Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






NHỮNG CHUYỆN HOANG ĐƯỜNG NGHE & THẤY







III. ĐẤT ĐAI DẬY:


Chuyện xảy ra ở ấp 1 xã Tân Kiên-Bình Chánh tỉnh Chợ Lớn.

Đây là chuyện do mẹ tôi kể. Chuyện xảy ra ở nhà ông Hội Đồng là chú của mẹ tôi. Nhà ông ở cách nhà ông ngoại tôi một con rạch nhỏ. Vì nhà giàu, ở quê nên ông có mua súng giữ nhà. Một đêm ăn cướp kéo tới, chúng dùng chày giã gạo của gia đình bổ vô cửa cái để phá cửa. Không xong, chúng đốn cây độ ba gang tay bể tròn rồi cùng nhau dọng vô cửa để phá cửa. Ông tôi bắn mấy phát súng, một tên chết, chúng ngưng và điệu xác tên chết đi.

Ít lâu sau, bà tôi thấy những bó nhang để trên trang thờ cứ mất đi và lại thấy nó bị bỏ ở ngoài vườn. Nhiều lần như vậy nên hai ông bà thay phiên nhau canh cái trang coi nhang đi ra vườn bằng cách nào. Một buổi trưa, bà tôi thấy con mèo nuôi ở nhà nó bò lên trang, hai chưn trước kẹp bó nhang mà đi xuống bằng hai chưn sau. Đi sâu vô vườn, tới một gốc cây nó bỏ xuống và nằm một lát rồi đi vô nhà. Thấy vậy, ông tôi cho mấy anh bạn cày làm thịt nhậu chơi. Và ít lâu sau, đất phía sau nhà, bên hông và trước cửa ném vô nhà. Ở nhà trước có cửa thì đất văng vô nhà, và thường thì nó rớt trước mặt ông tôi. Đất ném càng ngày càng nhiều nên cả xóm tới coi. Chốc chốc rớt một cục nhưng có điều là nó rớt bên cạnh người hay ở trước mặt chớ không trúng ai. Ông ngoại tôi lượm một cục đất rớt trước mặt, lấy một tờ giấy viết một chữ rồi cột chặt miếng giấy vô cục đất, ông bước ra ngoài và nói có giỏi thì liệng cục đất này vô trước mặt tôi. ông tiến tới mé rạch, liệng ùm xuống rạch rồi đi vô nhà. Mới ngồi xuống ghế thì chính cục đất đó rớt trước mặt ông tôi, ở trên bàn nhưng lạ là cục đất và miếng giấy vẫn khô. Thấy vậy, ông tôi rước thầy chùa tới tụng kinh. Ông thầy tụng thế nào thì ngoài sân cũng có tiếng tụng y như vậy. Ông thầy sợ quá, cuốn tượng Phật đi về. Ông tôi rước thầy pháp tới trấn ếm nhưng nó vẫn trơ trơ.

Một đêm, ông tôi nằm chiêm bao thấy một tên đứng ngoài vườn giương cung bắn ông một phát trúng ở hông. Ông nghe đau nhói và uống thuốc gì cũng không hết đau. Lại rước thầy pháp tới. Ông thầy đưa cho ông tôi một cây cung và một mũi tên và biểu hễ ông thấy nó giương cung thì ông giương cung bắn lại nó. Nhưng liên tiếp mấy đêm liền, ông không thấy gì và đau vẫn đau. Lại mời thầy pháp tới, thầy biểu nửa đêm nay, vào giờ nó bắn ông, ông mở cửa ra và hướng thẳng về chỗ nó đứng bắn ông mà bắn lại để trả mũi tên cho nó thì hết đau. Làm như vậy thì bớt đau nhiều nhưng ông cứ yếu dần và ít lâu sau thì qua đời.

Vì hai vợ chồng không con nên ngôi nhà đang ở và ruộng vườn ông cho ông Bảy tôi là cháu kêu bằng chú ruột. Bà tôi, ông cho hai mẫu ruộng ở gần quê của bà để bà sống.

Ông Bảy tôi về ở thì bình lặng như thường nên người ta nói rằng: “Đức trọng quỷ thần kinh”.

Việc đất đai dậy này, năm 1970 có xảy ra ở gần nhà tôi. Cứ chạng vạng tối thì phía sau nhà ông nọ, đất cứ ném lên mái tôn của ông ta đùng đùng, tới đỏ đèn một lát thì hết. Phía sau nhà ông ta là một khoảng đất trống, cách cả trăm mét mới có một căn nhà khác. Những người trong xóm và cả tôi tới đứng sau nhà ông ta xem, không thấy ai ném cả nhưng đất cứ rớt lên mái nhà ông ta đùng đùng. Sự việc xảy ra khoảng mười ngày thì tự nhiên hết.


IV. THẤY MA:


Chuyện xảy ra ở Quận 4 Sài Gòn, khoảng năm 1986.

Cháu tôi khoảng ba, bốn tuổi, một buổi sáng nó đi xuống chợ 200 ăn sáng rồi đi mẫu giáo. Đang ăn sáng, bỗng nó nẩy người ra, mắt trợn trắng và bất tỉnh. Ba nó kêu, nhổ tóc mai, lay động một hồi không thấy tỉnh, nó bèn la lớn: “Trời ơi! Sao vầy?”

Có người gần bên nói là lấy muỗng đưa thằng Thiên tiểu vào và cho cháu uống. sau khi cạy miệng đổ nước tiểu vô thì nó tỉnh lại. Người xung quanh nói may mà có thằng Thiên ở đây. Thiên là Trời nên tà ma sợ phải dang ra. Đem vô nhà thương, bác sĩ nói không thấy bịnh gì. Vài hôm sau, ngồi dưới nhà dưới, nó chỉ lên nhà trên và nói:

- Thằng nhỏ kìa!

Thế rồi nó cũng trợn trắng và bất tỉnh. Anh em tôi đưa nó vô nhà thương, bác sĩ khám kỹ và nói viêm tai giữa, cho thuốc nhỏ và uống. Năm ba bữa sau, nó chỉ ở góc sân và nói:

- Thằng nhỏ kìa!

Và nó cũng trợn trắng và bất tỉnh. Đem vô nhà thương, bác sĩ cũng nói không thấy bịnh gì. Việc tái đi tái lại nhiều lần, có người chỉ tới tiệm thuốc Nam mà ông thầy gọi là ông Tiên Dược. Tới, bắt mạch xong, ông liền bán cho một tể thuốc bằng nắm tay người lớn và biểu ngắt ra, vo thành viên nhỏ hơn viên bi con nít chơi một chút, mỗi tối cho nó ăn một viên. Ăn được năm bảy bữa, mủ trong hai lỗ tai chảy ra nhiều lắm. Sáng ra thì thấy ướt cả gối. Lần lần mủ bớt và hết chảy và thằng bé bình thường cho tới ngày nay.

Sự việc nầy, tôi cho rằng bác sĩ đoán viêm tai giữa là đúng bịnh nhưng thuốc trụ sinh tiêu mủ không được nên không hết bịnh. Thuốc Nam thì không tiêu mà xổ ra, xổ hết mủ thì tai lại bình thường và hết bịnh.

Nhưng việc thằng bé chỉ và nói thằng nhỏ kìa thì thế nào? Tôi cho rằng điện từ trong vũ trụ quanh ta tự sanh hoạt và kết hợp thành khối lớn mà tôi gọi là cầu điện tức là linh hồn. Các cầu điện hay linh hồn lững lờ khắp nơi xung quanh ta. Ta nhìn thấy người và vạn vật quanh ta là do sự kích động được vào cầu điện của ta tức là kích động được vào điểm sanh hoạt trong não bộ của ta để nhận biết. Cầu điện kết hợp với bụi hữu cơ tạo thành vật thể, tạo thành sanh vật… Nhưng cầu điện chưa kết hợp được với bụi hữu cơ nó cũng có dáng dấp riêng tư của nó. Viêm ở tai giữa, nó gần bên não bộ với các hệ thần kinh chằng chịt, do một sự kích động nào đó vào một bộ phận của hệ thần kinh, tác động vào tuyến Tùng, tuyến Yên trong não bộ tức là tác động vào cầu điện của cơ thể, vào linh hồn của con người nên người đó nhận biết được trong khi những người khác bên cạnh không nhận biết được nên gọi người nhận biết được là thấy ma. Việc thằng bé thấy ma là như vậy.

Người không bịnh, không bị viêm tai giữa như thằng bé mà thấy ma thì thế nào? Tôi cho rằng vật chất cấu tạo thành vỏ não là vô số tế bào nghĩa là có vô số vi điện và đặc điểm. Ở một số tế bào của vỏ não của một người có khả năng tiếp cận được cầu điện ở bên cạnh thì người đó thấy dáng dấp của cầu điện bên cạnh đó tức là thấy ma vậy.

Tôi cũng có thấy ma. Trong thập niên 1960, một buổi tối độ tám chín giờ, sau khi từ tiệm đo may quần áo Tết ra về, đi trên đường Tôn Đản, còn cách hẻm 243 độ vài trăm thước, tôi thấy giữa đường có một người cao hơn người thường nhiều, to lớn, đứng hơi rùn vai xuống nhìn về phía chúng tôi. Tôi chỉ và hỏi Ba tôi có thấy gì không? Ba tôi nói không! Chúng tôi cứ đi tới, còn cách hơn trăm thước thì từ bàn chưn tới khỏi mắt cá mờ đi. Càng đi tới, vệt mờ càng lên cao. Cách độ hai mươi thước, vệt mờ quá bụng. Cách độ mười thước, dáng dấp người vẫn còn nhưng đó là một vùng khói trắng mờ mà thôi. Như vậy là tôi thấy gì? Đang đi trên đường với Ba tôi thì phải nói là trí óc rất tỉnh táo. Thấy như vậy, có lẽ phải nói là thấy ma thôi.

Tóm lại, thấy ma là một hiện tượng của cuộc sống, tôi chưa thấy ai giảỉ thích khoa học mà thuyết phục cả. Nếu nói vì hoa mắt mà thấy, tôi nhứt định cho rằng không phải. Có lẽ ta chỉ chờ xem thôi.


Khánh Hội, Quận Tư Sài Gòn ngày 26.02.2015



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 13.11.2015.

Quay Lên Đầu Trang

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn