Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới



MẮT MÈO



        KỲ THỨ NĂM



V iệt phải đứng chờ khá lâu bên cạnh chiếc xe tắc xi. Anh Thư xuất hiện trong chiếc áo khoác màu xanh dương bên ngoài chiếc áo trắng, làm khuôn mặt sáng sủa hẳn lên. Chiếc quần bò màu ghi đen không những túi ngang dọc bó gọn gàng một thân hình cân đối.

- Anh chờ lâu không?

- Không mấy. Lên xe đi Anh Thư.

- Anh đừng gọi em là Anh Thư nữa, bây giờ em là Hoa Liên.

- Quên, quên... Hoa Liên, cái tên có vẻ phật giáo.

- Em định đi chùa nhưng không được, em tu tại gia. Anh cứ gọi là Liên cho tiện.

- Được, nhưng chỉ là khi có người thứ ba bên cạnh chứ?

Hoa Liên im lặng.


Chiều về tiếng chim bìm bịp khắc khoải kêu trong lùm cây như báo hiệu bầu trời trên cao đã muộn, không còn xanh. Ngẩng đầu lên cao ánh mắt đẹp lại long lanh ẩn dấu một khoảng sáng bầu trời còn sót lại.

- Sau chuyến đi Myanmar tôi không gặp lại em. Tôi cứ nghĩ em ít nhất cũng bị một vài vết thương, khi bọn nó cướp viên ngọc.

- Anh có tin là em không thể chết, khi chưa muốn chết không?

- Xạo rồi.

- Thôi chuyện dài lắm, anh đừng hỏi, em không việc gì.

- Sao em lại rủ tôi về đây?

- Đây là Bắc Ninh quê em và người đàn bà đẹp ở Trà Hương, Phù Đổng trấn Kinh Bắc, giờ là Tiên Du, Bắc Ninh. Núi kia anh biết không, là núi Chúa Chè đấy. Đây là quê hương Đặng Thị Huệ nữ phi là Tuyên phi của Chúa, được nói thay lời Chúa. Người ta gọi người đàn bà xinh đẹp ấy là cô gái hái chè hay là bà Chúa Chè. Người đó từng đem ơn cấp lương thảo, bổng lộc cho dân tình nơi đây, đến bây giờ người ở đây vẫn tưởng nhớ ơn huệ của người đẹp mà thờ phụng, nhất là những ai trong cuộc đời không được may mắn.

Việt nhìn theo tay chỉ, những cây mít, cây thị tán rộng xanh ngát trong vườn bên con đường nhỏ. Những ngôi nhà xưa đôi chỗ không còn mái, bỏ hoang lẫn trong vườn cây trám bùi quả tím mờ trong sương chiều. Những vườn muỗm, vườn nhãn như gợi về những câu chuyện cũ. Xa hơn căn nhà dưới chân núi có dáng người con gái như đang nằm nghiêng ngủ, khoả thân ngực trần, ẩn trong sương. Một vài căn biệt thự tường vàng sơn mới, lan vào đồi chè sát chân con đường lên núi chỉ một màu xanh man mác buồn. Bóng tối đang trùm dần lên hai người ngồi chỗ vạt cỏ bên đường. Bây giờ lẫn trong hơi thở nơi chiều quê, phảng phất một nỗi nhớ thật xa.

- Đàn bà trời cho một hai phần tài, thì phải tám chín phần sắc mới là đàn bà, nhưng những người ấy đều bất hạnh tất tật… Còn kia là “con đường ma”, ngày trước vào chiều tối vẫn thường thấy hiện lên người đàn bà xiêm áo kiểu xưa lộng lẫy trong kì ảo mê hồn. Một người đàn bà thơm ngát hương phấn, đi trên con đường vốn chỉ dành riêng cho những người xinh đẹp, lát sau lại tan biến đi như chưa từng có.

Liên chợt nhận ra có một vài điểm là lạ ở chân núi chỗ này hay chỗ kia, nhưng khi nhìn kỹ chỉ thấy còn lại đầy những ký ức. Ai chưa từng đi trên con đường nơi núi Chúa Chè mới thấy được núi thật mênh mang phù thế, gợi ước nhục dục, sinh tồn. Liên mong mà không thể thấy điều chưa bao giờ thấy trong cuộc đời mình. Nếu ai đã thấy ở nơi đây người đàn bà trên đoạn dốc chỉ đủ chỗ cho một xe ô tô nhỏ đi lên thì sẽ được thấy điều bí ẩn. Khi ai gần đến ngôi miếu cổ hoang sơ lộ thiên thờ người đẹp trên chỗ kia, thì ngay lập tức xe máy hay xe đạp của họ cũng có thể cứ tự lăn bánh ngược dốc đi lên mà không cần đến sức đẩy. Nếu là ô tô con họ có thể tắt máy thì càng rõ điều kỳ dị ấy đến mức ghê người.

- Em quê ở Nội Duệ, Cầu Lim phải không?

- Vâng ạ. 

Giờ đây khi chờ một chiều nắng nhẹ, khi trong lòng nặng trĩu cô đơn, cô ước ao được đi trên con đường có mùi hương thơm từ người đàn bà xinh đẹp kia, để rồi quên lối cũ trở về. Cô mong được như người ấy, như những kẻ trên cõi đời đã này đến được với Nguyệt Hằng Thánh nữ, để chẳng bao giờ nhận ra mình nữa.

- Anh biết không, muốn đến với Nguyệt Hằng Thánh nữ, thì phải là những người đàn bà xinh đẹp và thường khi, họ không còn ràng buộc gì nữa. Người ta bảo, đàn bà xấu bên ngoài họ bị buộc phải bỏ qua tất thảy những gì sung sướng hay ao ước. Họ không được cung phụng tôn thờ, chỉ vì bề ngoài không hấp dẫn, nhưng họ nhận biết được thời gian nên họ có nhiều của cải ẩn bên trong. Lẽ thường họ luôn giữ gìn phẩm hạnh cho dù là bất đắc dĩ, nên họ không thể gặp được những thời điểm ấy.    

- Kìa anh, anh nhìn chỗ kia kìa!

- Sao tôi không thấy gì?

- Anh không nhìn thấy gì thật à? Kia kìa có người đi trên con đường kia kìa. Hôm nay anh phải tận mắt thấy mới được, cho dù trời tối nhé. Kìa. anh trông kìa. Con đường lên núi chúa Chè chỗ lưng chừng núi kia có gì không? Chỗ đó là đền Thượng có Long chầu, Hổ phục bên ngôi miếu cổ hoang sơ lộ thiên là đền thờ cung nữ Tuyên phi Nội Duệ, Cầu Lim đấy.

Gã nhìn kỹ lại cái bóng mờ ngẩn ngơ.

- Ở chùa Bách môn bên Long Khám Tiên Du, còn xây miếu thờ Tuyên phi, để du nhân dễ bề thăm viếng, cầu ban giải nỗi hận đời. Chùa là nơi Tuyên phi nhiều lần về chay tịnh dăm ngày tại nhà hành cung trước khi niệm Phật cầu xin cho chúa Trịnh Sâm luôn được an bang tế thế, vững bền quốc kế dân an. Đấy, đấy cô gái Nội Duệ, Cầu Lim đấy.

Cô không tô son nhưng cặp môi cứ hồng hồng lên bên cạnh. Cái lạnh tự nhiên thêm cảm giác ghê ghê lan nhanh vào người bên cạnh.

Trên con đường dốc dài cô đang muốn đi lên, cảnh vật Nguyệt Hằng Sơn luôn đổi khác. Vài con vật như con dê, con bê con đang hiền lành gặm cỏ bên đường, bỗng dưng có lúc cặp sừng trên đầu chúng dài ra nhọn hoắt trông dễ sợ. Cây cối chân núi xanh tốt mà đầy những con sâu róm lông xù sẵn sàng rơi xuống đầu, xuống vai làm cô luôn phải để ý tránh, sợ chúng đâm đám lông độc vào da thịt làm bỏng rát, hay xúm lại cắn xé làm cô đau đớn.

- Im lặng, anh thấy chưa. Đấy, đấy, thấy chưa?

- Ờ, ờ… thấy một bóng mờ mờ gì không rõ - Gã nhìn chăm chú.

Khuôn mặt nghiêng nghiêng cái sống mũi cong cong thanh tú, Cặp môi hồng mím lại. Chiếc áo khoác mỏng xanh dương như lẫn vào những tán lá chầm chậm đang đi qua.

Giọng nói lại lôi cuốn:

- Để em kể anh nghe chuyện này. Truyền thuyết kể rằng, một hôm vào buổi chiều muộn vẫn còn nắng nhẹ, trên con đường lên núi kia còn phảng phất mùi hương từ da thịt thơm mát của một người đàn bà xinh đẹp, tất nhiên là cùng quê với em bây giờ. Buổi chiều giờ ấy, là thời điểm không gian hoàn toàn ngưng đọng, làm cho ai phiêu diêu kia trở nên lãng du và rồi đột nhiên mất tích. Ai bất chợt gặp được thời điểm không gian ngưng đọng như người đàn bà đẹp Kinh Bắc là đã đến được với Nguyệt Hằng Thánh nữ.  

- Hiểu rồi. Người đàn bà ấy cũng giống em trước đây phải không?

- Có người đã được thấy cô luôn đeo trên cổ một viên ngọc màu xanh mắt mèo quý giá chúa tặng. Người con gái ấy xinh đẹp nổi tiếng mà tài sắc sánh cùng tiên nữ. Tuyên phi, con gái quan họ Nội Duệ, Cầu Lim, mắt phượng mày ngài, khuôn trăng đầy đặn dáng xinh đẹp lộng lẫy đến thế. Xưa các tiên nữ vân du xem mặt còn ghen tị, đất trời nhật nguyệt còn mê mẩn, chỉ cần được nhìn nghiêng như anh bây giờ, là ối người đã ngất xỉu rồi.

Kỳ lạ, khi dừng chân ở đây, cô đã nếm đủ thứ trường đời mà vẫn không sao hiểu được duyên trời là để cho hay để buộc người ta thế nào. Nhưng duyên trời, không bao giờ cho nhiều, chỉ rơi uỵch vào lòng một đôi lần khi còn tròn mọng.

- Là một giai nhân tuyệt sắc, rất được chúa Trịnh Sâm sủng ái, yêu chiều. Chúa cho đón cô về phủ. Tết trung thu, Chúa cho lấy gấm vóc làm hàng nghìn đèn lồng, mỗi cái có đến cả lạng vàng. Hồ Long Trì bắc thành, rộng nửa dặm đêm về ngát hương loài sen, súng. Ven hồ hàng cây phù dung treo đầy những đèn lồng tinh xảo. Sóng và trăng dập dờn mặt hồ, xa trông như hàng vạn sao đêm, lấp lánh. Nội thị, mặc áo chít khăn đẹp, bày hàng ở mép đường ven hồ bán hoa quả, bán chả công nem phượng, rượu hoa thức gì cũng chồng chất như núi. Cung nhân qua lại tiếng cười vang dậy vừa mua, vừa cướp không cần hỏi giá, đua nhau đùa ghẹo hát vui. Nửa đêm, Chúa ngự thuyền cùng cô đến  thưởng ngoạn trên hồ. Phi tần gõ phách hò reo, thuyền cô lênh đênh sóng nước, lúc đàn khi sáo. Tiếng ca hát mừng cô, khiến tưởng đó là ở nơi cung trăng, chốn nhạc thiên đình.

Gã như thấy mọi điều ấy lướt nhanh qua trước mắt

- Em không biết có phải cái tích ấy, là để trả lại viên ngọc mắt mèo hay không, nhưng vị thượng tọa già chùa Bách môn quê em đã kể cho bố em những điều còn truyền lại.

Việt được mở ra trước mắt một bức tranh, khi lãnh thổ đàng ngoài lần đầu tiên được mở rộng tới tận Quảng Nam. Do bị quân Trịnh và quân Tây Sơn đánh từ hai phía chúa Nguyễn Phúc Thuần bỏ Quảng Nam chạy vội theo đường biển trốn vào Gia Định. Khi Chúa Trịnh vào thánh địa Mỹ Sơn, được một kẻ dưới trướng đã dâng cho chúa một chiếc hòm đá, lấy lên từ một giếng trong tháp thờ tam thần Trimurti. Chúa ra lệnh mở mà không một kẻ nào dám sờ tay.

Chúa tức giận lập tức sai chặt đầu viên lệ nhợt mặt, để làm gương. Khi những người khác mở được, viên ngọc mắt mèo vô cùng quý giá bên trong bỗng rực sáng lên. Theo lời của kẻ bề tôi, viên ngọc là của một trong ba thần là thần hửy diệt Shita. Chúa cho là viên ngọc đã gặp chủ nên Chúa rất hài lòng.

Vừa về kinh thành Thăng long Chúa đã khoe ngay với Tuyên phi. Tuyên phi ngắm nghía xoay xoay viên ngọc trên tay, Chúa nhắc : “Nàng nên cẩn thận, kẻo xước ngọc của ta”. Không ngờ người đẹp vứt ngay xuống nền phủ rồi bỏ đi, “Chúa lại trọng ngọc hơn người”. Để lấy lòng giai nhân Chúa đã phải tặng nàng viên ngọc mà Chúa rất yêu quý, không hay đó lại là mầm họa cho người đẹp, Tuyên phi đâu biết, thứ quyền lực ghê gớm, giầu sang vô hạn bắt đầu rơi vào tay nàng.

Không lâu Đặng Thị Huệ hỏi con gái chúa là Công nữ Ngọc Lan cho em trai mình là  Đặng Mậu Lân vốn là kẻ thất phu, càn rỡ. Chúa biết mà cũng phải nghe theo, buộc gả con gái yêu cho thứ người dâm dật. Việc ấy khiến Sử trung hầu được giao việc bảo vệ Ngọc Lan, bị Mậu Lân hung bạo chém chết. Chúa biết mà cũng lặng thinh. Khi con thứ Trịnh Cán của Tuyên phi lên ngôi Điện Đô Vương, nàng trở thành Vương Thái phi nhiếp chính, muốn gì được nấy.

Cái cảm giác ghê ghê lại làm Hoa Liên rùng mình lần nữa. Phía xa, con đường đi lên núi co hẹp lại trong bóng tối, những tán lá vật vờ như những tay người vươn ra mời gọi. Bước trên cỏ đã ẩm hơi sương chiều lên cao dần, hình như Hoa Liên không muốn về.

- Em biết những người đàn bà đẹp, họ không thể sống lâu chỉ bằng nhan sắc. Họ dễ bị chết sớm nếu thứ đó không còn. Khi Chúa Trịnh Sâm băng hà, Tuyên phi thất thế bị bọn kiêu binh và mẹ Chúa truất xuống làm thứ nhân. Cùng khi, Chúa con ở ngôi được đúng một tháng cũng bị giáng ra ở phủ Lượng Quốc rồi ốm bệnh mà chết. Tuyên phi buộc phải về trông nom mộ chúa ở xứ Thanh. Tuyên phi nhiều lần xin được vào Quảng Nam để thăm viếng lại thánh địa Mỹ Sơn nhưng Trịnh Nguyễn đang phân tranh nên không được.

Giữa mùa thu mà cái lạnh đến thật nhanh lúc buổi về chiều. Chỗ con miếu gió lại rỉ rả lời xưa kể chuyện độc chiếm bầu trời. Con đường vắng trên lưng chừng núi, trăng lên sớm hơn trong đám mây trắng vẩn vơ. Nhìn xuống chỉ thấy màu mênh mông xanh ruộng lúa, đồi chè và nghe tiếng gió ào theo trong những bụi cây khi sâu bọ đi đã ngủ.

Nỗi buồn kỳ lạ cứ xâm chiếm làm gương mặt cô hiện rõ nỗi thất vọng. Việt là kẻ không nói dối, nhưng dù chỉ thấy một bóng mờ thì Việt cũng muốn tin rằng người đàn bà đẹp của cái bóng kia vẫn sẽ đi trên con đường ấy.

Việt chợt thấy cả mấy cái bóng bên Tuyên phi đang mải miết tìm thứ mà bất kỳ đàn bà đẹp nào cũng mong có được. Trong hình hài trang phục màu xanh dương cung đình xưa, rõ lên những nét giống với người bên cạnh. Việt lắc lắc cái đầu như cố để đẩy những những thứ ấy ra.

Tuyên phi trên con đường đó, sẽ không còn biết những khái niệm về thời gian. Đúng là người ấy sẽ không thể nhận thấy điều mình đang sinh tồn như thể mình chưa bao giờ tồn tại trên cõi đời này. Những người như Tuyên phi dường như người ấy đi là cứ đi, cũng không thể hiểu cả những thứ gì như bổn phận đang thúc dục mình phải đi tiếp trên con đường ấy.

“…Người đẹp sẽ mãi quanh quẩn trong cái vòng tròn định mệnh. Họ biến mất trên nhân gian và không thể già đi. Họ có thể trở lại con đường đã qua, đi qua cả những đoạn cuộc đời của chính mình trong quá khứ. Nhưng họ chẳng bao giờ nhận ra mình đã từng đến và sẽ chẳng bao giờ thấy lại mình ở đấy, cho dù trong lòng họ ao ước đến cồn cào. Cứ thế họ đi tìm lại những thứ đã có mà không thể hiểu là đã thấy lại. Những người ấy cùng những rối bời trong đầu và những ao ước cháy bỏng, họ luôn quên đi thời gian.

Hẳn là người ấy không cảm thấy gì, không biết đói mệt, cho dù trái tim người đàn bà ấy vẫn đập. Quả tim của người ấy có thể tách ra, nó vẫn đập đều đặn như từ lúc còn tấm bé. Nó đập một mình không chút bận tâm, thản nhiên đếm thời gian đã qua mà không một chút nhớ. Trái tim ấy không bao giờ còn có được những lần mệt mỏi vì yêu người đàn ông trong tràn đầy kiêu hãnh nữa. Mỗi bộ phận trên cơ thể người ấy giờ đây có thể hoạt động độc lập với nhau, dòng máu không được truyền hơi thở cứ lạnh ngắt chảy trong người. Người đàn bà đẹp xứ Kinh Bắc cứ sẽ đi mãi trên con đường mê ấy…”.

Giờ thì Việt đã thấy một hình hài không rõ lắm, có vẻ như đang chậm rãi lướt qua. Việt tiến lại qua chỗ hai bên có long chầu hổ phục đến giữa ngôi miếu cổ hoang sơ thắp một nén nhang Hoa Liên đưa cho. Đời Việt chưa bao giờ biết, Việt chắp hai tay cúi đầu nhưng không biết, không làm thế có được không?


-  Anh ạ, nếu trên đời này có phiêu diêu như thế, liệu em có được gặp thân phận mình không? Em cứ tự hỏi, liệu có bao giờ được làm lại từ đầu, có tìm được lại mình không?

Việt không trả lời. Hoa Liên nhìn với qua vai, chờ Việt thắp nhang rồi kéo tay Việt ra hiệu để về.

Việt nhìn người con gái đi bên cạnh thoáng chút gợn bằng cái nhíu mày, không hiểu sao gã lại nhớ đến người chị dâu vợ của anh trai khi ở Mỹ, Việt thấy Hoa Liên mạnh mẽ mà bất hạnh, tính cách đối nghịch với người vợ anh Thông, nhưng điều Hoa Liên ao ước giống những điều như chị dâu, người miệt vườn nam bộ của gã.

“…Khi chưa có việc làm, mỗi tối khi anh đi nhậu với bạn bè trong dáng điệu liêu xiêu về muộn. chị cười đon đả dìu anh vào nhà. Chị cười khi mớ hàng may còn ngổn ngang mà đêm đã gần tàn. Vợ chồng nhìn nhau cười. Những lúc anh đi làm thuê mướt mồ hôi, mang về cho chị tờ trăm đô xanh, chị âu yếm nhìn anh rồi cũng cười. Chị luôn như thế, nụ cười sao mà ấm áp quá đỗi.

Cũng có lần chị đã khóc, chị không có nhà cao cửa rộng, không đi về bằng những chiếc xe láng bóng hay xúng xính trong những bộ váy áo đắt tiền, nhưng chị đã có cả bầu trời hạnh phúc. Khi người chồng âu yếm xoa tay cho chị khi vô tình bị kim đâm. Khi lũ trẻ đòi quà lúc má chúng còn bận với mớ hàng cần may gấp, chị vẫn cười tươi nhìn con âu yếm rồi thỏ thẻ vào tai con mấy lời ngọt dịu mà ba nó chưa bao giờ làm được. Mái ấm của chị chưa bao giờ thiếu tiếng cười.

Những đứa con của chị vẫn lớn lên. Mặc dù có lẽ, cả cuộc đời chị cho đến lúc Việt bỏ sang châu Âu, chưa bao giờ được nhận một đóa hồng hay chỉ đơn giản là nghĩ đến một chiếc váy, một thỏi son. Chị thiếu tất cả những gì mà có thể đòi hỏi phải có. Nhưng chị lại có tất cả những gì mà ai cũng cố tìm kiếm. Chị có tình yêu. Tình yêu từ chồng, từ con và từ cuộc sống gia đình. Chị lo lắng mỗi khi chị về muộn hay chỉ đơn giản là nhường cho anh miếng thịt cuối cùng trên mâm cơm. Tất cả những lo toan của cuộc đời luôn được chị chôn chặt trong lòng rồi xóa nhòa theo dòng chảy thời gian...”

- Em nói cho anh biết, anh đang ở bên một cô gái bất hạnh đấy!

Mùi cỏ cháy từ đám khói đốt đồng đâu đó, mùi tử đinh hương và mùi hoa dại lẫn trong cái bóng mờ ngẩn ngơ trên đường. Người ấy có lẽ không biết rằng trái tim ấm nồng sẽ mãi không thể về trở lại với mình lần nữa. 

Người ấy với mọi thứ xinh đẹp, từ cái bụng xinh xắn đẹp mê hồn, vẫn uốn lên những đường cong quyến rũ như một thói quen khi ở bên đàn ông. Cùng với các bộ phận khác cũng chỉ thế thôi, nó chẳng còn hứng thú gì, nó chẳng bao giờ mong có thể có được một kẻ đàn ông nào đó bắt ép nó nữa, đơn thuần nó là những bộ phận cơ thể bỗng dưng chán nản, vô cảm dù vẫn đang vận động. Mọi thứ xinh đẹp ấy đều lạnh lùng đến dửng dưng. Nó không thể truyền lại được cái cảm hứng cho ai, chẳng ai để ý đến nữa. Người ấy sẽ giật mình bối rối trước một kẻ đàn ông nào đó định xâm chiếm lần nữa.

- Sau chuyến đi Đà Nẵng tới đây, em muốn về với cửa thiền.

- Em đừng, điều đó thật đáng tiếc. Nếu không ai ngăn cản được em, thì tôi sẽ là người cuối cùng. Nếu thấy không tiện, em không cần trả lời tôi. Tôi thậm chí rất muốn biết về điều gì đã làm em bất hạnh hay ai đó đã gây cho em.

Một thứ gì đang lan khắp người Việt. Việt gọi điện cho tắc xi đến đón.

- Tại em nhiều chuyện đấy.

- Lần ở Myanmar em có bị thương không. Tôi bị bắt lại. không rõ tính mạng của em lúc đó ra sao? Viên ngọc còn không?

- Còn nhưng em không đeo nữa. Chính nhờ có nó mà mấy lần tưởng suýt chết như ở Myanmar mà lại không một vết xước. Người Trung quốc luôn tin là ngọc thạch là của thần, có thể trị tà, chữa bệnh. Anh có tin nếu đeo viên ngọc đó thì đạn bắn không trúng không?

- Kỳ há !



... CÒN TIẾP ...


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 09.5.2015.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA VŨ HỮU TRÁC TRONG VIỆT VĂN MỚI

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn