Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




Chuyện Bây Giờ Mới Kể




CHUYỆN… BÓI TOÁN



T rước tiên, xin được nói ngay rằng: tôi viết bài này không vì mục đích chỉ trích hay dèm pha “nghiệp vụ” của các ông bà thầy bói. Hoàn toàn không! Xin thề đấy! Tôi chỉ kể lại những chuyện của chính các thành viên trong đại gia đình tôi mà thôi. Có chuyện mới gần đây, có chuyện từ xa lơ xa lắc và vài người trong chuyện cũng đã “phiêu diêu miền cực lạc” rồi, nhưng tất cả đều thật… 99%! Nếu có vị nào đọc thấy giống trường hợp của mình thì đó chỉ là trùng hợp tình cờ, ngoài dự kiến của người viết. Mong được thông cảm và… đại xá!


Chuyện thứ nhất: mà tôi nhớ dai nhất, xảy ra hàng nửa thế kỷ rồi. Ngày ấy vùng nhà tôi ở Gò Vấp, thỉnh thoảng lại có một ông thầy bói đạp xe rảo qua. “Ông thầy bói chim!” Tôi nghe mọi người gọi thế. Trên ghi đông xe đạp của ông ấy treo cái lồng tre nhốt một con chim be bé lông màu nâu điểm vệt đen đốm vàng - loại chim đó tên gì thì tôi còn nhỏ nên không biết mà cũng không hỏi ai để biết, tôi hơi bị nghèo tính tò mò -. Ngoài con chim, ông thầy còn thứ đồ nghề quan trọng là xấp bìa bằng giấy cứng ố vàng, khoảng hơn 50 tấm. Mỗi tấm bìa ấy khi mở rộng ra bằng trang vở học trò, còn xếp nhỏ lại thì tương tự quân bài chắn, và chỉ một mặt có chữ viết dày đặc. (Vì không biết gọi tên thứ ấy là gì, thôi thì tôi cứ gọi “quân bài” cho tiện!).

Sau câu đầu tiên hỏi thân chủ tuổi gì, ông thầy bói chim xòe những quân bài (đã gấp nhỏ) xuống chiếu, đặt cái lồng tre ngay trước bộ bài và mở cửa lồng. Lập tức con chim từ bên trong thong thả nhảy từng bước ngắn ra ngoài. Nó đứng lên bộ bài, đầu nghiêng ngó, hai mắt đen nhánh đảo qua đảo lại thật ngộ nghĩnh đáng yêu. Rồi nó cúi xuống, khẽ khàng dùng mỏ gắp một quân bài kéo lên, thả nằm vắt ngang những quân khác. Ông thầy gật gù hài lòng, thưởng ngay cho nó một hạt gạo (hay hạt gì giống gạo), xua nó vào lồng trở lại, rồi mới cầm quân bài lên, thong thả mở ra… Ô hay! Tài tình chưa! Trăm lần như một, con chim luôn luôn tìm ra quân bài rất chính xác. Tôi ngồi cạnh mẹ, cố nghển cao cổ cũng không sao đọc được những dòng chữ bé tí chi chít, nhưng cái hình con heo béo ú (tức tuổi Hợi của mẹ tôi) bằng mực đen vẽ trong quân bài thì tôi trông rất rõ. Tôi trố mắt chiêm ngưỡng, phục con chim quá xá! Sao nó có thể tìm ra đúng vậy nhỉ? (Thú thật, cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn ngờ ngợ: hay tất cả bộ bài đó đều vẽ hình một con heo béo ú như nhau? Nếu đúng thế thì trong chiếc túi xách của thầy nhất định phải còn… 11 bộ bài khác nữa!).

Ông thầy đọc thao thao, diễn giảng ý nghĩa những chữ viết sẵn trong quân bài con chim đã chọn. Mẹ tôi ngồi nghiêm trang, dỏng tai thành kính lắng nghe. Khi ấy mẹ tôi đang mang thai nên quan tâm lớn nhất là muốn biết sẽ sinh trai hay gái (thời đó làm gì có siêu âm?). Sản xuất một lèo ba đứa con gái rồi, khao khát của ba mẹ tôi là có được thằng cu! Ông thầy tính toán lâu lắm, rồi phán:

-Con gái!

Mẹ tôi tiu nghỉu, mặt buồn xo, gượng gạo vớt vát hy vọng:

-Có chắc không thầy? Nhờ thầy xem kỹ lại giùm…

-Chắc chắn! Tôi mà đoán sai, lần sau gặp, bà cứ phang guốc vào mặt tôi!

Lời như đinh đóng cột làm mẹ tôi buồn bã ủ ê không để đâu cho hết. Và có lẽ vì quá buồn nên mấy tuần sau, khi hai mẹ con dắt nhau ra chợ, mẹ tôi đã quả quyết ghé vào chỗ một bà thầy bói. Bà này không bói chim mà bói bằng bộ bài cào đã sứt mép và loang lổ vết tay cáu bẩn. Giải đáp thắc mắc trọng tâm của mẹ tôi, bà thầy nghiêm mặt, dõng dạc:

-Con trai!

Hớn hở như vừa biết mình trúng số độc đắc nhưng mẹ tôi vẫn dè dặt:

-Đúng con trai chứ, thầy? Nhờ thầy xem kỹ lại giùm…

-Chắc chắn! Tôi đoán sai, lần sau gặp bà cứ phang guốc vào mặt tôi…

Tôi ngẩn mặt. Quái, câu này sao nghe quen quá thể, nhỉ?

Dĩ nhiên mẹ tôi vui mừng không kể xiết, gặp ai cũng khoe. Riêng tôi chẳng hề vui chút nào, em trai hay em gái thì rồi tôi cũng vẫn phải cắp nách đến trẹo xương sườn, mừng được mới lạ! Nhưng tôi rất nôn nao, hồi hộp, vì không biết vài tháng nữa đây, mặt ông bói chim hay bà bài cào sẽ hân hạnh lãnh một gót guốc nhọn của mẹ tôi? Thời gian chờ đợi căng thẳng còn hơn xem… phim hành động!

Thế rồi… Phúc bảy đời cho cả hai vị thầy bói khả kính! Đã chẳng ai bị phang guốc vào mặt mà còn được mẹ tôi hết lời ca ngợi tài tiên đoán như thần! Vì mẹ tôi sinh đôi, một trai một gái. Hú hồn! Nếu biết được, chắc hai vị ấy sung sướng lắm. Chỉ có thân tôi là… khốn khổ nhân đôi!


Chuyện thứ hai: Bà ngoại tôi góa chồng khi chưa đầy 30 tuổi và có bốn con, hai trai hai gái. Năm 1954, hai người con gái theo chồng di cư vào Nam, bà ngoại ở lại Hải Phòng với hai con trai.

Theo năm tháng, nỗi thương nhớ bà của mẹ và dì tôi không hề vơi cạn mà càng nung nấu thêm. Nhất là thời điểm Mỹ thả bom miền Bắc, mẹ tôi lo sợ cho sự an nguy của bà ngoại đến mất ăn mất ngủ, cứ than thở khóc lóc luôn. Khổ nỗi, chẳng cách nào để biết được tin tức của bà.

Cuối năm 1973, không biết do ai mách bảo, dì tôi rỉ tai mẹ tôi rằng: vùng Xóm Gà có một bà đồng (cốt) cao tay lắm, không chỉ gọi được hồn người chết về nói chuyện (với thân nhân) mà gọi được cả hồn… người sống nữa. Hai chị em quyết định thông qua “dịch vụ” này để hy vọng biết được chút tin gì của bà ngoại chăng. Tôi và Linh Lan (con dì tôi) được tín nhiệm cho “tháp tùng” hai bà mẹ, đến viếng bà đồng.

Bà đồng khoảng ngoài 40 tuổi, mập mạp, trắng trẻo, mặt phúc hậu, giọng nói nhỏ nhẹ dễ gây thiện cảm và tin tưởng. Bước vào nhà thấy ngay một bàn thờ rất lớn, trên đặt hai bình hoa tươi, hai dĩa trái cây đầy lù lù và một dãy tượng nho nhỏ sơn xanh đỏ lòe loẹt mà tôi ngắm mãi cũng không sao phân biệt được đó là tượng nam hay tượng nữ.

Sau khi biết mục đích của khách, bà đồng hỏi tuổi bà ngoại tôi rồi bấm đốt tay tính toán. Một lúc lâu, bà lắc đầu, buồn bã:

-Bà cụ vẫn còn sống, nhưng đói khổ lắm, đang phải đi ăn mày mỗi ngày ở ga Hàng Cỏ. (Tôi cam đoan chỉ chép lại đúng lời bà đồng, chứ lúc ấy thật tình tôi cũng không biết ga Hàng Cỏ là… ga gì, ở đâu!!!)

Cả mẹ và dì tôi nghe vậy đều nảy người lên như bị điện giật, nước mắt trào ra, mếu máo:

-Sao lại… đi ăn mày? Còn… hai con trai… đâu…?

Bà đồng lắc đầu, giọng ngậm ngùi:

-Tôi không biết. Là quẻ bói hiện ra rành rành như thế.

Hai bà mẹ bật khóc tức tưởi, còn tôi và Linh Lan ngây mặt ngơ ngác nhìn nhau.

Đợi khóc một lúc, bà đồng gợi ý:

-Để tôi gọi hồn sống của bà cụ về cho con cháu hỏi chuyện, nhé!

OK ngay tắp lự! Bà đồng ngồi xếp bằng dưới đất, mặt hướng lên bàn thờ, đầu chùm kín mít cái khăn nhung đỏ. Sau một hồi lắc lư, đảo lia đảo lịa và ngáp ngáp ợ ợ, bà đồng vụt ngồi thẳng lưng, giọng nói đổi sang lí nhí, run rẩy đứt quãng:

-Các con đấy à?... Mẹ đây!... Mẹ khổ lắm… các con ơi…

Vừa nghe thế, mẹ và dì tôi lại òa khóc lớn, át cả tiếng “bà ngoại” nên tôi không nghe được “bà” nói những gì. Chắc biết hai bà mẹ mải khóc cũng không nghe được, nên khi “hồn” đã “thăng” rồi, bà đồng lược thuật lại, đại ý: “Bà ngoại” than đang đói khát, bơ vơ lắm, ngày ngày vất vưởng ăn xin, và “bà” khao khát được chết sớm cho… đỡ khổ.

-Sống khổ sở thì không bằng chết. Thôi thế này, hai bà dâng cái lễ xin cho bà cụ được chết sớm cho sướng thân… Tôi xin giúp không tính tiền công. Thấy hoàn cảnh bà cụ, tôi cũng xót xa quá…

Và bà hẹn ngày lành giờ tốt đến cùng bà… làm lễ. Không hiểu bà đồng có “ma thuật” chi mà nói gì, mẹ và dì tôi cũng nghe theo răm rắp. Đúng là bà đồng không tính tiền công thật, chỉ nhận một ít đủ “mua lễ vật” thôi. (Tôi ước chừng số tiền lúc ấy mua được gần một lượng vàng).

Tuần sau, bốn người chúng tôi quay lại đúng hẹn. Ngoài bàn thờ lúc trước, bà đồng chuẩn bị thêm một bàn thờ nhỏ phía dưới, đặt một bát nhang mới toanh và ê hề món ăn ngon, trông như bàn tiệc cưới. Bà đồng đưa nhang bảo bốn người chúng tôi sì sụp vái lạy, mời bà ngoại về xơi bữa ăn ân huệ cuối cùng trước phút… thọ tử! Thời gian chờ nhang cháy, bà đồng ngồi xếp bằng, ê a đọc bài kinh bằng thứ tiếng rất bí hiểm mà bà chu đáo “phiên dịch” trước rằng: cầu xin cho người (đang sống) được… chết!

Nhang sắp tàn, bà đồng lại chùm vải đỏ lên đầu, gọi “bà ngoại” về nói với con cháu những lời sau chót. (Lời một bà cụ gần 70, ốm yếu kiệt sức lại lúc gần chết thì dĩ nhiên rất phều phào, tôi xin phép viết trơn tru một mạch cho… nhanh):

-Mẹ sắp được chết, không phải khổ sở lang thang nữa rồi. Mẹ vui lắm. Mẹ cám ơn các con. Các con các cháu ở lại, mẹ chết đây (!!!)

Đột ngột, bà đồng té ngửa ra chiếu, tay chân giật đùng đùng. Bốn người chúng tôi chưng hửng, chưa kịp hiểu gì thì bà đã ngồi bật dậy, giọng tỉnh rụi:

-Bà cụ vừa chết rồi đấy! Khóc đi, khóc đi!

Mẹ và dì tôi lại tru tréo, vừa vật vã vừa gào lên những câu, đại loại: “Ối mẹ ơi, sao mẹ bỏ con? Đau lòng con quá, mẹ ơi…”. Bà đồng nhanh tay lấy ra bốn cái khăn trắng chuẩn bị sẵn, buộc lên đầu chúng tôi. Thấy tôi và Linh Lan vẫn ngồi ngẩn tò te, bà thúc mạnh vào lưng, giục:

-Sao chưa khóc? Khóc đi chứ! Bà ngoại chết mà cứ đực mặt ra thế à?

Sau đó, dì tôi kính cẩn rước bát nhang từ nhà bà đồng về, đùng đùng lập một bàn thờ, định bụng cứ theo ngày giờ bà ngoại “được chết” đó để cúng giỗ. Nhưng ít lâu sau, có lẽ dần dần tỉnh táo lại, dì tôi nhận ra những chi tiết vô lý rồi sinh nghi ngờ, nên dì đến nhà Thầy Ba Cầu Bông tiếng tăm thời đó, bói một quẻ xem sao. Quả thật, thầy Ba quả quyết rằng bà ngoại tôi vẫn mạnh khỏe, đang sống bình yên bên con cháu. Thế là dì tôi tất tả về, đùng đùng hạ bàn thờ bà ngoại xuống.

Đến năm 1975, khi Nam Bắc thông thương, các cậu tôi từ ngoài Bắc vào Sài Gòn chơi, có đem theo cuốn Album cho mọi người xem hình đám tang bà ngoại. Thì ra bà ngoại tôi đã qua đời từ mùa hè năm 1969, và suốt cuộc đời, bà vẫn chỉ sống ở Hải Phòng với con cháu, chưa lần nào đặt chân tới ga Hàng Cỏ cả!

Bó tay!


Chuyện thứ ba: Cuối năm 1974, cô Út tôi chuẩn bị lấy chồng. Thời điểm đó, con gái 21 - 22 tuổi chưa chồng bị coi là ế muộn rồi, huống gì cô Út đã ngấp nghé 30. Thế nên tin đám cưới làm cả dòng họ vui mừng khôn xiết. Trước ngày cưới một tuần, cô Út rủ tôi cùng cô đi… xem bói, cũng ở chỗ thầy Ba Cầu Bông tôi vừa kể trên. Cô tò mò muốn biết vận mạng hai vợ chồng sau này ra sao.

Thầy Ba xem bói cho mọi người bằng một cuốn sách dày cộm. Thầy nhìn vào trang sách, lắc đầu quầy quậy:

-Không được! Hai tuổi Tý và Hợi khắc nhau lắm. Cưới nhau vài tháng là một người phải chết.

Như sét đánh ngang đầu, cô Út ngồi chết lặng, mặt tái mét. Thầy Ba chìa trang sách ra cho cô cháu tôi xem, trong đó vẽ rõ ràng hình một người đàn ông nằm thẳng cẳng trên giường, bên cạnh là một phụ nữ đứng khóc, trên tay bồng đứa con nhỏ. Để khỏi mất thời giờ, tôi xin tóm tắt lời diễn giải của thầy Ba một cách ngắn gọn: “Cô Út tuổi Tý cung Càn còn chồng tương lai của cô tuổi Hợi cung Cấn, hai cung này lấy nhau sẽ… tuyệt mệnh”. Thầy Ba còn đọc lên hai lần câu lục bát “BÀ CÀN ĐI CHỢ HỒ LY, MUA CON CÁ CẤN LÀM CHI TỐN TIỀN” để chứng minh, khiến tôi càng ấn tượng, khó quên. Thầy kết luận:

-Mệnh trời đấy. Bà Càn mua gì cũng được, chỉ cấm kỵ mua cá Cấn thôi, uổng tiền vô ích. Tôi khuyên cô nên bỏ đám này đi!

Khổ nỗi ngày cưới đã cận kề và quan trọng hơn, số tuổi của cô Út không cho phép cô… bỏ! Thế nên dù khủng hoảng vì cái “mệnh trời” chìa ra rành rành trước mắt, “bà Càn” vẫn “liều nhắm mắt đưa chân”, nhất quyết mua “con cá Cấn” bằng được! Chắc cô Út đang nhủ lòng: “Thà vài tháng ôm chồng rồi chợt… ngoẻo, hơn đêm nằm lạnh lẽo mấy mươi năm!”. Cô chỉ căn dặn tôi đừng hở môi cho người thứ ba biết chuyện xem bói này.

Sau đó là những tháng ngày nơm nớp lo lắng triền miên của cả cô lẫn cháu. Quên thì thôi, hễ nhớ đến cô Út là tôi lại hồi hộp, sợ cái hình ảnh người đàn ông nằm thẳng cẳng còn người đàn bà ôm con đứng khóc vẽ trong sách của thầy Ba Cầu Bông, sẽ ập đến gia đình cô tôi chẳng biết lúc nào. Mà quả đúng như vậy thật, “chạy trời không khỏi nắng”, một ngày kia, cảnh rờn rợn đó thành hiện thực nhãn tiền: dượng tôi qua đời chỉ bốn tháng sau khi hai vợ chồng đãi tiệc mừng kỷ niệm ngày cưới lần thứ… 41!

Dạo gần đây, tôi mới tình cờ đọc được một tài liệu nghiên cứu về Bát Quái, và vỡ lẽ ra rằng: đúng là câu lục bát BÀ CÀN ĐI CHỢ HỒ LY, MUA CON CÁ CẤN LÀM CHI TỐN TIỀN chỉ sự xung khắc thật, nhưng hai cung khắc nhau đó nằm ngay ở mỗi câu thơ. Nghĩa là cung CÀN khắc cung LY, cung CẤN khắc cung TỐN, chứ Càn không khắc Cấn và Tốn cũng như Cấn không khắc Càn và Ly (tôi xin cẩn thận mở ngoặc để nói thêm: về chi tiết này, nếu tôi vẫn tiếp tục hiểu sai, mong được quý vị uyên thâm chỉ giáo!).

Tôi cũng không hiểu tại sao một ông thầy nổi tiếng như thầy Ba Cầu Bông lại có thể nhầm lẫn trầm trọng đến thế? Nếu đúng như người ta vẫn ví von “thời giờ là vàng bạc”, thì trong bao năm qua, hai cô cháu tôi đã bị “đánh cướp” một tài sản lớn, chắc phải tương đương kho báu trong Alibaba và 40 tên cướp!


Chuyện thứ tư: Năm 1992, Linh Lan (cô em họ mà tôi đã nhắc ở trên) gả con gái về Cái Bè, Tiền Giang. Cũng như đa số trường hợp khác, trước đó, nhà trai đi xem bói hỏi ngày giờ cưới. Theo lời thầy, nhà trai phải đến rước dâu vào… 4 giờ sáng. Thế mới nan giải!

Ở vài vùng miền Tây, rước dâu lúc tang tảng sáng (hay thậm chí nửa đêm) là chuyện không hiếm. Thầy phán tuổi cô dâu chú rể hợp giờ nào thì phải rước đúng giờ đó để tránh mọi xui xẻo, vậy thôi. Điều nan giải nằm ở chỗ: cháu gái tôi phải ra khỏi nhà cha mẹ trễ nhất 4 giờ sáng nhưng “giờ linh” để đón nó bước vào cửa nhà chồng lại… 10 giờ trưa! Trừ thời gian di chuyển (chưa hết phân nửa), đoàn rước dâu và đưa dâu biết đi đâu, làm gì? Ghé vào quán ăn cho mọi người nghỉ ngơi và điểm tâm (họ nhà trai làm sao không biết, chứ nhà gái chúng tôi ai nấy gọi nhau thức từ 2-3 giờ sáng sửa soạn quần áo, mặt mày, đã mệt mỏi vì thiếu ngủ lại đói meo vì có biết trước tình cảnh tréo ngoe này đâu mà chuẩn bị thức ăn theo?). Hay cho xe ngừng lại ở một khúc đường nào đó (công viên càng tốt, để cô dâu chú rể chụp ảnh… giết thời giờ?). Vừa nghe ý kiến đó, bà sui trai giãy lên, phản đối. Vì thầy bói đã dặn kỹ: đoàn xe phải di chuyển liên tục, không được ngừng lại dọc đường (chắc sợ điềm… tắc tị, hoặc đứt… gánh!) Vậy là các tài xế cứ phải cho xe chạy lòng vòng hết đường này qua đường khác… chờ giờ linh. Hôm ấy, các anh các ông nào bàng quang yêu yếu và các cô các bà bị chứng say xe, được một phen… lộn ruột! Ai nấy mặt không tái mét cũng xanh lè!

