Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





THẦY TRÒ




B à giáo hôm nay tới trễ hơn mươi phút. Nhà bà tuốt bên Khánh Hội mà lóp ngóp đến nhà học trò kèm thêm, vì mùa thi sắp tới. Dĩ nhiên là tiền cũng khá, nhưng cái chính là bà vốn là bạn thân của Hữu, bố thằng Hiệu - học trò bà. Và giờ dạy cũng có thảnh thơi gì! 8 giờ tối, dạy miết tới sát 10 giờ, bà lại lóp ngóp trở về nhà, nơi mái ấm của bà đang chờ đợi cho thêm cái nồng nàn của gia đình. Chồng bà đi làm, 2 con gái bà cũng đi làm, mà lương cũng khá chớ. Nên phần vì yêu nghề, phần vì thấy mấy đứa học trò chịu khó, bà cũng ráng xuê xoa với ông xã, để ổng cho bà đi làm thêm. Hỏi bà, về khuya vậy có ngại cướp giật gì không. Bà trả lời, có gì mà phải sợ, vì quen rồi. Nhất là sau cữ thi đại học, mấy đứa vô được thì vui ơi là vui…

Vừa dựng cái xe máy, thì Hiệu chạy ra. Cái thằng liến thoắng cứ y như thằng cha nó! Mỗi lần bà khen sao mày giống anh “Hĩu” quá vậy, là y như nó sửa lưng bà: “Ơ! Cô ơi! Ba con tên Hữu chớ không phải là Hĩu đâu mà, nói goài!”, rồi nó né liền sang một bên cho khỏi bị một cái cú đầu đau điếng. Hữu là bạn học ngày xưa của bà. Anh ở quê, gởi thằng con trai lên nhà cô em gái ở Sài Gòn. Biết bà bạn là giáo viên dạy toán giỏi nên năn nỉ lo giúp cho thằng con. Được cái nó cũng lành tính, lại có vẻ đỏm đáng nữa. Lắm lúc tới, bà bắt gặp nó đang nặn mụn trên mặt, hay cà ẹo cà ẹo trước gương, cái mắt cứ liếc qua liếc lại coi mái tóc và mọi thứ trên cái bản mặt nó đã ưng ý chưa. Rồi tóm lại là một nụ cười thật tươi và vào học.

Bà ra bài cho nó làm… Chợt nhớ quên chưa khóa cửa sân thượng, sợ mưa nước tạt vào nhà, bà lấy điện thoại ra gọi về. Chậc! Cầu cho trời đừng mưa!

Reng…

Bà giật mình, vì bà vừa mới bấm mà đã nghe chuông đổ đâu đây. Chậc! Chắc là có ai gọi cho thằng Hiệu trùng lúc ấy mà! Bà tắt máy mình. Rồi lại gọi về nhà lần nữa. Lần này, bà coi kỹ là đúng số của con gái, bà mới gọi.

Lại reng… nghe sát sàn sạt.

A! Bà hiểu rồi! Lúc nãy, con gái bà đi công việc,. Đến lúc ra về, nó khai bị thằng nào giựt mất. Mà vì trời tối nên không thấy rõ mặt, chỉ thấy cánh tay thằng đó có vết xăm xanh xanh đỏ đỏ… Bởi vậy bữa nay bà tới trễ…

Mà thằng Hiệu có xăm mình hồi nào đâu. Nhưng bà cũng nhấc cái tay nó lên. Ơ! Đúng là có vết xăm mới tinh…

- Con mới xăm đó cô! Bây giờ đang mốt đó.

Vậy cái này có mốt không nè? Bà vừa nói vừa gọi lại số con mình…

Reng…reng…reng…

Thằng Hiệu mặt mày cắt không còn hột máu. Bà tịch thu cái điện thoại lại, miệng càu nhàu:

- Ông Hĩu ơi là ông Hĩu, lên mà coi con ông nè…

Thằng Hiệu mặt cắt không còn hột máu. Nó lạy bà như tế sao. Chẳng thấy nó sửa lưng bà về chuyện Hĩu với Hữu.

Hay là nó không nghe thấy?


17.04.2014


.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 11.7.2015.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004