TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





HỒ CHÍ BỬU

. Sinh năm 1947 tại Tây Ninh
. Hiện sinh sống tại Tây Ninh

THƠ ĐÃ IN :

- Những cái nhìn qua khung kính ( 1969)
- Con gái ( 1970)
- Mê khúc cho cuộc tình buồn (1971)
- Tình khúc cho em trên đỉnh cao sơn (1972)
- Nếu ngày mai giải ngũ (1973)
- Trên nhánh tình hồng ( 1975)
- Phía trước ( nhiều tác giả 1979)
- Xuống núi ( 2005)
- Hạnh ngộ ( nhiều tác giả 2006)
- Tự mình đưa tay cho em trói (2006)




THƠ

MÙA XUÂN VÀ NGƯỜI TRỒNG RỪNG
CHIỀU NẰM TRÊN LÔ CỐT
KHAI BÚT ĐẦU XUÂN 2007
TỨ TUYỆT ĐẦU XUÂN
PHỐ NHỎ MÙA XUÂN
XUÂN THÌ THẦM
MỒNG MỘT
MỒNG HAI
MỒNG BA
CHIỀU MỒNG MỘT TẾT Ở BIÊN GIỚI
TA TÌM NƠI XA LẮM !
THƠ GỞI NGƯỜI MIỀN TÂY
CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH
XUỐNG NÚI
NGHI NGỜ
ĐÊM VŨNG TÀU NGHE THÁI THANH HÁT
VỀ THÔI..
MỘNG
AI MUA THƠ ?
THƠ TÌNH
TRỞ LẠI



TRUYỆN NGẮN

MỘT CHÚT MUỐI VÀO BIỂN
TIẾNG KÊU CỦA CHIM BỒ CÂU
PHỐ MỌI…
BÓNG TỐI….
PHÍA TRƯỚC…
VỠ MỘNG..
CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG - Kỳ 1
CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG - Kỳ 2




Thi Tập XUỐNG NÚI của HỒ CHÍ BỬU

. Nhà Xuất Bản Văn Nghệ TP.HCM
. Trách nhiệm xuất bản : NGUYỄN ĐỨC BÌNH
. Biên Tập : TRƯƠNG GIA HOÀ
. Tranh bìa : LÊ TRIỀU ĐIỂN
. Phụ bản và ký hoạ NGUYỄN BÁ VĂN
. Sửa bản in : NGUYỄN KIẾN PHÚC
. Trình bày : TUỔI NGỌC DESIGN
. Bìa: QUỲNH PHƯỢNG.




Thi tập TỰ MÌNH ĐƯA TAY CHO EM TRÓI

. Nhà Xuất Bản Văn Nghệ TP.HCM.
Trách nhiệm xuất bản : NGUYỄN ĐỨC BÌNH
. Biên tập : YÊN HIỀN
. Bìa và ký hoạ LÊ TRIỀU ĐIỂN
. Trình bày : TUỔI NGỌC DESIGN
. Sửa bản in YÊN HIỀN - NGUYỄN PHẠM THANH TRÚC
. Thực hiện tại CTY.TNHH TUỔI NGỌC.
Sách dầy 112 trang gồm 70 bài thơ.

TRONG NƯỚC XIN LIÊN LẠC VỚI TÁC GIẢ :
. Email : hochibuuhuely@yahoo.com.

NGOÀI NƯỚC XIN LIÊN LẠC VỚI NEWVIETART :
. Émail : newvietart@yahoo.com















CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG

Buổi sáng thì Hồ chở hàng cho bà chủ. Buổi chiều anh đi học. Chủ nhật được nghỉ. Buổi chiều là phần của chú chín. Chiều nay đi học về, tự nhiên Lệ Hồng nhìn anh cười cười ra vẽ bí mật:

- Có một món quà từ trên trời rớt xuống, nhờ trao lại cho anh. Tuy nhiên, muốn nhận cũng phải có điều kiện !.

Hồ ngạc nhiên chỉ vào ngực :

- Quà cho tôi ? Chắc không phải của cô tặng chứ ?

Lệ Hồng nhìn vào mông lung :

- Tất nhiên không phải của tôi tặng. Mà anh, cũng tất nhiên không đủ cho tôi tặng..

- Vậy chắc của hội từ thiện ?!

- Hội từ thiện đâu có con nhà giàu như anh !..

- Giàu. Giàu mà đi làm mướn à ? Cô hay châm chọc quá!

Hồng đốp chát :

- Đó là tự anh hành hạ mình thôi..

- Hành hạ. Tôi đâu có chán đời đâu. Cô phải nói tôi tự rèn luyện mình thôi !

Hồng đưa tay vẽ vời :

- Có nàng con gái tóc thề, trắng, đẹp và bí hiểm !

- Chuyện giống phim Hàn quốc quá ?

- Không! Phim truyện Việt Nam. Nàng đến tạ ơn chàng đã ra tay nghĩa hiệp, một chút quà mọn gọi là đền ơn đáp nghĩa..

Hồ dắt xe vào nhà, nói vọng lại :

- Hết tập một chưa ?

- Đứng lại ! Lệ Hồng lấy dưới quầy một gói quà được gói bằng giấy kiếng màu vàng. Nơ thắc cũng màu vàng. Lệ Hồng đưa ngón tay lên :

- Một chầu kem nhé !

- Được. Nhưng tôi mua về cho cô ăn chứ không có đi chung đâu há..

Nói thì nói Hồng cũng đưa gói quà cho Hồ. Hồ mang gói quà lên gác. Một thoáng bâng khuâng. Một chút nao nao. Trong đầu Hồ nỗi lên gương mặt xinh xinh có đôi mắt buồn rười rượi. Đôi mắt chừng như ám ảnh Hồ không nguôi. Hồ nghĩ, nhớ nhung có phải là dấu hiệu của tình yêu không ?.Không ! Hồ chưa dám nghĩ đến điều nầy. Trong góc tối nào đó của tâm hồn, lời nói của người cha còn in đậm ‘ Sự nghiệp trước đã, rồi hãy nghĩ đến tình cảm. Tình cảm luôn chi phối cuộc sống của ta. Mà, trên thực tế xã hội sẽ đào thải những kẻ bất tài’.

Hồ lưỡng lự, nhưng rồi cũng mở gói quà ra, với sự tò mò thực sự. Thì ra một cuốn tự điển Anh-Việt, một cuốn luật thương mại, một cuốn luật dân sự và một máy phone. Sau cùng là lá thư màu vàng nhạt. Hồ mở bao thư ra :

“ Anh Dĩ Hồ thân mến,

Qua trao đổi với bác Chu, người làm việc chung với anh. Tôi được biết tên anh và biết anh là một sinh viên chăm học. Đúng là một ngạc nhiên thật sự của mình.

Em tên là Kim Ly, làm việc ở một chi nhánh Bưu Điện gần đây. Nhờ sự giúp trợ của anh mà em không mất tài sản. Một món quà nhỏ gởi đến anh xin được coi như một kỷ niệm. Hy vọng món quà nầy sẽ giúp ích cho anh trong công việc học hành. Máy phone Ly muốn anh được thư giãn sau một ngày làm việc cật lực.

Sau cùng, xin được làm quen với anh. Rất trân trọng cảm ơn trước một hành động cao đẹp mà không phải bất cứ ai cũng làm được. Nơi làm việc của em là Bưu Điện …. Thuộc chi nhánh bưu điện Việt Nam. Số điện thoại của em 0909.7909…..Chúc anh luôn dồi dào sức khoẻ để làm việc và học tập.

KIM LY

Dĩ Hồ đặt lá thư trên ngực. Mùa nước hoa còn phảng phất đâu đây. Anh nghĩ bâng quơ. Có những ước mơ mình không nghĩ ra lại đạt được. Cuộc sống phức tạp quá. Bắt đầu nợ nầng nhau rồi đó. Có phải tình yêu rồi không ? Chắc là không! Điều nầy có vẽ mới mẽ quá. Nhưng chắc chắn là sẽ bước qua. Có vội vàng lắm không? Đây là một phạm trù chưa xác định được. Trong tâm hồn trong sáng của chàng trai mới lớn nầy chừng như đổi khác. Cảm giác thú vị của sự quen biết tình cờ đã làm Hồ thiếp đi, thiếp đi trong một giấc mơ tuyệt đẹp. Không có luật cấm mơ mộng, mộng mơ không có tội. Và anh trong nỗi đam mê. Ngữa tay nâng mái tóc thề mà thương.

******

-Thương …thương cái quái quỷ gì. Chị rõ là vớ vẫn.

Ý Nhi buông đũa xuống bàn rồi quát.

Kim Ly chống chế:

- Không, chị nói thương là thương trước nghĩa cữ cao đẹp của anh Hồ. Nếu không sợi dây năm chỉ vàng bốn số chín của chị tiêu rồi !

- Chuyện đó ai cũng làm được hết. Anh chàng đó có biết người bị hại là chị không? Chẳng qua là tình cờ..

Kim Ly mơ màng :

- Đồng ý. Nhưng như vậy có phải là duyên số không ?

- Cải lương quá. Chị đừng quên là sắp đến ngày hứa hôn của chị ?

- Hứa hôn cái gì, kẻ chân may người góc biển..

- Vậy sao chị đồng ý ?

- Đồng ý hồi nào ? Kim ly cãi lại.

- Dù chưa đồng ý, nhưng chị đã nói làm sao đó nên anh Khang mới từ Mỹ bay về. Đầu tháng sau là anh ấy về Việt Nam rồi đấy !

Kim Ly làm thinh, cô thu dọn chén đĩa. Bất chợt những ý nghĩ hiện về. Kim Ly là con người thứ hai, ba của Ý Nhi thứ tư. Họ bà con chú bác ruột. Trong chiến tranh, gia đình Kim Ly ở quê bị chiến cuộc làm tan rã. Ba mẹ Kim Ly qua đời khi cô vừa chín tuổi. Chú tư mang Ly về thành phố nuôi dưởng cho ăn học. Tốt nghiệp cấp ba xong, Ly không thi lên đại học mà đi xin việc làm với ý nghĩ là bớt gánh nặng cho chú tư. Vì chú còn nuôi Ý Nhi đi học. Ly và Nhi cùng một tuổi. Chú tư có hai người con. Lớn nhất là Khương. Anh Khang mà Ý Nhi vừa nhắc là bạn của Khương. Khang và Khương là hai người bạn học cùng lớp. Khương tốt nghiệp bác sĩ còn Khang xuất cảnh theo diện ODP. Là bạn thân, nên Khang thường đến nhà Khương chơi. Gặp gỡ và quen biết với Kim Ly từ nhỏ. Đi Mỹ vài năm đột nhiên Khang viết thư về xin cưới Kim Ly. Khang lớn hơn Ly năm tuổi. Được thư Ly rất đỗi ngạc nhiên. Mến nhau thì có, vì chơi chung với nhau từ nhỏ. Kim Ly, Ý Nhi, Bửu Khương, Thúc Khang. Bốn người nô đùa với nhau từ khi Ly học cấp một. Đột nhiên đòi cưới Ly. Ly cũng đã trả lời với Khang là coi Khang như anh, chuyện cưới xin chưa nghĩ đến.

********

Buổi sáng. Dĩ Hồ dậy trể. Anh đẩy chiếc xe honda 67 ra sân. Chuẩn bị đạp máy thì tiếng Lệ Hồng lanh lãnh :

- Nè..nè.. đi đâu vậy anh Hồ ?

Hồ bực mình nhưng cũng trả lời :

- Cà phê. Được hôn ?

Hồng đưa tay ngoắc ngoắc :

- Vô đây. Biết là hôm nay chủ nhật, anh được nghỉ xả hơi. Nhưng tôi chỉ nhờ anh ba mươi phút thôi. Anh trực điện thoại dùm tôi, tôi qua Đa cao cái về liền..

Hồ miễn cưởng trở vào:

- Có đi thì nhanh lên, cô lúc nào cũng chẹt tôi hết..

- Tìm người bắt nạt như tôi hiếm lắm nghe anh…

- Đúng rồi, hành tinh nầy tìm được người như cô cũng đỏ mắt à !

Lệ Hồng lấy chiếc SU phóng đi. Hồ lầm bầm. Kiểu nầy chắc đi ăn sáng với bạn trai quá..

Dĩ Hồ đến quầy ngồi. Nhìn máy điện thoại, bất giác trong đầu anh loé lên. Anh nhấc máy gọi cho số điện của Kim Ly. Từ đầu giây bên kia, tiếng Kim Ly nhỏ nhẹ :

- Alô, bưu điện….. nghe đây !

- Xin lỗi, có phải Kim Ly không à ?

- Kim Ly nghe, xin lỗi anh là ai ?

- ……..

- Alô, anh còn đó không à ?

- Có..có. tôi Dĩ Hồ đây. Kim Ly mạnh khoẻ ?

- Cảm ơn anh. Thực không ngờ anh gọi lại. Hôm nay anh không đi học thêm sao ?

- Anh văn, học buổi chiều. Gọi đến không hy vọng gặp Ly, vì hôm nay chủ nhật. Thì ra chủ nhật Ly cũng làm việc sao ?

- Hôm nay ca trực của em. Kim Ly vui vẻ trả lời.

-……

- Sao anh im lặng vậy ?

- Chiều mấy giờ Ly về ?

- Mười bảy giờ !

- Anh cũng về giờ đó. Anh có thể mời Ly đi uống nước chiều nay không ?

- Được thôi. Ly chờ anh tại bưu điện…. Nhé !

- Được. Anh sẽ đến, nhưng có thể tr63 vài phút nha ..

- Em chờ được mà !

- Dứt nhé !

- Cảm ơn anh..

Đầu giây bên kia, Kim Ly âu yếm áp ống nghe vào ngực. Đầu giây bên nầy Hồ thở phào nhẹ nhỏm. Anh ngó quanh xem có ai trong thấy không. May quá, không có ai để ý.

Ngoài sân, nắng đã lên cao. Hồ thấy thế nào là yêu đời. Cuộc sống thơ mộng vậy sao ? Bây giờ với anh cái gì cũng đẹp. Một mãng nắng nào đó lọt vào chỗ anh ngồi, Hồ tưởng chừng như cánh hoa vàng nầy đang chia sẻ với anh niềm vui. Vì thật sự, lần đầu tiên Hồ mới hẹn hò..

Lệ Hồng chạy xe ào ào vào nhà. Cô lấy bọc cà phê đá treo ở xe đưa cho Hồ :

- Trả ơn anh đó .!

Hồ vui vẻ nhận và cảm ơn Hồng.

- Ủa, có gì mà anh vui quá vậy? Người đẹp đến thăm à ?

Dĩ Hồ lắc đầu :

- Không !

- Thế điều gì làm anh vui ?

- Tại tôi yêu đời, tại bọc càphê nầy..

- Chớ trước giờ anh chán đời à ? Động cơ nào làm anh thay đổi mau quá vậy ?

- Động cơ xe honda bốn thì.. Hồ trả lời rồi cười vang bước lên gác.

Lệ Hồng nói theo :

- Anh không đi à ?

- Hạnh phúc ở quanh đây, cần gì đi xa..

Lệ Hồng lắc đầu :

- Khó hiểu quá !!? Tâm thần..


CÒN TIẾP.....




HỒ CHÍ BỬU

© Cấm trích đăng lại nếu không được sự chấp thuận của Tác Giả và Newvietart .



TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC