Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới



CHÚT KINH NGHIỆM DU LỊCH BỤI ĐÀ LẠT






  V ừa qua, vợ chồng em gái tôi từ Mỹ về thăm, nhằm mùa hè, Saigon lại nóng hơn nhiều năm trước. Chúng tôi cứ bè nhau, hết ở Saigon rồi lại ra nhà tôi ở Tân Hà, Bình Thuận cũng chán, nên em tôi rủ mẹ con tôi đi một chuyến Saigon - Đàlạt - Mũi Né, vì giữa tháng Tư khách du lịch vắng, đang khuyến mãi, đi 4 ngày, 3 đêm mà mỗi người chỉ có 1.500.000đ, lại kèm ăn sáng, còn ăn trưa, chiều tự túc. Ở Đà Lạt thì 2 đêm ở Khách Sạn 2 sao, l đêm ở Resort Mũi Né. Sẵn khá lâu rồi không đi Đà Lạt, lại chưa từng biết ở Resort là như thế nào, hơn nữa, về VN gia đình em tôi chỉ có tôi là người thân, không thể không cùng đi chung, vì cả năm chị em mới gặp lại nhau, nên tôi cũng dành thì giờ để đi chơi với vợ chồng nó.

Tới Đà Lạt, qua bùng binh, thu hút ánh nhìn của du khách là hàng Phượng Tím đang trổ bông trông rất nên thơ. Qua ngang Hồ Xuân Hương, nổi bật cạnh Hồ là một ngôi nhà nổi với mái ngói và những chiếc dù màu tím trông thật lãng mạn. Đối diện với nhà nổi trên hồ, là một biệt thự bên kia đường, trên dốc cao, cũng phủ một màu ngói tím nổi bật, làm du khách không thể rời mắt. Nhiều nhà cũng trồng bông giấy màu tím rất lạ mắt. Đó là cảm nhận đầu tiên của tôi về Đà Lạt sau nhiều năm không đến.

Hai ngày ở Đà Lạt, chúng tôi được đưa đi tham quan Nhà Thờ Con Gà, Điểm bán tranh làm bằng Hoa khô. Vườn Hoa Thành Phố, Dinh Bảo Đại, Chùa Tuyền Lâm, Thác Datanla. Cảnh tuy đã nhiều lần đến, nhưng do Đà Lạt mùa nào cũng có hoa, nên không thấy nhàm chán. Khi đi Chùa Tuyền Lâm, Chúng tôi không đi cáp treo, vì trước kia đã từng đi và thấy treo lơ lửng trên sợi dây mong manh, nhìn xuống mặt đất cách xa quá thấy muốn chóng mặt, nên theo xe chạy vòng đến cổng để đi bộ vô Chùa. Chúng tôi chỉ loanh quanh chụp ảnh với vườn hoa phía trước, hết giờ rồi về. Đi mấy cảnh kia cũng thế. Cũng là bông hoa, chụp tới chụp lui.

Chúng tôi được đưa đi tham quan RỪNG HOA, là điểm bán Hoa Khô rất hoành tráng. Phải nói chủ nhân có lẽ tốn không ít tiền để cất một ngôi nhà to, rộng, cao, chung quanh toàn là kính để chưng những bông hoa đã ướp khô được kết thành tranh. Màu sắc được giữ nguyên vẹn, đủ màu. Những nhân viên thì mặc áo dài đồng phục rất đẹp. Nghe nói chủ nhân đã phải ra nước ngoài để học kỹ thuật ướp và giữ màu sắc cho hoa. Có điều cả nhóm chúng tôi, chắc độ khoảng 15 người, trước đó cũng đang sẵn một nhóm du khách, đông hơn, nhưng tôi để ý không thấy ai mua tấm tranh nào. Theo tôi đoán, có lẽ có hai lý do: Thứ nhất, với du khách thì có thể Đà Lạt mới là một trong nhiều điểm mà họ sẽ tham quan. Vì thế, họ không thể xách theo những khung kính cồng kềnh, sợ vỡ khi va chạm, vì hầu hết tranh hoa khô phải lồng trong khung kính để bảo quản. Thứ hai, nói về mỹ thuật thì tôi thấy cũng có những tấm phối hợp rất đẹp. Ngược lại, có những bức như Giỏ Hoa chẳng hạn. Người ta xếp cách nào mà nhìn thấy giống như những đóa hoa hồng được cắt, xếp chồng lên nhau trên giỏ hoa. Tất cả đều quay mặt ra ngoài, trong khi giỏ hoa thì hướng về bên trên, nên trông hơi thiếu mỹ thuật.

Đi tham quan Dinh Bảo Đại thấy có chuyện vui vui. Những bình được cho là đồ cổ mà Vua Bảo Đại chơi thỉ toàn là đồ gốm… Biên Hòa. Có một cái bình được đặt giữa phòng rất trang trọng, bên dưới có ghi: “Đây là báu vật của Vua Bảo Đại”, nhưng xem kỹ thì đây là bình Sứ Giang Tây, giống những bình được bày bán tràn lan ở Saigon, có lẽ tuổi đời chưa đến 70! Con tôi cười nói không dè Vua Bảo Đại mà lại chơi toàn đồ cổ dỏm! Có khi Ban Quản Lý sợ để đồ quý ra bị trộm dòm ngó hay khách vô ý làm bể nên cất đi hết chăng?

Xe chạy xuống Mũi Né bằng con đường ngang qua Đèo Đại Ninh. Dù con đường hiện nay đã khá rộng, nhưng nhìn những khúc quẹo cua hình chữ N hoặc chữ Z mà thấy ngại. Tài xế rất cẩn thận nên cho xe chạy rất chậm, gần như bò từ từ nên cũng yên tâm. Dọc đường thấy đường ống dẫn nước của nhà máy Thủy Điện dắt ngoằn nghèo lên núi thấy quá là công phu. Qua đó cũng thấy khâm phục sức người. Cây cối vùng đó khô cằn, có vẻ thiếu nước, không hiểu người dân sống ở đó lấy nước đâu ra để mà dùng. Nhà thì xa xa mới thấy một cái, rất vắng vẻ. Đường xe không thấy. Ở đó có gì không biết kêu ai giúp cho.

Đến Mũi Né, nhận nhà ở Resort. Đó là một quần thể chỉ độ 10 căn nằm sát bờ biển, có thể bước qua bờ kè để xuống tắm. Đường đi vô nhà là những con đường lát đá hẹp, chỉ rộng khoảng độ 1m. Hai bên là cây cối xanh tốt. Lối đi được trồng cây cau bụng, nhãn, dừa, tre, trúc, nên những ngôi nhà nằm khuất trong khu vườn đầy cây xanh. Trước thềm của mỗi nhà đặt 1 cái khạp chứa độ 20 lít nước, trên để 1 cái gáo có cán dài làm bằng sọ dừa để khách rửa chân trước khi bước vô nhà. Giống y những nhà ở nhà quê Nam Bộ. Trong nhà thì đồ đạc, giường nệm cũng giống như những khách sạn trên phố khác. Chỉ có điều đó là từng ngôi nhà biệt lập, mỗi nhà chỉ đúng có 1 phòng ngủ có máy lạnh, toilette, tủ lạnh, tivi với đầy đủ tiện nghi mà thôi. Nghe nói ngày thường là 65 đô. Lễ thì tăng giá.

Ở đó 1 ngày, 1 đêm, trưa hôm sau là quay về. Đi ngang ngã ba 46 trước gọi là Ngã Ba Bình Tuy thì tôi xuống rồi đón xe về nhà, vì chỉ cách nhà tôi khoảng 10km.

Về nhà chưa được 3 tuần thì em tôi lại rủ trở lên Đà Lạt. Vì lần trước đã theo tour, nếu tiếp tục sẽ lại tới những cảnh đã được dắt đi, nên chúng tôi quyết định mua vé xe, gọi điện đăng ký khách sạn rồi sẽ tự đi tham quan những điểm mình thích. Chúng tôi gọi đăng ký Ks hôm trước đã ở, vì thấy khá sạch sẽ, biệt lập, lại có cả nhà hàng mini, gặp những lúc mưa thì có thể ăn tại nhà cũng tiện. Giá cả cũng chấp nhận được: 340.000đ phòng 2 giường có kèm 1 bữa ăn sáng tự chọn và 1 ly cà phê. Khi đi mua vé thì thấy bất ngờ: Vé đi tự do, không theo tour chỉ có 79.000đ. Có lẽ họ bán kèm theo xe đưa khách đi tour để kiếm thêm chút tiền xăng dầu, thay vì bỏ ghế trống. Cũng là một sáng kiến, vì đâu có lần nào mà xe đầy khách. Mỗi ngày đều có tour, nên được nửa xe đã quá tốt rồi.

Đà Lạt đón chúng tôi lần này là một trận mưa kéo dài khá lâu, đến mặt đường nổi nước, cả nửa giờ sau mới rút hẳn. Nhận phòng xong, chờ mưa tạnh là chúng tôi đi Chợ Đà Lạt để tìm hàng ăn. Đầu tiên cũng thấy ngại kêu Taxi, vì Khách Sạn chỉ cách Chợ chưa đến 1 cây số, sợ Taxi không đi. Nhưng nếu phải đi bộ thì không quen. Chúng tôi gọi Taxi mà e ngại, hỏi gần quá họ có chạy không? Chú tài xế trả lời là chạy chớ sao không? Chỉ cần cho tụi em 15, 20 ngàn là tụi em chạy mát rồi! Đó cũng là điều bất ngờ!

Đồng hồ Taxi ở Đà Lạt khởi đầu chỉ có 6 ngàn. Có xe thì 8 ngàn đồng. Chúng tôi đi từ Khách Sạn Trung Cang tới Chợ Hòa Bình mà đồng hồ vẫn chỉ có 8.000đ, nhưng nỡ nào trả giá đó, nên đưa luôn 20.000đ. So với xe ôm, mỗi người phải đi l chiếc, ít nhất cũng tốn 10.000đ cho mỗi xe. Nhưng cũng có xe đồng hồ chỉ đến hơn 15.000đ cũng đoạn đường như thế. Dù sao cũng vẫn rẻ hơn Taxi ở Saigon, nên đi đâu chúng tôi cũng gọi Taxi và lấy danh thiếp của chiếc Taxi chạy giá 8.000đ bữa trước, vì thấy tài xế có vẻ trung thực so với mấy xe đi sau đó. Đôi khi em này bận chạy thì gọi giúp chúng tôi 1 xe khác.

Chúng tôi quyết định đi xe lửa cho biết. Ở nhà Ga, có một đầu tàu xe lửa Cổ để khách tham quan. Đầu xe này nằm tại chỗ không có chạy. Phía tay phải là xe đưa du khách đi lên Trại Mát rồi quay về. Giá khứ hồi là 85.000đ. Toa xe lửa làm bằng gỗ và khung sắt. Mui, băng ghế khách ngồi cũng bằng gỗ. Có 2 Toa. Thấy lịch ghi mỗi ngày có 5 chuyến: Bắt đầu từ 7g45, 9g50, 11g05, 14g và 16g45.

Xe chạy rầm rập trên đường rầy. Rúc còi mỗi khi ngang khu dân cư. Hai bên, có chỗ thì thấy cây cối um tùm. Chỗ thì có những nhà để trồng rau hay hoa có lợp mái bằng nhựa. Cuối cùng là đến Trại Mát. Mọi người được chỉ hướng đến Chùa Linh Phước, hay còn gọi là Chùa Chén Kiểu, cách ga khoảng 200m. Gọi là Chùa chén kiểu, vì các cột và mặt tiền được gắn bằng những mảnh chén kiểu đập ra, nhiều màu mè. Nhà xe dặn tham quan 45 phút rồi quay lại để về.

Chúng tôi cũng vô tham quan Chùa Chén Kiểu. Qua một cái cổng lớn, có 2 con Nghê màu xanh chầu hai bên. Sâu vào bên trong là Chùa gắn đầy mảnh chén màu sắc. Có một cái Tháp khá cao. Trước mặt là 3 tượng bằng gỗ quý được đặt trên một tháp bằng gỗ. Chúng tôi chỉ loanh quanh chụp hình ngoài sân, không có vô trong Chánh Điện.

Hôm sau, chúng tôi chọn Nhà Thờ Domaine de Marie để tham quan. Chỉ mất có 35.000đ Taxi để tới đó. Nhà thờ không có thu phí, chỉ để thùng xin đóng góp để tu bổ vườn hoa. Cũng không có nhiếp ảnh gia nào quấy rầy. Trước kia tôi đã có ghé, nhưng chỉ ở bên ngoài, và vào khu bán đồ lưu niệm. Lần này vào vườn hoa phía trong, thấy còn đẹp hơn ở mặt trước. Vườn hoa được tỉa tót rất công phu, và những mái nhà tam giác kiểu cổ của Pháp, chụp hình góc nào cũng đẹp.

Về hàng ăn thì phải nói là mấy lần chúng tôi ăn cơm đều dở mà lại mắc. Một cái lẩu giò heo hầm bông Artichaut, nhưng không thấy giò heo, chỉ có mấy cục xương lèo tèo, và độ 3 cái bông artichaut cắt làm 4, mà giá đến 200.000đ! Cơm chiên mỗi dĩa 60.000đ mà chỉ thấy chút xíu màu vàng của trứng và lơ thơ vài mảnh cà rốt, jambon thì chắc phải tinh mắt lắm mới nhận ra! Đi ăn một quán lẩu nổi tiếng ở đường BTX thì một cái Bồ Câu tiềm giá 120.000đ nhưng chắc không được nguyên con bồ câu, nước thì lỉnh lảng, không có thấy miếng thuốc bắc nào trong đó! Thố bắp bò tiềm thì được 2 miếng thịt bò cỡ bằng 3 ngón tay! Quá mắc! Cũng may mới kêu 2 cái để ăn thử, nên mỗi người chỉ được húp nửa chén nước. Cả đám vội vã rút lui, ra hàng bún bò ăn tiếp mới no, và mua thêm bánh mì, xôi phòng buổi tối có đói.

Một gói xôi mặn ở Đàlat có giá từ 25.000đ đến 30.000đ, khá mắc, nhưng 1 hộp đầy. Bánh mì Liên Hoa 1 ổ 12.000đ mà ăn khá ngon. Một tiệm cơm Gà Phan Rang rất nổi tiếng, được giang hồ trên mạng đồn đãi. Nhưng khi ăn mới thấy có lẽ tôi nấu ăn dở tệ mà còn ăn được hơn! Thịt gà rô ti có lẽ từ hôm 30 tháng 4 còn ế lại, nên cứng ngắc. Con tôi kêu 1 tô Mì Quảng, được ưu ái thảy vô 1 cái đùi gà rô ti! Nó lấy làm lạ, từ hồi biết ăn Mì Quảng đến giờ chưa hề thấy ai bỏ đùi gà vô Mì Quảng! Rồi trong khi giá đùi gà viết to trên tường là 35.000đ thì tô mì con tôi ăn, có cả 1 đùi gà mà chỉ tính có 20.000đ! Em rể tôi thì cũng gọi mì Quảng, nhưng thấy tô của nó thì được cho thịt heo vô. Nó ngạc nhiên không hiểu vì sao, nhưng khi cắn một miếng thịt heo là dội ngược, vì thịt có vẻ thiu từ đời nào! Rõ ràng là chúng tôi trở thành thùng rác để thanh toán hàng ế! Sợ luôn! Cũng có một vài món ăn được là Nem Nướng. Hàng này thì rất đông khách. Dưới nhà hết bàn, phải lên tận trên lầu. Mỗi phần 40.000đ. Khá ngon. Dù không có bún để ăn kèm chỉ có Nem nướng, rau và dưa chua, nhưng ăn một phần là đủ no. Bún Bò thì ăn ở hẻm Ánh Sáng ngay đầu chợ, hoặc cuối đường Bùi Thị Xuân. Giá từ 30 đến 35 ngàn 1 tô to. Khá ngon.

Còn nhiều món chưa khám phá được vì mưa. Đà Lạt sáng sớm sương mù giăng trắng xóa, xe phải để đèn. Người đi bộ thì phải mặc áo dày. Thấy những người bán vé số, bán những chiếc túi xách sáng sớm đã phải đi bộ co ro dưới lớp áo lạnh dày trong sương mờ quá tội. Nhưng cuộc sống ở đâu mà không có những khó khăn riêng. Du khách thì nhàn nhã, nhưng người địa phương vẫn phải kiếm sống. Mỗi người đều theo nghề của mình. Mùa ít du khách chắc cũng khó khăn không ít. Hôm đi tham quan Dinh Bảo Đại, tôi thấy hàng lưu niệm rất nhiều, san sát, và bán những món đồ len giống nhau, nhưng rất ít khách hỏi mua. Thấy khách đi ngang là họ chào mời, ra giá luôn: một chiếc áo len dệt máy cho thiếu nữ chỉ có 40.000đ. Các nhiếp ảnh gia thì ế độ, túm tụm nói chuyện bên ngoài. Cả chục anh, đeo máy ảnh lỉnh kỉnh. Thấy có 1 anh cứ đeo bám riết, tụi tôi tội nghiệp, kêu chụp cho mấy tấm hình kỷ niệm. Thế là anh ta theo suốt, tự chọn chỗ đứng để chụp ảnh, anh ta cũng chụp theo bằng máy của anh ta, chiều về đem ảnh tới giao, tới 25 tấm!

Chỉ trong vòng 2 tháng, tôi lên Đà Lạt những 2 lần. Nhóm 4 người nhưng chỉ mình tôi mua 1 khăn quàng cổ để kỷ niệm, con tôi thì mua cho bạn gái 1 chiếc áo khoác nhẹ. Một phần mưa cũng cản trở việc đi mua sắm. Lúc trước hay xách lỉnh kỉnh mứt khoai, mứt đậu, mứt dâu… có khi về để đó không dùng. Lần này thì rút kinh nghiệm, chỉ mua 1 chậu bông giấy màu Tím về trồng, vì thấy nhiều nhà ở Đà Lạt trồng trước cổng, trổ hoa màu tím đậm rất lạ và rất đẹp, mà màu này không thấy ở Saigon trồng.

Giá vé chuyến về là 189.000đ. Phải đặt trước 1 ngày. Rồi cũng theo đoàn tham quan về. Tự tổ chức để đi chơi thì thoải mái hơn. Không lệ thuộc giờ giấc. Tới đâu muốn ở bao lâu tùy thích. Tóm lại, theo kinh nghiệm của tôi, thì nếu đi tham quan nhiều người thì có thể thuê phòng bình dân, ở chung giá 70.000đ một người. Hoặc dài theo đường Bùi Thị Xuân cũng có những Khách Sạn không có sao, giá phòng đôi là 200.000 đ cho 1 ngày đêm. Taxi 7 chỗ bao nguyên ngày cũng chỉ có 600.000đ, tha hồ đi các điểm mình thích. Tính ra cũng không thiệt mấy, vì họ chạy đến các điểm tham quan rồi thả khách xuống đó. Bao giờ khách đi chơi chán thì ra gọi điện, họ sẽ tới đón rồi đưa đi tiếp. Nhưng cũng đừng đi những ngày lễ lớn. Hôm 30 tháng 4 nghe nói nhiều người tìm không ra phòng để thuê, phải ngủ tràn lan bên ngoài. Giá một phòng bình dân cũng tăng lên cả triệu đồng mà không đủ cho số du khách nhiều nơi dồn về cùng lúc.

Về đêm thì ngoài những nơi ăn uống quanh phố, người muốn thưởng thức nhạc xưa thì mất 50.000đ taxi là đến một quán cà phê nhạc sống. Tiền nước chỉ trên dưới 100.000đ. Tôi ngại lạnh nên không có đi. Em tôi thì khen ca sĩ tỉnh lẻ mà hát được vậy là khá hay rồi. Người đứng tuổi mà thích khiêu vũ thì có mấy điểm tương đối bình dân.

Không ai có thể phủ nhận rằng Đà Lạt là một nơi thiên nhiên ưu đãi. Khí hậu bao giờ cũng mát mẻ và người dân thì hiền hòa. Là Thành Phố Du Lịch, nên chính quyền Đà Lạt rất quan tâm ngày càng trồng thêm nhiều loài hoa để Thành Phố thêm hấp dẫn du khách. Mỗi cuối năm lại mở Festival Hoa, tập trung các loại Hoa để mời gọi du khách. Không chỉ những loài hoa được trồng, chăm chút, dọc hai bên đường, ngay cả hoa Bìm Bìm dại màu tím biếc, leo theo hàng rào cũng đẹp, như tô thêm cho khung cảnh vốn đã nên thơ.

Đà Lạt thích hợp cho những đôi uyên ương hẹn hò, yêu nhau, với đồi thông thơ mộng, phong cảnh tuyệt vời. Nhiều cặp tân hôn đã chọn Đà Lạt làm nơi để hưởng tuần trăng mật, vì với người ở Miền Nam không thể có nơi nào khác lý tưởng hơn. Đà Lạt được gọi bằng rất nhiều tên: Thành Phố sương mù, Thành Phố ngàn hoa, Thành Phố Ngàn Thông, Tiểu Paris... Có nhạc sĩ còn gọi là “Thành Phố nào vừa đi đã mỏi”, vì hết lên dốc, lại xuống dốc. Dù vậy, Đà Lạt cũng đã truyền cảm hứng cho biết bao nhạc sĩ, thi sĩ, và làm cho du khách cứ mỗi lần nghĩ đến thư giãn thì nếu không ra biển ắt Đà Lạt là nơi lựa chọn hàng đầu. Vì ngoài những thắng cảnh, những Chùa Chiền vừa thanh vắng, vừa tôn nghiêm. Cảnh trí lại đẹp. Khắp Thành Phố, Công Viên, nơi nơi, nhà nhà đều có Hoa. Hoa đầy ngoài sân, Hoa phủ trước ngõ, chen cả lối đi… Ít có nhà nào mà không có vài bụi hồng, vài bụi cúc đồng tiền, hay một loài hoa nào đó. Chí ít cũng là đôi chậu Bông Giấy đang khoe sắc. Một số biệt thự được xây từ thời Tây, kiến trúc cổ, nằm lưng chừng đồi hay dốc với lối đi quanh co, ẩn hiện sau những hàng rào được chăm chút càng thêm vẻ huyền ảo trong sương mờ mờ... Đà Lạt cũng được mệnh danh là Thành Phố Hoa Đào. Khí hậu lúc nào cũng mát lạnh, làm cho má của các thiếu nữ lúc nào cũng ửng hồng một cách duyên dáng, nên nhạc sĩ Hoàng Nguyên cho đó là Hoa Đào rơi trên má các nàng, để rồi thầm mơ, rồi nhung nhớ... Điều đó cũng thêm một yếu tố để du khách không thể không nghĩ về Đà Lạt khi có dịp. Nhất là vào những dịp lễ nghỉ nhiều ngày, hay muốn có một vài ngày bình yên, rũ hết bụi bậm, khói xe ngột ngạt của Thành Phố Saigon lúc nào cũng đông đúc người từ sáng sớm đến khuya. Chỉ cần bỏ vài tiếng đồng hồ ngồi xe, là sẽ được tận hưởng vừa không khí mát lạnh, vừa được no mắt với phong cảnh được tập trung không xa Thành Phố mấy, chỉ mất độ 3, 4 buổi là đã có thể tham quan hết tất cả, mà tôi tin rằng ai đã một lần đến đây thì không thể nào quên được.


(Tháng 5/2015)



@.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 14.6.2015.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn