mọi nơi (5 phút hoặc 10 đến 30 phút hằng ngày, nhẹ nhàng, thanh thản, nhận Công năng Lớn).

        Mời bạn vào internet, từ khóa:

        Viện Dưỡng Sinh Tâm Thể để tự tập hít vào, thở ra bằng miệng. Thân chuyển động uyển chuyển trong Vũ điệu sóng Vũ trụ. Luyện Thân Lành, Tâm Lành, Khẩu Lành, Ngôn Lành. Bạn luôn nhận đươc Bình an và Sức khỏe. Đẩy lùi trọng bệnh.

  Trung tâm nghiên cứu ứng dụng DSTT Hà Nội thành lập tháng 8/1995. Khi bà Tôn Nữ Hoàng Hương (Má Hai Hương) quê ở Bình Định ra Hà Nội cứu độ người lành. Má Hai Hương được Liên hiệp Công nghệ tin học ứng dụng (UIA) đứng ra bảo trợ hoạt động. Đến nay DSTT đã tưng bừng ca hát, tại hơn 30 tỉnh, thành trong cả nước. Hàng trăm nghìn người đã hưởng những thành quả của phương pháp tập luyện, đẩy lùi bệnh tật không dùng thuốc.

Chúng tôi và nhiều nhà báo Hà Nội đã đồng hành cùng Má Hai Hương trên từng cây số suốt mười năm ân tình không thể nào quên, khi má Nhận lệnh Đất Trời đã ban cho/ Lập bản đồ Tâm Thể Dưỡng Sinh/ Chỉ đường cho chúng con đi cứu độ/ Gieo nhân Thiện thành đại ngàn xanh mát. (Đại tá Phan Văn Kiều- Viện phó Viện DSTT).

Tôi theo Má Hai Hương về Bình Định, rơi nước mắt cảm nhận dòng người hiền hòa vô tận của làng quê, thị thành, hân hoan hít hà theo bàn tay má, nhận Năng lượng Tình thương. Họ gọi Má là Nhân kiệt của quê hương Hoàng đế Quang Trung hùng thiêng dũng khí.

Liên tục 20 năm qua. Nhạc sĩ Doãn Nho và Ban lãnh đạo Viện nghiên cứu ứng dụng DSTT gồm ba ông đại tá Quân đội và An Ninh nghỉ hưu cùng hai bà TS Đặng Kim Nhung, TS Trương Thị Thảo, tình nguyện lao động hiến dâng, không tiền lương, để giữ vững và phát triển DSTT trên mọi miền đất nước. Tiếp bước Má Hai Hương mang Năng lượng Tình Thương đi cứu độ mọi người.

Tại trụ sở của Viện nghiên cứu ứng dụng DSTT ở Hà Nội (số 8, ngõ  48, phố Trần Duy Hưng, quận Cầu Giấy), mỗi buổi tập thường xuyên có khoảng trên 40 người đến tập luyện. Phòng tập mở cả sáng và chiều, mỗi ngày trung bình đón khoảng 70- 80 người. Trong gian phòng khoảng 50- 60 m2, mà ngày xưa Má Hai Hương đã xoa vuốt, vỗ, truyền Năng lượng Tình Thương cứu người. Hôm nay, các học viên đứng tập hít, thở và các động tác theo hướng dẫn của huấn luyện viên.

Về kinh phí, tại Viện nghiên cứu ứng dụng DTTS (cùng các đơn vị mạng lưới ở địa phương), mọi người đến tập luyện DSTT, không phải lo gánh nặng trả tiền. Có một hộp gỗ nhỏ, các học viên tự nguyện bỏ tiền nhiều ít tùy khả năng. Ai cũng nghèo và đau ốm, nên chẳng thể có nhiều tiền. Số tiền đó dùng để trang trải tiền thuê địa điểm, tiền điện, nước và các chi phí phục vụ cho việc tập luyện. Ai không có tiền đóng góp, vẫn thoải mái đến tập và được các huấn luyện viên tác động, trị liệu bệnh.

  Má Hai Hương & Bí ẩn Sự Chết đi, Sống lại

Bà Tôn Nữ Hoàng Hương (1934 – 2005) được các học viên Dưỡng sinh tâm thể gọi là Má Hai Hương.

Trưởng môn Tôn Nữ Hoàng Hương sinh năm Giáp Tuất 1934, có bố là người gốc Huế; mẹ là người Bình Định. Bố mẹ bà hiếm hoi, thành gia thất 7 năm vẫn chưa sinh nở, nhờ đi cầu tự mới mang thai sinh bà tại quê ngoại (Phù Mỹ - Bình Định). Sau khi lấy chồng, bà sống tại Ninh Sơn (Hoà Thành, Tây Ninh). Năm 1963, đang mang thai người con út, bà bị một tai nạn bất ngờ và ngất đi. Như một kỳ tích, bà sống lại sau ba ngày chết lâm sàng. Sau khi tỉnh lại, việc làm đầu tiên của bà là dùng tay xoa để chữa cho thai nhi trong bụng. Kỳ lạ thay, thai nhi vẫn lại được bình yên và ngày nay, người con ấy đã trở thành một dược sĩ đang làm việc tại Tây Ninh.

Sau lần “chết đi sống lại” ấy, Má Hai Hương quyết định dời nhà ra đi tìm lên núi Hồng Ngự - Phan Thiết để tu luyện và chữa bệnh. Bà thuyết phục chồng “vui lòng lấy vợ hai” tạo an ổn cho mình thảnh thơi đi cứu người cùng khổ. Cho tới nay, nhiều người vẫn còn nhớ hình ảnh Má với dáng vẻ thấp, đậm, gánh thuốc đi bán dạo nhưng lại rao: “Ai mua thì bán, ai xin thì cho”. Nơi trú ngụ của Má thường là dưới một gốc cây và chữa bệnh bằng lá thuốc chỉ là một phần. Chủ yếu Má dùng đôi bàn tay của mình xoa, vuốt, vỗ... sau đó cho người bệnh uống nước đun sôi để nguội. Chỉ có vậy mà bệnh tật tiêu tan.

Tiếng lành đồn xa. Mọi người đến xin bà giúp rất đông và biếu bà nhiều đồ ăn thức uống, có khi chất đầy gốc cây. Má lại sẻ cho những người có bệnh đang đói khát vì quá nghèo. Những năm cuối chiến tranh chống Mỹ, bà Tôn Nữ Hoàng Hương bị chính quyền Sài Gòn bắt. Vì lý do đã chữa bệnh cho cả những gia đình làm cách mạng. Má đã phải ngồi tù bốn năm. Trong tù, chữ “Tâm” tỏa rạng, má an ủi và chăm sóc sức khỏe cho mọi tù nhân và cả cai tù. Được ra tù ít lâu thì miền Nam được giải phóng, Má vác tay nải lăn lộn khắp ba miền Bắc- Trung- Nam tìm đến người bệnh nghèo, chữa lành. Má đào tạo hàng loạt các hướng dẫn viên mọi miền, đã cảm mến đức độ, tình thương của má mà theo Má đi cứu người nghèo.

Cuộc đời Má Sống là cho, Chết cũng là cho/ Sống cho đời lòng nhân ái vị tha/ Chết Tâm linh Má phóng quang gia độ (Phan Văn Kiều).

Để giúp bạn đọc có thể tự tập Dưỡng Sinh Tâm Thể hằng ngày. Mọi lúc, mọi nơi. Chúng tôi giới thiệu

Sách Dưỡng Sinh Tâm Thể- Phương Pháp Tập Luyện Cơ Bản (TS. Trương Thị Thảo- NXB Lao Động- 2014)


Cách Tập Dưỡng Sinh Tâm Thể

Tâm

Giữ yên lặng, bình tĩnh, lúc nào cũng muốn mọi người được khỏe mạnh, giàu sang, hiền lành đạo đức.

Hiếu lễ với tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Biết kính trên nhường dưới, thương yêu, đoàn kết, cùng nhau chia sẻ vui buồn, hoạn nạn.

Sống yêu thương chăm sóc, chết tôn kính phụng thờ.

Không sân si, hờn giận, ghét ganh, tham lam, ngã chấp.

Không nghiện ngập rượu chè, cờ bạc, không tà dâm, không xì ke ma túy, không xem tranh ảnh sách báo đồi trụy.

Không tự đại, tự tôn, tự hào, tự đắc, tự cao, tự phụ, tự ái.

Làm được 7 điều trên là giúp bảo vệ và tu luyện Tâm tốt.

Khẩu

Ăn - lựa món ăn vừa miệng, hợp với dạ dày của mình, hợp với điều kiện của mình thì ăn

Không nói lời ác độc với ai.

Không nói tục.

Thân

Không làm việc gì quá sức với mình.

Hàng ngày tập luyện thể dục thường xuyên để cho khí huyết lưu thông, để cho các tế bào trong cơ thể trong trạng thái hoạt động tích cực, không ở trạng thái trì trệ.

Cách tập luyện thu không khí (Năng lượng vũ trụ)

Cơ sở khoa học: DSTT cho rằng con người sống giữa đất trời (Âm và Dương); con người vốn sống hài hòa với đất trời (trạng thái cân bằng âm dương, cân bằng năng lượng, cân bằng sinh thái) trong sự thống nhất làm một; Thiên - Địa - Nhân hòa quyện vào nhau là một; con người khỏe mạnh bình thường.

Nhưng rồi trong quá trình sống và lao động, vì các nguyên nhân khách quan, chủ quan nào đó sự cân bằng này bị phá vỡ ở các mức độ khác nhau. Từ đó gây nên các loại bệnh tật khác nhau ở mức độ khác nhau. Cơ thể tích khí dương nhiều quá, gây ra các bệnh về dương (quá nóng), ngược lại cơ thể tích khí âm nhiều quá, sẽ gây ra các bệnh về âm (quá lạnh).

Phép tập luyện thu hít năng lượng vũ trụ (âm, dương) là để điều hòa trở lại, trả lại cho con người trạng thái cân bằng âm dương được hòa đồng, lục phủ ngũ tạng được hòa đồng. Đó chính là cơ sở khoa học để phục hồi sức khỏe và đẩy lùi bệnh tật trong con người. Vì vậy, khi đến với DSTT, mỗi người cần tự biết xác định rõ ràng trạng thái năng lượng của cơ thể mình ra sao (quá nóng hay quá lạnh), trên cơ sở đó lựa chọn động tác tập luyện cho phù hợp với trạng thái năng lượng ấy của cơ thể mình (tính tương ứng trong tập luyện) nhằm bổ sung phần năng lượng mình thiếu, điều chỉnh phần năng lượng mình quá thừa, đưa mình về trạng thái cân bằng năng lượng (cân bằng âm dương).

Ba động tác cơ bản

- Hít thở Năng lượng Vũ trụ bằng miệng

Trong sự phối hợp hài hòa vận động hai bàn tay chân và toàn thân, lấy việc hít thở năng lượng vũ trụ bằng miệng làm gốc.

Cách hít thở thu hít Năng lượng bằng miệng như sau: Đầu lưỡi cong lên chạm vào hàm ếch trên, hai hàm răng khép lại hít khí ôxy vào từ từ qua đường miệng (giống như ta hít phải thứ gia vị cay ta phát ra âm thanh “dít” nhẹ) trong sự định tâm, dang rộng 2 cánh tay, tưởng tượng ra đang thu khí ôxy trong lành vào lồng ngực và khoang bụng đang căng ra ở mức độ tối đa.

Khí ôxy lập tức lan tỏa nhanh thấm vào mọi tế bào trong toàn cơ thể. Sau đó miệng mở ra tự nhiên từ từ thở ra. Hai cánh tay thu lại, lồng ngực ép lại, khoang bụng thót lại ta tưởng tượng từ mọi tế bào trong toàn thân ta các khí độc, khí CO2 tích tụ từ lâu bị đẩy nhanh thoát ra khỏi cơ thể ta qua đường miệng. Sự hít vào càng sâu bao nhiêu, sự thở ra càng lâu bao nhiêu thì lượng ôxy hít vào và khí CO2 đẩy ra càng lớn bấy nhiêu. Sự trao đổi khí trong cơ thể ta được tăng cường mạnh mẽ. Sự thở bẳng miệng như thế làm đưa vào và đẩy ra một lượng khí lớn hơn nhiều so với hít thở bằng mũi trong cùng thời gian.

Sự thở trong tập luyện DSTT diễn ra tương đồng với hướng vận động của khuôn mặt.

Khi mặt ta cúi hướng xuống phía dưới mặt đất ta tưởng tượng sẽ hít từ mặt đất, từ trong lòng Trái đất khí mát mẻ (năng lượng âm) bổ sung sự thiếu hụt khí âm trong người ta - đấy là lúc ta đang bị các căn bệnh liên quan đến sự tích tụ quá nhiều khí dương (nóng quá) trong cơ thể. Ngược lại khi ta ngửa mặt hướng về phía bầu trời ta tưởng tượng sẽ thu hít năng lượng dương (ánh dương, năng lượng nóng ấm của mặt trời) để bổ sung sự thiếu hụt nó trong cơ thể ta- đó là khi ta đang bị các bệnh về âm (do quá lạnh gây nên).

Khi mặt ta hướng ngang (vị trí quân bình, không ngửa không cúi) ta thu hít năng lượng đất trời trong trạng thái cân bằng âm dương - trạng thái cơ thể hòa đồng âm dương, Thiên-Địa-Nhân hòa đồng- ta khỏe mạnh.

Khi thu hít năng lượng sự hướng lên phía bầu trời hay mặt đất hoặc ngang của khuôn mặt phải chăng còn liên quan tới một cơ sở khoa học khác nữa là: “Mặt con người là sự phản chiếu các bộ phận của cơ thể (?) (trang 469 “Nền văn hóa cổ thần bí Đông - Tây phương kỳ diệu” trong cuốn “ALMANACH những nền văn minh nhân loại nên phải chăng trên khuôn mặt con người đã tập trung đầy đủ các đầu mối, các cơ quan trong cơ thể, tự nó thông qua từng đầu mối ấy có thể tự thu nhận loại năng lượng (âm hoặc dương) mà các bộ phận cơ quan nào đó đang thiếu hụt thông qua vị trí hướng mặt cúi xuống mặt đất, hoặc ngửa lên bầu trời?

Đồng thời với sự hít thu năng lượng vũ trụ qua miệng và theo hướng mặt nêu trên, là sự kết hợp hài hòa với sự vận động toàn cơ thể - ở đây DSTT đặc biệt chú trọng đến hướng mặt của đôi bàn tay.

1. Khi bàn tay ta úp xuống theo hướng mặt đất, ứng vơi khuôn mặt cúi xuống đất, là lúc cơ thể cần thu năng lượng mát mẻ của trái đất, khi cơ thể ta đang bị các bệnh liên quan đến sự thừa năng lượng dương (quá nóng).

2. Khi hai bàn tay ngửa lên trời, ta cần thu nhận năng lượng nóng ấm của mặt trời (ánh dương) vào đôi bàn tay ta, bổ sung vào sự thiếu hụt loại năng lượng (dương) này của cơ thể - là lúc ta bị các bệnh do lạnh gây nên.

Khi ta vận động tập luyện trong tư thế 1 trong 2 bàn tay sấp, 1 còn lại thì ngửa, ta trong trạng thái quân bình âm dương, sẽ thu năng lượng âm dương đồng thời- là lúc cơ thể ta đang khỏe mạnh.

Cuối cùng là đôi bàn chân tiếp đất trong trạng thái tiếp đất tự nhiên (chân để trần không đi dép, guốc).

Tại sao DSTT lại chú ý đến vị trí úp, ngửa của bàn tay như vậy? Và tại sao đôi bàn chân phải tiếp đất?

Có thể xem (ví) đôi bàn tay, đôi bàn chân khuôn mặt con người như những parabon thu và phát sóng năng lượng được không? Và cùng với sự thở bằng miệng (?) câu trả lời vẫn đang còn bỏ ngỏ. Tuy vậy cũng có thể tham khảo một luận chứng sau đây: “Bàn chân phản chiếu phủ tạng và các vùng của cơ thể” (trang 473) và “bàn tay và các ngón tay phản chiếu phủ tạng và các cơ quan khác” (trang 484) trong “Những nền văn hóa cổ thần bí Đông - Tây phương kỳ diệu” (ALMANACH những nền văn minh thế giới) - Nhà xuất bản Văn hóa - Thông tin, Hà Nội, 1997.

Uống một cốc nước sôi để nguội

Cuối cùng khi kết thúc tập, ta uống một cốc nước sôi để nguội (hoặc nóng tùy thời tiết) với lượng ít nhiều tùy nhu cầu cơ thể, tùy quá trình tập nhanh hay lâu, vận động và hít thở thu năng lượng ít hay nhiều. Cơ sở khoa học cũng còn cần bàn thêm.

Tuy nhiên, cũng có thể hiểu theo cách hạn hẹp thuần túy sinh học rằng khi ta vận động cơ bắp trong quá trình tập luyện và thu hít không khí (năng lượng vũ trụ) bằng miệng, các tế bào của tất cả các cơ quan trong cơ thể ta được đánh thức, chuyển từ trạng thái nghỉ nằm yên (trì trệ) sang trạng thái hoạt động tích cực; các quá trình trao đổi chất, trao đổi khí huyết trong cơ thể xảy ra mạnh mẽ, trong đó không chỉ nguồn năng lượng ta thu vào được sử dụng, nước là một yếu tố rất quan trọng trong hoạt động sống của mọi cơ thể sinh vật cũng được huy động mạnh để sử dụng trong quá trình trao đổi chất, nên đương nhiên sẽ bị hao hụt đi. Uống vào sau khi tập để bù đắp lại sự thiếu hụt đó, trả lại cho cơ thể trạng thái cân bằng nước, chẳng lẽ không phải là hợp lý, là cần thiết, là hoàn toàn có cơ sở khoa học hay sao? Sau 30 phút tập, mồ hôi ta đổ ra, người ta nhẹ nhõm, nhưng thấy khát, uống vào một cốc nước mát người sẽ sảng khoái, và bất cứ ai cũng cảm nhận được điều này.

Thực hành DSTT tự chữa bệnh

Khi bị đau nhức, rát buốt chỗ nào, ta định tâm lại tập trung tư tưởng, chà xát hai bàn tay vào nhau, nghĩ trong tâm là ta đang huy động năng lượng đã được tích lũy trong cơ thể trong quá trình tập luyện ra lòng bàn tay, làm nóng lòng bàn tay, rồi đập, vỗ, xoa, chà xát, hoặc vuốt lòng bàn tay nóng đó vào chỗ đau nhức, rát buốt tùy theo chỗ đó cứng hay mềm, đau ít hay đau nhiều (việc này có thể làm ngay sau khi tập luyện, trước khi uống nước, hoặc bất cứ lúc nào thấy cần).

Trường hợp cơ thể ta đang bệnh, khả năng tự tích lũy năng lượng vũ trụ còn chưa cao, khả năng tự đẩy các chất độc từ cơ thể ra ngoài theo mồ hôi và đường hô hấp qua tập luyện còn thấp, thì có thể dùng các tác nhân hỗ trợ bên ngoài có nguồn gốc tự nhiên như gừng, tỏi, cồn theo sự chỉ dẫn cẩn thận của HDV (việc làm này có thể trước và sau khi tập tùy điều kiện và chỉ nên trong thời gian đầu tập luyện DSTT).

Hàng ngày, trước khi nằm ngủ và trở dậy ta đều xoa vuốt nhẹ toàn thân, ta nghĩ ta đã làm được gì và sẽ phải làm gì cho đúng với Tâm , Thân , Khẩu .

Tâm , Khẩu sai Thân có bệnh trở lại

Khi khỏi bệnh rồi ta nên cố gắng tạo mọi điều kiện có thể giúp mọi người xung quanh (người thân trong gia đình, bạn bè, hàng xóm) cùng hiểu biết tập luyện để khỏe mạnh, hết bệnh tật. Ta sẽ thấy vui hơn, yêu đời, yêu người hơn và ta lại càng khỏe hơn. Tính nhân văn của tập luyện DSTT chính là ở chỗ này, cũng chính từ đây DSTT mang tính cộng đồng rõ nét và là điểm khác biệt rất đặc thù của DSTT so với các loại hình hoạt động khác- là thế mạnh riêng của DSTT. Người khỏi bệnh có Tâm và thương yêu con người sẽ nhanh chóng trở thành Hướng Dẫn Viên DSTT giúp mọi người tự chữa lành.


Bài đọc thêm: 

    1. Con Người & Vũ trụ

    2. Gieo gì gặt nấy

    (Mai Thục Việt Văn Mới)



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 15.11.2015.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004