TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



TỪ VŨ


Tranh cắt của hoạ sĩ Phú Thảo tại hội quán 81.

. Từ Vũ là bút hiệu và cũng là tên thật.

. Sinh năm 1945 tại Bắc Việt .

. Đi học tại HàNội .

Theo gia đình di cư vào Nam năm 1953 .

. Đi học : Bá Ninh, Lê Qúy Đôn NhaTrang, Trần Hưng Đạo Đà Lạt, Taberd , Nguyễn Bá Tòng, Lê Bảo Tịnh, Trường Sơn Sàigòn...


. Đi lính .

. Định cư tại Pháp.

. Làm việc với tư cách một Giám Đốc cho các công ty sản xuất kỹ nghệ của người Pháp như Weber & Broutin - Lafarge - Allia - Allibert & Sommer....

. Làm thơ , viết văn tài tử từ thời đi học và đăng tải trong các nhật báo, tuần báo tại Sàigon trước năm 1975 dưới rất nhiều bút hiệu khác nhau.






THƠ

NHÌN LẠI TRƯỜNG XƯA
ĐỌC THƯ EM GỞI
CHO CUỘC TÌNH LỠ
MỘT MÌNH




ĐOẢN VĂN

LÃNG ĐÃNG TẠI PHI TRƯỜNG ĐÀI BẮC





TRUYỆN

Phỏng dịch
O ALQUIMISTA của PAULO COELHO

NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 1)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 2)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 3)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 4)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 5)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 6)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 7)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 8)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần I - kỳ 9)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 1)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 2)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 3)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 4)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 5)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 6)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 7)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 8)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 9)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 10)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 11)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 12)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 13)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 14)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 15)
NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 16) NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ 17)




BIÊN DỊCH

JEAN J. ROUSSEAU 1
J.JACQUES ROUSSEAU 2
WILLIAM FAULKNER
FRIEDRICH NIETZSCHE
J.JACQUES ROUSSEAU 3
J.JACQUES ROUSSEAU 4
LILI MARLEEN
J.JACQUES ROUSSEAU 5
GIẤC MƠ CỦA MỘT MÙA ĐÔNG
J.JACQUES ROUSSEAU
- PHẦN KẾT -

J.JACQUES ROUSSEAU
- PHẦN KẾT -

CHUYỆN KỂ VỀ HUYỀN THOẠI JACKIE KENNEDY
ĐỌC ÂM THANH VÀ CUỒNG NỘ
ARTHUR RIMBAUD
NIKOS KAZANTZAKI
PAUL VERLAINE
SELMA LAGERLÖF
ERICH MARIA REMARQUE
. GUILLAUME APOLLINAIRE
NHÀ THƠ PAUL ELUARD
IVO ANDRIC
WALT WHITMAN
PAULO COELHO
GABRIEL GARCÍA MÁRQUEZ
NGUỒN GỐC LỄ NOËL - CÂY SAPIN VÀ ÔNG GIÀ NOËL








































" Trái tim tôi rất sợ phải chịu đựng đau khổ ", chàng trai nói với Người Luyện Vàng Giả, vào một đêm khi anh nhìn bầu trời không trăng sao.

- Hãy bảo với tim anh rằng sự sợ hãi đau khổ còn kinh khiếp hơn chính sự đau khổ.
Không một trái tim nào có thể bị đau khổ khi nó đang theo đuổi những giấc mơ nó có.

O ALQUIMISTA của PAULO COELHO









NGƯỜI LUYỆN VÀNG

PHẦN THỨ HAI



KỲ THỨ 17


Hai người lữ khách bị dẫn độ đến tận một địa điểm đóng quân ở gần đó. Một người lính đẩy Người Luyện Vàng và chàng trai đồng hành của ông vào một chiếc lều khác với những chiếc lều trong Ốc đảo. Trong lều hiện diện một người chỉ huy đoàn quân và bô tham mưu của ông ta.

- Đấy là những tên gián điệp, một người lên tiếng.

- Chúng tôi chỉ là những người đi đường, Người Luyện Vàng đáp lại.

- Người ta đã nhìn thấy hai người ở bên trại kẻ địch của chúng ta cách đây 3 ngày và các người đã nói chuyện với một trong những người lính của đối phương .

- Tôi là người đi trong sa mạc và biết những ngôi sao, Người Luyện Vàng trả lời. Tôi chẳng có tin tức liên quan gì đến việc lính tráng hay biến động gì của những bộ tộc. Tôi chỉ hướng dẫn người bạn trẻ của tôi đến đây.

- Bạn của ông là gì ? Người chỉ huy đoàn quân tra vấn.

- Một người luyện kim, Người Luyện Vàng trả lời. Anh ấy biết rất rõ về sức mạnh của thiên nhiên. Anh ta muốn chứng tỏ với ông về khả năng vượt bực của anh ấy.

Chàng thanh niên yên lặng nghe. Anh đang sợ.

- Một kẻ nước ngoài trên vùng đất lạ ? một người trong bộ tham mưu lại lên tiếng hỏi.

- Tôi mang tiền lại để hiến tặng phe ông. Người Luyện Vàng can thiệp không để cho chàng thanh niên kịp lên tiếng.

Ngay tức khắc, ông ta chụp lấy gói tiền của chàng thanh niên và trao cho người chỉ huy đoàn lính. Người này im lặng cầm. Với túi tiền này ông ta sẽ có thể mua được một số lượng vũ khí lớn.

- Người luyện kim là gì ? sau cùng người chỉ huy lên tiếng hỏi.

- Đó là một người hiểu biết thiên nhiên và thế giới. Nếu ông muốn, chỉ cần với sức gió anh ta sẽ hủy diệt binh trại này được.

Câu trả lời làm mọi người đều cười. Họ là những người có thói quen với những sự hung tợn của chiến tranh và biết rằng gío chẳng thể nào làm người ta chết được. Mặc dù như vậy, mỗi người đều cảm thấy tim của họ như bị bóp chặt lại trong lồng ngực.

Họ là những người của sa mạc nên họ rất sợ những thầy phù thủy.

- Ta thích được xem một việc như vậy, người chỉ huy tối cao quyết định.

- Chúng tôi cần 3 ngày, Người Luyện Vàng trả lời. Anh ta sẽ hoán chuyển gió, giản dị để chứng tỏ khả năng của anh ấy. Nếu anh ấy không làm được, chúng tôi sẽ chịu hy sinh tánh mạng của chúng tôi để bảo tồn danh dự của bộ tộc ông.

- Ông cũng không thể hiến tặng gì được cho ta vì lẽ những thứ đó đã là của ta rồi, người chỉ huy ngạo mạn đáp lại.

Tuy thế nhung ông cũng bằng lòng cho hai người một thời hạn là 3 ngày.

Chàng thanh niên rụng rời người đến nỗi thân thể không còn nhúc nhích gì được nữa . Người Luyện Vàng phải cầm lấy cánh tay anh ta và dìu anh đi ra khỏi lều.

- Đừng bao giờ để lộ ra rằng cậu đang sợ, Người Luyện Vàng nói nhỏ. Họ là những người cam đảm, rất khinh miệt những kẻ hèn nhát.

Chàng thanh niên như bị mất lời. Một lúc khá lâu sau , anh ta mới nói được khi họ đi giữa trại lính. Người ta cũng chẳng cần phải giam giữ họ : những người Ả rập này đã lấy đi hai con ngựa của hai người. Cũng như thế, thêm một lần nữa, thế giới révéler rất nhiều ngôn ngữ của nó : sa mạc lúc họ chưa bị dẫn độ vào trại lính là khoảng không gian tự do nhưng hiện tại lại là một bức thành không thể vượt qua được.

- Ông đã đưa cho họ tất cả kho tàng của tôi ! chàng thanh niên lên tiếng. Tất cả những gì tôi đã kiếm được suốt cuộc đời tôi !

- Nhưng những thứ đó để làm gì nếu cậu sẽ phải chết chứ ? Tiền của đã cứu cậu sống thêm được 3 ngày nữa. Tiền của cũng rất hiếm khi dùng vào việc làm chậm lại cái chết của người ta.

Nhưng chàng thanh niên vì quá sợ hãi đã chẳng hiểu được lời nói khôn ngoan đó. Anh ta đâu biết làm thế nào để chuyển đổi được gió. Anh ta cũng đau có phải là một người luyện kim.

Người Luyện Vàng hỏi xin trà của một người lính ; anh lính rót trên cổ tay của chàng thanh niên một chút nước trà. Một làn sóng thanh tĩnh tràn lan trong anh, trong khi đó Người Luyện Vàng phát âm một vài tiếng mà anh không tài nào hiểu được.

- Đừng để tự mình rơi vào tình trạng tuyệt vọng, Người Luyện Vàng nói với chàng thanh niên bằng một giọng nhẹ nhàng đến lạ lùng. Việc đó chẳng ngăn cậu có thể bảo tồn trái tim mình.

- Nhưng tôi không biết biến đổi gió.

- Kẻ nào sống với Huyền Thoại cá Nhân mình biết tất cả những gì họ cần phải biết. Duy nhất chỉ một điều ngăn trở giấc mộng trở thành ảo vọng đó là sợ hãi thất bại.

- Tôi không sợ hãi thất bại. Chỉ giản dị là tôi không biết biến thành gió được.

- Như vậy thì cậu phải học ! sự sống chết của cậu tùy thuộc vào đó.

- Nhưng nếu tôi không làm được ?

- Cậu sẽ chết vì đã sống với Huyền Thoại Cá Nhân của cậu. Như thế cũng đã hơn là chết như hàng triệu người khác, những người không hề bao giờ biết được sự hiện hữu của một Huyền Thoại cá Nhân. Nhưng đừng e ngại gì. Nói một cách tổng quát thì cái chết làm người ta trở nên quan tâm hơn đến cuộc sống.

Ngày thứ nhất trôi qua. Một trận đánh xảy ra trong vùng lân cận, nhiều thương binh được đem về doanh trại. "Chẳng gì thay đổi được cái chết",chàng thanh niên nghĩ . Những người lính tử trận được thay thế bằng những người khác và cuộc đời lại tiếp tục.

"Lẽ ra thì bạn sẽ phải chết chậm hơn, một chiến binh nói với tử thi của một người chiến hữu sau trận đánh. Hay là bản sẽ được chết khi hoà bình trở lại nhưng dù thế nào chăng nữa cuối cùng thì bạn cũng phải chết."

Buổi tối hôm đó, chàng thanh niên đi tìm Người Luyện Vàng đang đem con chim ưng của ông vào trong sa mạc.

- Tôi không biết biến thành ra gió được, chàng thanh niên nhắc lại.

- Hãy nhớ lại những gì ta đã nói với cậu : thế giới chỉ là một phần có thể nhìn được của Thượng Đế. Và, thuật luyện kim chỉ giản dị đưa sự toàn hảo tâm linh vào mặt vật chất.

- Ông đang làm gì đấy ?

- Cho chim ăn.

- Nếu tôi không thành công trong chuyện biến thành gió, chúng ta sẽ phải chết, chàng thanh niên nhắc nhở. Như vậy thì cho chim ăn để làm gì ?

- Cậu, cậu sẽ chết, Người Luyện Vàng đáp lại. Còn ta, ta biết biến thành gió.

Ngày thứ hai, chàng thanh niên leo lên đỉnh một núi đá gần trại đóng quân. Những người lính gác để mặc cậu ta vì họ đã nghe đồn về chuyện một thầy phù thủy biết tự biến thành gió nên chẳng người nào muốn bén mảng đến gần cậu vả lại sa mạc như một bứ tường thành không tài nào vượt thoát được.

Chàng thanh niên ngồi đấy suốt buổi chiều, nhìn vào sa mạc. Anh lặng nghe trái tim mình và sa mạc nghe sự hãi sợ đang hiện diện trong trái tim đó.

Cả hai đều nói chung một ngôn ngữ.

Ngày thứ ba đã đến. Vị chỉ huy tối cao triệu tập những sĩ quan cao cấp lại.

- Bây giờ chúng ta cùng đi xem thử cậu thanh niên này có biến được thành gió không ? Vị chỉ huy nói với Người Luyện Vàng.

- Chúng ta đi ! Người Luyện Vàng đáp .

Chàng thanh niên dẫn mọi người đến ngay địa điểm mà anh đã đến ngày hôm trước rồi yêu cầu tất cả ngồi xuống.

- Viêc làm đòi hỏi phải sửa soạn một chút thời gian, chàng thanh niên lên tiếng.

- Chúng ta cũng chẳng vội vàng gì vì chúng ta là những người của sa mạc, Vị chỉ huy trả lời.


_________________________________________________


... CÒN TIẾP PHẦN II - kỳ thứ 18 .

* NGƯỜI LUYỆN VÀNG (Phần II - kỳ thứ 16)



TỪ VŨ

Tác Phẩm của Từ Vũ chỉ Đăng Tải Cùng Lúc Trên Hệ thống các websites Việt.Văn.Mới-NewVietArt và Tại 3 Websites Trong Nước :

. Quán Văn - Vũ Hồng (Bến Tre)
. Đãi Trăng Nguyễn Lâm Cúc (Bình Thuận) và
. Phong Điệp.Net (Hà Nội)

© Cấm trích đăng lại nếu không được sự đồng ý của tác giả và Việt Văn Mới .



TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC