Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





ĐỒNG XU




H ọ là một nhóm bạn thân từ thuở còn học trò. Đến khi vào đời, dù cũng có người biền biệt phương xa, nhưng họ vẫn đậm đà tình bạn. Trong không gian đậm đà ấy, là sự nổi trội của tình yêu tay ba giữa Oanh và hai người bạn trai: Hùng, Trọng.

Tình yêu giữa họ thật đặc biệt: hai anh thanh niên thân với nhau như anh em nhà ấy lại cùng yêu cô bạn tuy không đẹp nhưng rất có duyên. Oanh yêu cả hai người như nhau! Lắm lúc cô thấy khổ tâm vì biết sẽ có lúc phải chọn lựa. Nếu là món hàng bình thường thì cô đã ném cả đôi cho khuất mắt, rồi lựa cái khác mà chưng trong tủ kính. Nhưng tình cảm chưa bao giờ là như thế, nhất là đối với cô!

Chẳng lẽ ở vậy hoài khi tuổi đời ngày càng lớn? Thế là cô chọn một giải pháp thật đơn sơ mà hiệu quả, dù sẽ mang lại cho cô ít nhiều tiếc nuối phải mất đi nửa con tim của chính mình!

Ừ! Cô tung đồng xu sau khi đã ghi rõ vào giấy, mặt xu nào là “đại diện” cho Hùng, mặt nào là Trọng. Cô nín thở tung đồng xu lên cao. Nó rơi xuống nền nhà rồi loay hoay bệt xuống. Cô vừa bằng lòng vừa bất mãn với đồng xu màu xám ấy!

Dĩ nhiên, cô chẳng nói với cả hai người bạn về cách cô chọn ý trung nhân. Nhưng Trọng vui bao nhiêu thì Hùng buồn bấy nhiêu. Đám cưới diễn ra thật tưng bừng. Nụ cười của phù rể Hùng thỉnh thoảng có cái gì đó ngao ngán mà chỉ Oanh và Trọng là nhận ra.

Dù sao, ván cũng đã đóng thuyền. Và vì họ là bạn tốt của nhau nên tốt nhất là Hùng bớt đi lại, rồi dần dần biến mất khỏi cuộc đời cặp uyên ương ấy.

Mái gia đình trẻ ấy có cái không may là không có tiếng cười con trẻ. Họ cũng không hề hối tiếc về điều ấy, vì chính tình yêu đã dẫn đưa họ đến với nhau, thì tình yêu vẫn là thứ duy nhất gắn bó họ dù có xảy ra chuyện gì bất trắc.

Nhưng cái chết lại là chuyện khác! Trọng bỗng trở bệnh. Mấy năm trời nằm trên giường bệnh làm anh suy nghĩ rất nhiều. Oanh sẽ ra sao nếu mình về cõi thiên thu? Câu hỏi ấy dằn vặt anh từng ngày, nhất là anh biết mình chẳng còn bao lâu nữa sẽ xa rời cõi thế…

Đám bạn xưa biết tin Trọng lâm bệnh nên lần lượt đến thăm. Nhìn cơ ngơi của cặp vợ chồng không con ấy, họ thấy tiếc cho cả đôi. Nhưng chẳng ai dám nói ra cái nghĩ suy của mình, vì dầu sao, Trọng vẫn còn ở kia, dù là nằm trên giường thinh lặng, chỉ có đôi môi là thỉnh thoảng hé ra cười với bạn bè xưa cũ. Hùng cũng như mọi người, anh đến thăm Trọng mà xót xa. Lòng anh đau đớn cho người bạn trai hiền hậu ấy bao nhiêu thì lại tiếc cho hạnh phúc của cô bạn gái bấy nhiêu… Anh ghé tai nghe Trọng, nghe bạn thì thầm điều gì đó mà bỗng băn khoăn, hai tay mãi vặn vẹo vào nhau, khó nghĩ.

Rồi Trọng qua đời. Bạn bè lại tụ họp đưa anh về tận huyệt mộ cho trọn cái tình xưa bạn cũ. Nhìn khuôn mặt bơ phờ của con chim gãy cánh mà bạn bè cám cảnh! Chẳng lời ủi an nào làm Oanh mở được đôi mắt nhắm nghiền vì đau đớn! Chẳng ngụm nước nào làm thỏa cơn khát nhớ thương đang xé rách buồng tim cô!

Ngày lại ngày qua…

Mưa theo đuổi nắng…

Những người thiết tha với tình bạn chưa hề bỏ rơi Oanh trong vũng buồn cô đơn tối ám. Những khuôn mặt thân quen vẫn thỉnh thoảng hiện ra nơi chiếc tổ đã mất lửa rơm. Nỗi buồn dần tan đi theo nụ cười gượng gạo. Mái tóc của cô được bạn bè o bế, xem ra đem lại cho cô chút nào tươi tỉnh. Những cánh tay bạn bè dần lôi cô ra khỏi cái mênh mông tù mù. Son môi cô đã tô lại cho nét duyên xưa chợt trở về như chưa từng mất.

Hùng cũng vẫn đều đặn xuất hiện với lũ bạn chân tình. Anh nào đã lấy vợ khi cái duyên của Oanh đã chiếm hữu tim anh cả cuộc đời. Anh loay hoay với ý nghĩ rất gần mà lại rất viển vông: Chờ hết tang Trọng, anh sẽ ngỏ lời với nàng…

Dĩ nhiên, Oanh cũng để cho cái khéo léo của Hùng được tự nhiên thể hiện. Tình yêu ngày nào tuy ẩn nấp rất sâu trong những tháng năm qua, nhưng không vì thế mà nó mất đi sức quyến rũ, khiến dù có nén lòng lắm, Oanh vẫn ngời đôi mắt mỗi khi Hùng đến thăm.

Mọi sự tưởng như êm như giòng suối. Thì lại gợn lên hòn đá chặn ngang lối về của hạnh phúc. Trong một tối tâm tình bên ánh trăng, Oanh mơ màng cầm đồng xu kỷ niệm, chìa cho Hùng:

- Đố biết đây là cái gì?

- Thì là… đồng xu! Hùng ngạc nhiên…

Rồi cô kể cho anh nghe về “sự tích” tình yêu của cô, về “vai trò” của đồng xu trên cuộc tình tay ba dạo ấy. Nghe xong, anh chỉ ậm ừ…

Rồi từ đó, anh không hề đến nữa!

Sự thành thật của Oanh khiến anh đắng lòng. Giá như cô đừng nói thì cái duyên của cô đối với anh ngàn đời vẫn còn sức hấp dẫn. Nhưng chuyện hôn nhân mà để đồng xu quyết định thì một người nghiêm túc như anh không thể nào chấp nhận!

Oanh cũng lờ mờ nhận ra như thế. Nỗi buồn lại tiếp nỗi buồn, nhưng cô vẫn chải chuốt mái tóc cho gọn gàng mỗi khi ra phố. Vì buồn mà làm gì khi cuộc đời cô còn thừa sức để đi tìm cái gì đó cao hơn, lộng lẫy hơn!

Gia tài của cô tuy không lớn, nhưng nó có đủ sức hút để Lợi mon men đến gần. Oanh thừa biết đàng sau cử chỉ mơn trớn, yêu chiều của Lợi chỉ là trục lợi mà thôi. Thế nên cô đóng vai kẻ lãng tai và mù màu để chẳng thấy và cũng chẳng nghe lời ong bướm cứ sỗ sàng gieo vào tai cô, cho đến khi anh chàng này… giã từ vũ khí!

Hành trình tìm bến đậu của Oanh xem thế mà gian nan. Câu chuyện đồng xu bí mật ấy hóa ra mọi người đều biết. Cô không ngờ Hùng lại “bán” câu chuyện ấy cho nhiều bạn bè xưa cũ. Người thì an ủi cô:

     - Ôiz! Có gì đâu mà mày phải buồn! May mà mày không ở với cái thằng tẹp nhẹp ấy, chứ không thì cũng cãi cọ nhau vì bất đồng quan điểm!
       Kẻ khác lại dè bỉu cô:
    
- Nó làm như nó giàu lắm hay sao mà làm phách! Thằng Lợi có ngu mới đâm đầu mà lấy nó…
     Mãi rồi Oanh vẫn cô đơn. Nơi cô muốn đến thì người ta xa lánh. Kẻ cô nghi ngờ lại xăng xái làm quen!


15.07.2015



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 04.8.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004