Vừa mệt vừa đói nên khi xe tới nơi thì đoàn nhà gái bải hoải tay chân, quần áo bèo nhèo, đầu tóc xác xơ, trông chẳng còn ra thể thống gì, thảm hại quá thể! Chắc “khỏe” nhất chỉ có anh thợ chụp hình, tiền công đã bỏ túi trước rồi mà… bị thất nghiệp. Ngoài vài tấm cô dâu chú rể bắt buộc phải cho chụp khi lễ gia tiên, anh ta vừa hướng ống kính vào ai là y như rằng người đó ôm mặt, kêu lên “no, no”, không hốt hoảng như gặp cướp thì cũng lấm lét như ăn trộm! Chẳng phải chúng tôi không muốn giữ chút hình ảnh làm kỷ niệm đâu, chỉ là vì bộ dạng nhếch nhác như phái đoàn… Trư Bát Giới trên đường thỉnh kinh, thì chụp để làm quái gì?


Chuyện cuối cùng: mới xảy ra mùng năm tết Ất Mùi vừa rồi, liên quan đến một người bạn tôi. Trước kia chị này làm Sở Thuế, sau khi nghỉ hưu mấy năm thì chẳng biết duyên cớ do đâu, chị bỗng trở thành… thầy bói. Nghe đồn chị đoán tương lai quá khứ cũng linh nghiệm lắm nên có khá đông thân chủ.

Sáng mồng năm tết, chị đến nhà tôi. Đã lâu không gặp, tôi hỏi thăm đời sống của chị, chị than thở kể đang mắc nhiều bệnh mãn tính, mẹ con đau ốm liên miên nên tiền kiếm được bao nhiêu lại bay vèo bấy nhiêu, nhanh như… cơn lốc. Hỏi thêm chị ăn tết thế nào, có đầy đủ bánh chưng bánh tét hay không, chị cũng buồn bã lắc đầu:

-Không có. Ngày 30 tết, mẹ con còn trong bệnh viện… (tôi quên kể, chị có đứa con bị down dạng nhẹ).

Tôi thấy tội mẹ con chị quá. May thay, nhà tôi còn cái bánh chưng chưa dùng đến. Tôi lấy biếu chị, nghĩ bụng tuy muộn màng thì vẫn gọi là có hương vị bánh chưng ngày tết. Không ngờ cái bánh chiều qua khi dọn bàn thờ tôi thấy vẫn nguyên vẹn, ai ngờ ban đêm đã bị chuột khoét mất một góc tư, lòi nhân đậu thịt ra ngoài. Đưa cho chị cái bánh tật nguyền này, tôi ái ngại quá. Điều tôi lo hơn là biết đâu nước dãi lũ chuột dính ở góc bánh chúng gặm dở dang ấy đã để lại độc tố và làm nhiễm độc toàn bộ mất rồi. Tôi ngần ngừ mãi:

-Ăn vào lỡ bị dịch hạch thì khổ… Thôi bỏ đi…

Nhưng chị ngắt lời:

-Không sao, chuột mới khoét một góc thôi, nhằm nhò gì! Chỉ cắt chỗ đó đi là xong…

Mặc tôi can, chị khăng khăng lấy cho được cái bánh, bỏ tọt vào giỏ xách.

Khi chị hí hửng ra về rồi, tôi tiếc thầm mãi. Tôi tiếc vì chị đoán trước được tương lai cho người ta, sao chị lại quên không bói một quẻ cho chính mình nhỉ? Nếu có, hẳn chị phải biết để đến nhà tôi sớm hơn một ngày, chỉ một ngày thôi. Hôm qua, cái bánh chưng còn nguyên, chưa bị chuột khoét!



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 14.6.2015.