Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới



VỢ CHỒNG GIÀ..






S au đợt mưa phùn, rét đậm kéo dài đã gần tháng nay mới thấy mặt trời. Rặng xoan trơ cành, từng chùm quả khô treo như nhạc ngựa.Cúi cầm một chiếc lá vừa rụng xuống, xoay xoay trên tay, ông Đức trầm ngâm lặng lẽ. Sau khi bà Hạnh- vợ ông qua đời, đã hơn một tháng nay ông chìm trong nỗi buồn tưởng như không thể vượt qua.

    Tôi lách qua cánh cổng, nhẹ bước vào sân mà ông Đức không hay. Chúng tôi thân nhau từ tuổi học trò. Cùng được kết nạp vào Đảng một ngày. Tôi vòa bộ đội, anh Đức đi thanh niên xung phong. Khi về hưu, tuổi đã xế chiều mới gặp lại nhau, gắn bó, hàn huyên. mới gặp nhau, gắn bó, hàn huyên. Ông Đức vẫn trầm tư ngắm cây cầu bán nguyệt, gắn tên hòn non bộ bắc qua con suối lớn, sơn thủy hữu tình.Hai mố cầu nằm trên lèn đá chênh vênh, tượng đôi trai gái đang hôn nhau... Có lần ông đã nói ý tưởng bố cục hòn non bộ này với tôi. Đây là nơi ông đặt nụ hôn với cô Hạnh, thanh niên xung phong xinh đẹp nhất lâm trường Nậm Ngọt, cách đây hơn nửa thế kỷ, trên đất Điện Biên. Và ông cười khà...tâm đắc lắm. Khi vui buồn, ông lặng lẽ hàng giờ ngắm cây cầu chênh vênh trên vách núi, nhớ lại mối tình trong trắng, đắm say, với cô Hạnh ngày nào. Đôi, ba lần ông nói với bà Hạnh về cây cầu này. Mỗi lần như vậy, bà Hạnh lại nhìn ông tủm tỉm cười...
    Mấy con chào mào, cu gáy vườn nhà thấy nắng hửng lên, ùa ra đua nhau véo von tiếng lòng rộn rã. Bản hòa tấu của bầy chim làm ông Đức bừng tỉnh. Thấy tôi ông gật đầu chào:
    - Anh đến hồi nào? Mời anh vào nhà!
    - Thấy anh chìm trong kỷ niệm, tôi không muốn làm hỏng cái khoảnh khắc này, Thôi, để tôi thắp nén hương cho chị Hạnh.

   Hôm nọ không thấy anh đi nhận huy hiệu năm mươi năm tuổi Đảng? Im lặng một lát, vừa rót chén nước trà cho tôi, ông Đức vừa nói giọng thoảng nhẹ:
    -Cái hôm nhận được giấy mời, đêm nằm bà ấy bảo tôi: “- Đợt này ông được nhận huy hiệu năm mươi năm tuổi Đảng, thấy chú Đạo bí thư chi bộ bảo được hơn ba triệu đồng. Ta biếu u, và tặng các cháu nội , ngoại, mỗi người một ít báo đáp, và chia sẻ niềm vui. Đến hôm giỗ thầy, làm mâm tươm tất. Số tiền còn lại ông mua cái chăn dạ mới, và cái đệm cứng mà nằm, nếu thiếu thì lấy thêm tiền nhà. Vừa mổ cột sống, rét nàng Bân còn mãi tận tháng ba đấy. Ông nằm đệm cũ kia không ổn đâu.”Tôi nói : “ số tiền mua chăn đệm, tôi muốn để tặng bà. Vì gia đình ta được như ngày nay con cháu thành đạt là nhờ sự đảm đang, vun xới của mẹ nó. Bốn mặt con, tôi có nuôi dạy con được như bà đâu!”
    -Anh biết đấy, ông Đức tiếp, tôi bị tai nạn giao thông, nhất là khi mổ cột sống nằm liệt giường ba bốn tháng trời, mọi sinh hoạt bà ấy đều chăm sóc chu đáo tại chỗ. Mà bà ấy có được khỏe mạnh đâu, suy tim độ ba, người phù nề. Do di chứng bệnh tiểu đường. Lúc nào trong túi áo, hoặc đầu giường cũng có túi thuốc. Cứ nghĩ bà ấy sẽ đi bất cứ lúc nào. Dẫu biết vậy, vẫn không khỏi bàng hoàng-Nói đến đây, ông Đức ứa nước mắt.
    -Thời trẻ, chắc chị Hạnh xinh gái lắm nhỉ? Tôi vội lái câu chuyện sang hướng khác.
    - Người đẹp của lâm trường đấy. bà ấy hát rất hay, và cũng là cây vợt bóng bàn có hạng. Mình thích bà ấy từ cái đêm hội diễn văn nghệ mừng xuân của lâm trường, với thanh niên địa phương. Chưa có cách tếp cận người đẹp, thì đã làm Hạnh giận rồi.
    - Sao thế- tôi hỏi.
    - Tôi được cử trưởng ban giám khảo, cùng các anh, chị lãnh đạo địa phương. Lẽ ra, tiết mục của Hạnh được trao giải nhất đơn ca nữ, nhưng, ban giám khảo thống nhất trao cho cô Y Ban, người địa phương. Để động viên, khích lệ phong trào “ tiếng hát át tiếng bom” lúc bấy giờ.
May sao, hôm tổng kết rút kinh nghiệm hội diễn ở cơ sở, mình đã giải tỏa được nỗi buồn của Hạnh.

    Chiều hôm ấy ăn cơm tại đơn vị Hạnh. Cũng may, được lãnh đạo, và các bạn vun vào, mình thấy tự tin hơn. Mạnh dạn mời cô ấy đi dạo để tõ tình! Nhưng đi loanh quanh mãi chẳng biết nói thế nào cho hợp. trong lòng bối rối... Chỉ vài lời tõ tình mà soa lúc bấy giờ khó nói đến thế. Đã diễn thuyết trước hàng trăm người có sao đâu. Hai đứa đi mãi đến cây cầu bán nguyệt thì dừng lại. Nhìn thác đổ, guồng xe nước, cái cối giã thập thình, cần mẫn dưới chân cầu như đo đếm thời gian...thúc giục tôi phải mở lời, rồi đến đâu thì đến.Tôi hỏi thăm suawcs khỏe thầy u, mọi người trong gia đình cô ấy. Rồi dấn lên đòi hôm nào theo Hạnh về ra mắt các cụ.
Hạnh nói:
    - Ghê nhỉ. Đã đâu vòa đâu mà đòi ra mắt.Thế còn cô Quế bỏ cho ai? Định bắt cá hai tay à.
Cô Quế là bạn Hạnh, tôi hay lân la hỏi chuyện tìm hiểu Hạnh.
    - Anh với Quế không có gì đâu. Anh thề đấy!-Tôi nắm lấy tay Hạnh. Thấy Hạnh không phản ứng gì, tôi liều hôn lên mu bàn tayem, mà trông s ngực đập thình thình... Hạnh bối rối giục tôi ra về.

    Cả đêm đó tôi sung sướng, thao thức với tâm trạng của người đang yêu. Sáng hôm sau, tôi về cục họp. Họ bán cho mỗi đại biểu hai mét vải pô pơ lin mầu nõn chuối. Mừng quá, thế là có quà tặng nàng vào dịp tết rồi, chắc là em sẽ rất vui!
    Chiều, trên đường về lâm trường, tôi ghé vào chỗ Hạnh . Em đang nấu ăn trong bếp, chạy ào ra đón tôi nói, cười, riu rít. Dắt xe đạp của tôi vào phòng Hạnh.

    - Anh ở đây ăn cơm chiều với bọn em nhé. Hôm nay em tổ chức mừng sinh nhật.
    - Thế ư? Anh thật vô tâm. Nhưng, anh có quà mừng sinh nhật em đây. Tôi lấy bút nắn nót : “ Thân tặng em yêu nhân ngày sinh nhật.” Cứ mừng khấp khởi về mảnh vải được phân phối, thật thích hợp cho cơ duyên này! Tôi trao mảnh vải, và chờ phản ứng của nàng...
    - Cảm ơn anh. Em rất thích. Vải áo, mầu này hợp với em lắm. Hạnh cất quà tặng vào rương, và lấy ra một gói nhỏ. Em tặng anh cái này. Nàng đặt vào tay tôi một khăn mùi xoa thêu đôi chim bồ câu đang chúm mỏ vào nhau, và gói thuốc lá THỦ ĐÔ, thơm phức.
    Trên đường về, em tiễn tôi đến cầu bán nguyệt thì dừng lại. Hai đứa nắm tay nhau, mắt trộn trong ánh mắt... sau bao tháng ngày chờ đợi, ngay trên cây cầu này, tôi đã có Hạnh. Cây cầu tôi mô phỏng gắn trên hòn non bộ kia!

    - Thế, trước lúc ra đi chị Hạnh có trăng trối điều gì với anh không, tôi hỏi.
    - Không. À... có, trước đó vài ngày, cũng vào buổi sáng đẹp trời như hôm nay. Tôi nhổ tóc sâu cho bà ấy, bà ấy nói: “ Em thấy người khác lắm. Có lẽ em đi trước u thôi! Khi em chết, gánh nặng gia đình đổ lên vai anh hết. Các con, ở xa. Còn lại mẹ già, năm gian nhà trống, ba sào vườn, rồi anh làm sao, đi lại còn phải dò từng bước?
   Đi với con, thì ai chăm sóc u? Nhà, đất, bàn thờ, mồ mả tổ tiên ở đây ai hương khói?... Nói đến đây, bà ấy gục vào ngực tôi khóc nức nở. Khóc cho số phận mình, và gia cảnh - nghĩ thương mẹ, thương chồng mà không thể sẻ chia.
Bà ấy dặn tôi nhớ khuyên thằng Thành không nên quát mắng roi vọt với con.Dạy trẻ như vậy không tốt đâu. Đó là lần cuối cùng tôi nhổ tóc sâu cho bà ấy.

    Anh Đức tiễn chân tôi ra ngõ. Những ngày áp tết, mùa xuân đang về. Một sự thay đổi kỳ diệu của vạn vật. Trong khi, những lá bàng cuối cùng đỏ như máu lìa cành xào xạc bay trong gió, thì cỏ cây trong vườn đâm chồi nảy lộc. Hoa cúc, hoa đào, hoa hồng... khoe sắc dưới nắng xuân, ong , bướm dập dìu. Chim hót cành cao... Phải chăng những chiếc lá vàng rơi cho mầm nụ đâm chồi. Sự ra đi của bà Hạnh âu cũng là quy luật sinh, tử của muôn đời. Đức hạnh của bà, mối tình đôi vợ chồng già, sẽ gieo mầm cho cây đời xanh đẹp như mùa xuân!


@.Cập nhật theo bản mới của tác giả chuyển từ Thanh Hóa ngày 04.12.2014.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn