Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





CĂN NHÀ MA ÁM




Đ ang không vậy đó, mà chắc tại rảnh quá nên mới sinh chuyện.

Số là, nhà ông Loạn có rặt con trai. Riêng cái vụ tên Loạn của ông cũng có nguồn gốc đấy chứ: Vì được sinh ra trong thời loạn ly nên bố ổng mới gắn tên Loạn cho thằng đầu đàn là ổng. Mấy thằng em tên Lạc, Lộn, Xộn và sau cùng là Chót. Khỉ thật, ông cụ cứ tính kiếm thêm đứa con gái cho có nếp có tẻ, nhưng cũng hạ quyết tâm đây là đứa sau cùng dù trai hay gái, nên đứa em trai cuối bảng của ông tên Chót là có nguyên cớ hẳn hoi!

Ấy là chuyện xa vời. Đây chỉ là chuyện nhà ông Loạn thôi, mà nội bằng đó thôi là đủ để nhức đầu nhức óc…

Ông Loạn sống bằng nghề bán dừa. Với cái xe ba gác, ông đạp khắp hang cùng ngõ hẻm bán loại trái cây mát ngọt này. Ông kiếm ăn cũng khá, nhờ vào cái dao chặt dừa và đôi mắt dữ tợn của mình. Ông ngọt với khách lắm, chỉ trừ mấy người cứ dọ giá rồi chẳng bao giờ mua là ông không hề ưa. Nhưng ông chỉ nhìn lom lom chứ chẳng nói gì, nhưng cái nhìn của ông khiến người ta lạnh gáy! Điều chính yếu là ông không để bất cứ “thằng nào con nào” đồng nghiệp hoạt động trên những con đường có dấu chân Loạn! Và ông sẵn sàng cầm dao nói chuyện phải quấy cho nhanh gọn và có kết quả. Dĩ nhiên, là người ta phải gài số de cho an toàn. Dính vô ông là phiền lắm lắm.

Ông cho con học võ tất! Đứa nào cũng có võ : Nào không thủ đạo, nào nhu đạo… Linh tinh “đạo” như thế, nhưng chúng còn rành cả “nhị trỏ đạo” nữa cơ, nghĩa là hở ra là chôm liền tù tì, chẳng hề ngán ngại một ai! Do vậy, mà nhà ông dần dần to nhất xóm. Tuy ông không còn đẩy xe dừa đi bán nữa, nhưng cả cái mặt tiền của ông thì la liệt những dừa và dừa. Những xe dừa đi gần tới nhà ông đều quẹo lối khác kẻo bị hỏi han đến xanh mặt. Ngộ cái là, mấy đứa con ông đều không phải ế vợ gì ráo, dù chúng chẳng lấy gì làm đàng hoàng. Mỗi tội, các nàng dâu nhà ông đều có số má cả. Nàng thì tứ sắc, nàng ba lá, nàng bảo kê… Nghĩa là, nhà ông là một tổ ong. Ong cha, ong cháu, vòng vòng toàn… ong!

Riết rồi chẳng ai dám đụng tới cái đám ấy cả, trừ những người tới mượn nợ lời. Họ cũng mang cho nhà ông nhiều nguồn lợi đáng kể. Con cháu ông cứ vậy phất lên! Vậy mà chúng nào có ra ở riêng! Chúng chỉ thích ở chung một chỗ, để ông Loạn phải gồng mình chịu hết mọi chi phí trời ơi!

Giờ thì ổng già rồi! Ổng cũng sợ con ổng bỏ ổng mà đi ráo, thì sau này ai lo cho hai cái thân già. Nên ông ráng nghiến răng mà chịu đựng! (Chỉ vì hay nghiến răng như vậy mà nay răng ông rụng gần trọn, không còn… nhai dừa được nữa!). Tiền ky cóp được, ông giao cho vợ ông quản lý hết. Ổng sợ vợ lắm! Tiền của ông, bà giữ tất. Nhưng ông cũng chẳng cần tiền, vì ông có thiếu cái gì đâu. Cái quan trọng ông cần là sự kính trọng của bà con lối xóm mà ông thì chỉ làm cho họ ngán ngại mà thôi! Thậm chí, nhiều lần ông mời họ uống cà phê mà họ cứ lắc đầu cám ơn! Có mời đám giỗ thì may ra họ chìa cho cái phong bì chớ chẳng ai dám léo hánh vào bàn tiệc phủ phê của ông. Vì thế ông buồn lắm! Và buồn thì rách việc…

Ông xây nhà cho to, rồi sơn xanh lè từ trên xuống dưới, nom cứ như cây cổ thụ vậy! Vài hôm sau, đứa mắc dịch nào đó dán vào tường nhà ông hai chữ “lầu xanh” khiến ông tức lộn máu! Thế là bầu đoàn thê tử nhà ông có ý kiến với ông rằng phải cạo ra sơn lại. Lần này, thì màu đỏ chói nhìn cứ như hỏa diệm sơn! Mấy thằng con ông lấy làm đắc ý dù rằng đêm đêm, vợ tụi nó cứ nghiến ngẩm nhà gì mà đỏ chót giống… đít khỉ quá!

Thật ra, ông chỉ muốn chơi trội mà thôi! Cái gì cũng phải nhất thiên hạ mới được, trừ… ngu! Tiền lời cho vay nhé! Đồ xiết nợ nhé! Lại còn… bán dừa nữa thì tiền ông hẳn là nhiều. Ông tậu cả giàn máy to đùng. Mỗi lần nhà ông mở tiệc là y như hàng xóm phải di tản như tránh bom! Đã vậy, thằng út nhà ông còn ngông hơn cha nó nữa! Nó chơi một cái mô tô mà 4 cái pô của nó mỗi lần nẹt lên là y như con nít hàng xóm khóc thét lên vì nghe như cơn bão cấp 15 đang xé toang mái nhà của cả xóm! Thằng cả thì khuân về cái màn hình to chà bá, để hẳn ngoài hàng hiên mỗi khi anh em nhà nó rống lên những bài ca tỉ như “60 năm cuộc đời”. Nghĩa là cây lá cứ thế mà run lên bần bật, và trái tim ai đang thổn thức vì sầu muộn cũng sẽ bàng hoàng mà giật mình tỉnh cả cơn sầu vớ vẩn!

Nhưng cuộc đời đều có cái giá của nó. Oán nhiều thì cũng có lúc phải đền! Chẳng biết xiết nợ kiểu gì mà một hôm cả đám anh em nhà nó được người ta mời ra quán để năn nỉ ỉ ôi qua chầu nhậu tưng bừng. Tuy không ngu nhất, nhưng cái nhà ấy đâu biết mình vừa trúng kế điệu hổ ly sơn của kẻ giấu mặt: Trong khi cả bọn đang ngất ngư dành danh hiệu uống nhiều nhất, phá mồi nhiều nhất, hát… to nhất… thì có mấy thằng dĩ nhiên lạ mặt nhào vô chém ông Loạn loạn xạ, mà kết quả là giờ đây ông chỉ còn ngồi xe lăn vì mấy con dao cứ nhè gân ông mà xắt tới. Chẳng nghi ai được, vì ai nấy đều hiền khô, chỉ có con mắt của bá tánh là làm như muốn reo lên “đáng đời!” mà thôi! Cũng may vợ ông vắng nhà chứ không thì gân của bà cũng chẳng dai hơn của ông đâu! Mà cũng lạ, mấy đứa con khai với cảnh sát rằng mẹ chúng mất quá trời tiền, trong khi người ta lại cho rằng, mấy thằng cô hồn chỉ chém ổng thôi rồi rút êm như ma vậy. Cho nên, có người mới ngứa miệng:

- Uiz, ai mà lấy của nhà đó được. Chắc anh em nhà nó thừa nước đục bèn rinh đi mỗi đứa một mớ chứ còn gì! Đó! coi mặt mũi thằng nào thằng nấy tươi rói cứ y như bố nó mới lấy vợ hai. Chúng chẳng có vẻ gì mà u với sầu! Đó! Con vợ thằng Tư mới sắm cà rá đeo trĩu cả tay kìa, tiền đâu mà nó có trong khi cả ngày nó chỉ la cà nhậu nhẹt, chứ có làm… cái con mẹ gì đâu…

Nghe cũng có lý, nhưng ai biết cái chuyện bên trong như thế nào. Tuy vậy, rõ rành rành là cái nhà đó vẫn tỉnh như ruồi vậy! Trừ ông Loạn suốt ngày ưu sầu trên xe lăn ra, còn thì cả cái nhà ma ám ấy vẫn không bỏ cái tính dị hợm. Cái gì cũng muốn hơn thiên hạ. Họ chỉ muốn toàn thể loài người nếu không lác mắt thì cũng nổ đom đóm mà coi họ diễn tuồng. Đám cưới con thằng cả dường như là đám cưới ăn dai nhất, có nhiều quý bà mặc đồ đỏ nhất, và dĩ nhiên là chửi thề nhiều nhất mới oách chứ!

Thôi thì kệ cha chúng đi! Lên voi riết rồi có ngày xuống chó. Cái nhà sơn đỏ choét ấy từ từ phai màu với nắng mưa. Cái TV bự chảng biến đâu mất tiêu mà chẳng con cháu nào trong nhà nhận mình là thủ phạm đục khoét, dù rằng có người nhìn thấy cái TV ấy đang trong tiệm cầm đồ nọ! Giàn máy ông ổng lúc trước giờ đầy bụi! Mấy đứa cháu gỡ đứa thì cái loa, đứa thì cái thùng chỉ để làm ghế ngồi! Dừa bán chẳng ai mua. Dao chặt dừa và chặt người bây giờ xếp xó, chờ ve chai đến lượm! Bà Loạn ra tận ngoại thành chăn heo thuê! Cả nhà tứ tán, chỉ còn ông Loạn suốt ngày ư ử mà nhớ lại thời xưa oanh liệt. Và thằng cháu út ít ụt ịt đang học quản trị kinh doanh cứ ngẩn người ra nhìn ông nội. Chẳng biết khi học xong, cái nhà ma này có còn thứ gì để nó thực hành quản trị không nữa…

Bây giờ, lão Loạn mới thấy buồn. Buồn thật sự!


02.04.2015



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 13.10.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004