Việt Văn Mới
Việt Văn Mới




BÌNH TRÀ NGÀY TẾT XƯA CỦA CHA TÔI






Cái bình uống nước trà của cha tôi không giống như cài bình trà của bác Hai, nhà gần bên cạnh. Bên ngoài chiếc bình sứ xinh xinh của bác Hai,  tôi thấy có vẽ con cá vượt vũ môn. Đầu cá nhô cao, thêm mấy sợi râu dài cong theo, như đang ngúc ngoắc bơi lội, thở phì chùm bọt nước. Cái bình trà của cha tôi cũng to, cao, giống như cái bình của bác Hai, cũng có hai quai xách; nhưng vỏ của cái bình thì lại được vẽ theo kiểu khác. Một chú dơi xòe cánh bay riêng một góc. Con nai dương cặp sừng ngơ ngác bên hình ông lão tay trượng, hiền hậu chòm râu dài, Đứa bé đứng kề bên, dâng mấy quả đào tiên. Toàn cảnh thể hiện sự cách điệu của ý nghĩa PHƯỚC – LỘC – THỌ.

Cha tôi không uống nước trà bằng cái ly, mà ông lại dùng chén ăn cơm để uống. Bình và chén uống nước được cha tôi đựng úp mặt trong một cái khay vuông vức. Khay được khảm xà cừ tranh tứ bình hoa điễu ở bốn phía thành khay.
Cứ mỗi lần được cha tôi sai đi mua trà, ông thường dặn dò, con nhớ mua cho cha gói trà có vẻ hình con nai. Hồi ấy, tôi nhớ còn có loại trà gói bao in màu xanh đỏ, vẽ hình hai con phượng hoàng bay đối diện nhau.
Sáng nào cũng thế, cha tôi ngồi xếp tréo chân trên bộ ván mít nhẵn bóng. Bộ ván có từ thời ông nội tôi. Ngồi trước bình trà đặt trên chiếc bàn gỗ hình chữ nhật, ánh mắt cha tôi tư lự, xa xăm nhìn ra khoảng sân rộng. Miệng bặp bặp ống cò điếu, trầm ngâm…Hình như ông đang lắng tâm hồn về một thời trai tráng oanh liệt của những năm ông tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược ở mặt trận Tây nguyên.
Một hôm, bác Hai nhà bên cạnh sang chơi. Khay trà và hai cái chén uống nước được bày ra như thường ngày. Cha tôi cầm hai cái quai trên miệng bình rót nước mời bạn, nhưng cái vòi bị nghẹt, nước trà không chảy ra. Tôi thấy cha tôi ung dung ngậm vào miệng vòi, rồi thổi phì phì mấy cái. Nhưng khi rót, nước trà vẫn không chảy theo vòi. Thấy thế, bác Hai nhanh nhẩu, anh đưa đây. Và bác cũng lại tự nhiên ngậm miệng vào cái vòi của bình trà. Ông thổi một hơi thật mạnh, rồi nghiêng cái vòi nhỏ cong cong. Nước trà nhẹ nhàng chảy vào chén. Hai người cùng cười xòa vui vẻ, trông hết sức thân mật.
Bình trà của cha tôi và sự giản dị một cách chất phác của những lớp người xưa ấy, đi mãi theo tôi. Bây giờ, mỗi khi đến thăm nhà bằng hữu vào dịp Tết, hay những ngày thường, được bạn mời nhắp chén trà thơm, đậm đà trong chén men sứ nhỏ nhắn, xinh xinh, lòng tôi chạnh bồi hồi xao xuyến nhớ về người cha yêu kính của mình và những buổi sớm mai ngày xưa ấy…


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ VạnNinh NhaTrang ngày 01.02.2015.