TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





HỒ CHÍ BỬU

. Sinh năm 1947 tại Tây Ninh
. Hiện sinh sống tại Tây Ninh

THƠ ĐÃ IN :

- Những cái nhìn qua khung kính ( 1969)
- Con gái ( 1970)
- Mê khúc cho cuộc tình buồn (1971)
- Tình khúc cho em trên đỉnh cao sơn (1972)
- Nếu ngày mai giải ngũ (1973)
- Trên nhánh tình hồng ( 1975)
- Phía trước ( nhiều tác giả 1979)
- Xuống núi ( 2005)
- Hạnh ngộ ( nhiều tác giả 2006)
- Tự mình đưa tay cho em trói (2006)




THƠ

MÙA XUÂN VÀ NGƯỜI TRỒNG RỪNG
CHIỀU NẰM TRÊN LÔ CỐT
KHAI BÚT ĐẦU XUÂN 2007
TỨ TUYỆT ĐẦU XUÂN
PHỐ NHỎ MÙA XUÂN
XUÂN THÌ THẦM
MỒNG MỘT
MỒNG HAI
MỒNG BA
CHIỀU MỒNG MỘT TẾT Ở BIÊN GIỚI
TA TÌM NƠI XA LẮM !
THƠ GỞI NGƯỜI MIỀN TÂY
CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH
XUỐNG NÚI
NGHI NGỜ
ĐÊM VŨNG TÀU NGHE THÁI THANH HÁT
VỀ THÔI..
MỘNG
AI MUA THƠ ?
THƠ TÌNH
TRỞ LẠI



TRUYỆN NGẮN

MỘT CHÚT MUỐI VÀO BIỂN
TIẾNG KÊU CỦA CHIM BỒ CÂU
PHỐ MỌI…
BÓNG TỐI….
PHÍA TRƯỚC…
VỠ MỘNG..
CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG - Kỳ 1




Thi Tập XUỐNG NÚI của HỒ CHÍ BỬU

. Nhà Xuất Bản Văn Nghệ TP.HCM
. Trách nhiệm xuất bản : NGUYỄN ĐỨC BÌNH
. Biên Tập : TRƯƠNG GIA HOÀ
. Tranh bìa : LÊ TRIỀU ĐIỂN
. Phụ bản và ký hoạ NGUYỄN BÁ VĂN
. Sửa bản in : NGUYỄN KIẾN PHÚC
. Trình bày : TUỔI NGỌC DESIGN
. Bìa: QUỲNH PHƯỢNG.




Thi tập TỰ MÌNH ĐƯA TAY CHO EM TRÓI

. Nhà Xuất Bản Văn Nghệ TP.HCM.
Trách nhiệm xuất bản : NGUYỄN ĐỨC BÌNH
. Biên tập : YÊN HIỀN
. Bìa và ký hoạ LÊ TRIỀU ĐIỂN
. Trình bày : TUỔI NGỌC DESIGN
. Sửa bản in YÊN HIỀN - NGUYỄN PHẠM THANH TRÚC
. Thực hiện tại CTY.TNHH TUỔI NGỌC.
Sách dầy 112 trang gồm 70 bài thơ.

TRONG NƯỚC XIN LIÊN LẠC VỚI TÁC GIẢ :
. Email : hochibuuhuely@yahoo.com.

NGOÀI NƯỚC XIN LIÊN LẠC VỚI NEWVIETART :
. Émail : newvietart@yahoo.com















CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG

Hồ cho chiếc xe ba gác vào vị trí đậu hằng ngày. Anh lấy nón đang đội trên đầu xuống phe phẩy quạt. Có tiếng của cô chủ nhỏ :

- Anh Hồ đâu ? Đến lấy ‘toa’ chở hàng cho khách nè !

Hồ bước lại quầy nơi Lệ Hồng đang ngồi, nhỏ nhẹ :

- Đường nào vậy, cô chủ ?

- Anh cứ coi trong giấy sẽ biết !

Hồ nhận miếng giấy trên tay cô chủ. Anh liếc sơ qua, 300 viên gạch thẻ, 2 bao xi măng P.500, 1 thùng gạch men Thiên Thanh. Đến nhà số 320/21 đường Đinh Tiên Hoàng giao cho ông Lâm. Hồ đẩy xe ba gác lại kho, đưa giấy cho ông Chu, anh cười duyên :

- Nhanh giùm con ‘bố’ ơi !

Ôâng Chu cười đưa hàm răng vàng óng ánh :

- Mở hàng sớm vậy cậu ?

- Làm sớm nghỉ sớm bố ơi. Dĩ Hồ nói.

Ôâng Chu nhanh nhẹn chất lên xe Hồ những loại theo toa đặt hàng, vỗ lên vai Hồ :

- Rồi, đi sớm về sớm !

Ôâng Chu là thủ kho của đại lý vật liệu xây dựng Hồng Thu. Nơi mà đã hơn nửa năm Hồ làm ở đây. Hồ vốn là sinh viên năm ba trường luật. Thi tốt nghiệp cấp ba anh được 36 điểm. Điểm tối ưu, nên khỏi phải thi vào đại học. Anh được lên thẳng. Hồ chọn ghi tên học luật. Nhớ trước khi tốt nghiệp, tỉnh Đoàn có tổ chức buổi tranh tài hùng biện. Đến khi Hồ thuyết trình về đề tài mình đưa ra. Có một vị trong ban lãnh đạo tỉnh hỏi :

- Hôm nay chưa thi tốt nghiệp. Nhưng giả sử cháu đậu tốt nghiệp. Lên đại học cháu chọn môn nào ?

Không do dự Hồ nói :

- Cháu sẽ chọn môn luật !

- Tại sao vậy ?

- Xã hội ta vẫn còn nhiều điều bất công, mà phần lớn những bất công đó nằm trong tay người lao động. Cháu muốn học luật để có đủ điều kiện bênh vực họ.!

Tiếng vỗ tay vang lên cả hội trường và kết quả là Hồ đậu giải nhất tài hùng biện. Khi lên Saigon học. Mặc dù gia đình vẫn có đủ điều kiện nuôi anh ăn học. Nhưng với ý chí tự lực cánh sinh. Hồ giấu gia đình, tìm đến làm thuê tại đại lý vật liệu xây dựng nầy.

Hồ đẩy xe ra đường. Đường Điện Biên Phủ buổi sáng đông nghẹt. Trên dòng người ngược xuôi đó có anh chàng chịu khó, tự nói với chính mình rằng phải làm ra tiền bằng mồ hôi, sức lực của mình và cũng để bớt gánh nặng cho cha mẹ. Đạp xe tới vòng xoáy hàng xanh, bổng có tiếng đập mạnh trên vai :

- Trời.. trời, cua quanh mà chạy cái gì vậy cha nội ?

Tiếng con gái lanh lãnh phát ra. Hồ quay lại nhìn, hai cô gái mặt đồ thể thao, tay cầm vợt tennis. Hồ nói giọng chắc nịch :

-Thông cảm, xe chở nặng mà cô !

Hai cô gái xì một tiếng rồi chạy thẳng. Hồ đưa hàng đến chổ phải giao. Anh bấm chuông. Một người già trên dưới sáu mươi nhưng còn rất tráng kiện, tay cầm bai thợ hồ đi ra.

- Bác là bác Lâm ? Hồ tươi cười hỏi.

- Vâng ! Tôi đây, để tôi mở cổng cho cậu vào. Đủ hết hả cậu ?

Hồ đưa miếng giấy cho bác Lâm :

- Đủ theo miếng giấy nầy bác ạ !

Bác Lâm cầm miếng giấy. Miệng lẩm bẩm :

- Hồi sáng khi điện đến Hồng Thu. Tôi quên dặn mang thêm một thùng gạch men nữa, sợ không đủ quá.!

- Gần mà bác. Có gì bác phon cái cháu chở lại ngay mà ! Hồ bốc hàng xuống để theo chổ chỉ của bác Lâm. Ngó thấy bác cầm cái bai trên tay, Hồ nói :

- Bác tự làm à ? Bác định làm cái gì vậy ?

Bác Lâm cười cười :

- Có gì đâu! Định xây cái hồ nhỏ để nuôi cá kiểng vậy mà! Già rồi, lúc về hưu ở không, buồn quá. Mấy đứa nhỏ sợ tôi cực nên không cho. Phần mình, làm cũng là giải trí mà. Người ta thích chim, cây cảnh. Còn tôi thích nhìn mấy con cá kiểng lội mà thôi!

Hồ đặt thùng gạch men cuối cùng xuống đất :

- Ở nhà cháu, ba cháu cũng rất thích nuôi cá kiểng, thú vui tao nhả của tuổi già mà, bác!

Bất ngờ có người con gái mặc áo bul trắng, quần jean đen bước ra :

- Con đã nói, ngồi nhà đọc báo, xem phim. Làm ba cái nầy chi cho cực khổ. Ba tưởng dễ tìm thức ăn cho nó à ?

- Thiếu gì con ơi. Thức ăn gia súc lúc nầy thứ gì cũng có.!

Cô gái đến gần :

- Thì ra là anh ? Phải hồi nảy tôi gặp anh ở bùng binh hàng xanh không ?

Hồ cười :

- Dạ, tôi à cô !

Bác Lâm nói vào :

- Ủa, hai người biết nhau à ?

Hồ nói :

- Thưa bác, hồi nảy lúc quanh cua, xe nặng nên cháu đạp chậm. Tí nữa là đụng xe với cô nầy rồi !

Bác Lâm cười :

- Nó là con gái út của tôi. Đi đánh tennis về, có lẻ sợ trể học nên chạy hơi nhanh. Ông nhìn cô gái rồi tiếp. Ba đã nói, chạy xe chậm thôi, rủi gây tai nạn thì rắc rối lắm. Thôi, đi học đi để trể !

Cô gái nhìn Hồ rồi đi lại chiếc Attila dựng trên sân nổ máy chạy đi. Bác Lâm vào nhà lấy tiền đưa cho Hồ.

- Nhờ cậu mang tiền về cho bà Hồng Thu. Cái con nhỏ, bác chỉ tay ra cổng rồi nói tiếp. Gái út tôi đó, rắc rối lắm. Nay y mới học hết đại cương trường luật ở Bình Triệu.

Hồ cười mím môi và nghĩ trong lòng. Được rồi, ắc có ngày sẽ gặp lại. Lại một người con gái từ trong nhà đi ra, tay dẫn chiếc xe đạp Trung Quốc. Cô mặc chiếc áo dài vàng nhạt, cô chăm chú nhìn Hồ, cười nửa miệng :

- Tí nữa là gây gổ với chủ hàng rồi! Cô quay qua bác Lâm:

- Ý Nhi đi học rồi hở chú ?

Bác Lâm mân mê viên gạch trên tay trả lời mà không nhìn vào cô gái :

- Ờ..ờ..nó đi học rồi con à !

Cô nhìn sang Hồ gật đầu và nói với bác Lâm :

- Con đi làm nghe chú !

- Ờ..cháu đi.!

Hồ cũng xin phép bác Lâm ra về. Đường về, chiếc xe nhẹ tênh. Thoáng trong đầu Hồ ánh mắt nhìn sâu lắng của cô gái áo vàng. Đầm thắm mà êm dịu làm sao. Lẫn một chút gì u uẩn. Mái tóc thề buông lơi. Trái tim của chàng thanh niên rộn lên, niềm vui từ đâu kéo tới. Những câu thơ một thời của những chàng sinh viên đầu thập niên 70 “ Aùo nàng vàng anh về yêu hoa cúc. Aùo nàng xanh anh mến lá sân trường. Sợ thơ tình không đủ nghĩa yêu đương. Anh pha mực cho vừa màu áo tím”. Lẩn thẩn rồi anh chàng ba gác ơi. Cuối cùng Hồ cũng về đến nơi. Tiếng bà Hồng Thu :

- Suy nghĩ gì mà cười một mình vậy con ?

Hồ ngước nhìn bà Thu :

- Có gì đâu, cô.

- Sao mặt con tự nhiên đỏ lên vậy ?

- Thì đi nắng là đỏ mặt chớ có gì mà mẹ hỏi. Tiếng Lệ Hồng vang lên.

Hồ đưa tiền cho bà Hồng Thu :

- Tiền hàng của bác Lâm, cô kiểm lại !

Bà Hồng Thu lấy tiền trao cho Lệ Hồng, bà quan sát Hồ :

-Thôi, con đi rữa mặt đi. Aên sáng chưa ?

- Thưa cô, cháu dùng rồi !

Bà Hồng Thu chợt nhớ, cách đây mấy tháng. Vào một buổi sáng, có chàng thanh niên ăn mặc đúng đắn, đến xin bà một chổ làm trong cơ sở của bà. Qua trao đổi, bà đã bằng lòng cho chàng thanh niên xa quê lên Saigon ăn học. Muốn làm việc thêm để đở đần cho gia đình. Chàng thanh niên đó là Hồ. Với lòng tận tuỵ và ngay thẳng của Hồ đã làm bà Thu thương mến. Bà có một đứa con gái là Lệ Hồng, nhưng con bé chanh chua quá. Bà luôn tìm những việc nhẹ nhàn giao cho Hồ. Cái gì nặng nhọc thì giao cho người khác. Ngược lại Lệ Hồng cứ ‘đì’ anh chàng nhà quê khù khờ nầy. Thoạt đầu Hồ cũng rất khó chịu, nhưng nghĩ đến vai trò làm thuê của mình nên cúi đầu làm thinh cho xong chuyện. Bà Hồng Thu cho Hồ ở trọ tại vựa mà không tính tiền. Bà giành cho Hồ cái gác gỗ sau nhà. Tuy vậy sự đi lại làm cho Hồ rất ái nái, phải theo qui định của gia đình bà Thu. Bà bao cho Hồ ăn ở, công việc có thì làm. Không có việc thì nghỉ ngơi thoải mái. Trừ tiền ăn ở, mỗi tháng bà trả bồi dưởng cho Hồ được sáu trăm ngàn. Bắt đầu năm thứ ba, Hồ không phải xin tiền gia đình nữa.

Bổng nhiên Lệ Hồng đến ngồi trên tấm dal trước mặt Hồ:

-Mẹ tôi không biết. Chứ tôi thì đi tong trong tim đen anh rồi. Có phải vừa gặp một nàng ưng ý phải không ?

- Đó không phải chuyện của cô !

Hồng vẫn đeo sát :

- Nếu là người được anh lưu ý, phải có những đặc điểm thế nào hở anh Hồ ?

Hồ nhìn trân trân vào Lệ Hồng :

- Đẹp, dễ thương và lịch sự như cô vậy đó !

- Tôi ấy à. Đỏ con mắt nghe anh !

Hồ bật cười :

- Đúng rồi. Đỏ con mắt bên trái. Ngứa con mắt bên phải. Chỉ cần vài giọt ROHTO là khỏi ngay.!

- Anh có khiếu quảng cáo lắm. Đi tiếp thị hàng hoá đi..

-….?

Lệ Hồng xoay xoay cây viết trên lồng bàn tay.

- Anh họ Hồ lại tên Dĩ Hồ. Thật sự tôi tìm trong tự điển không thấy mấy văn tự nầy!

- Đó lại càng không phải chuyện của cô !..

- Tôi ít học, anh học hơn tôi, anh thử giải nghĩa cho tôi biết coi, cũng là để học hỏi vậy !

- Thế tại sao cô không tiếp tục học !

- Học để làm gì ? Phải để kiếm tiền không ? Tiền thì tôi có nhiều rồi, tội gì đi học nữa !

- Chưa đúng. Đi học cốt để cô khỏi phải hỏi tôi như vừa rồi!

- Tôi thấy ngộ nghĩnh hỏi chơi cho vui. Không biết cũng có sao đâu ?

- Cô không nghe cổ nhân có câu “ học giả hảo bất học giả hảo” đó sao !

- Biết rồi. Có học thì như gà nấu gạo, không học thì như cải bắp thảo..chứ gì. Nghe cải lương nói hoài..

Hồ cười thành tiếng :

- Chạy cô luôn !..

Chuông điện thoại bàn reo vang. Lệ Hồng nhắc máy nghe:

- Dạ..dạ..hà tiên P.300 à, rõ rõ..

Lệ Hồng gát máy, ngó Hồ :

- Đến chuyện anh rồi đó, kêu chú chín nữa. Hai người, mỗi người 15 bao xi măng Hà TiênP.300 đến công trình X ngay. Bắt đầu.. *****

Hồ bắt đầu thả dốc xuống cầu Phan Thanh Giản thì nghe tiếng la thất thanh :

- Cướp..cướp.. nó giựt dây chuyền của tôi…

Hồ quay đầu nhìn lại, thấy hai gã thanh niên ngồi trên chiếc xe LA 250 phân khối. Gã ngồi sau cầm sợi dây chuyền bỏ vào túi áo. Phản xạ tự nhiên, Hồ quanh ngang chiếc xe ba gác lại. Chiếc xe LA đụng vào hông xe ba gác. Hai tên ngã lăn ra. Bằng thế võ nhà nghề, Hồ nhào tới tung một cước vào tên áo xanh ngồi sau rồi Hồ khoá tay gã lại. Bà con đi trên đường xúm lại, bắt tên mập lái xe. Sự việc xảy ra nhanh như phim truyện. Hồ móc trong túi tên áo xanh mà anh đang khoá tay sợi dây chuyền đã đứt.

- Bà con thấy không ! Đây là tang vật của hung thủ ..

Anh em dân phòng cũng có mặt kịp thời, một người nói :

- Thằng mập nầy chuyên môn ăn hàng ở khúc Văn Thánh trở lại Hàng Xanh, đã bị chúng tôi truy bắt nhiều lần. Lần nầy thì hết chạy rồi..con. Đi..đi.. theo tụi tao về phường..

Hồ giao tên áo xanh cho dân phòng. Cô gái mặt áo bà ba màu vàng nhạt, dẫn chiếc xe đạp đến :

- Cảm ơn anh! Anh cho xin lại sợi dây…

Hồ nhìn cô gái, một sự ngạc nhiên đến thú vị, cô gái không ai khác hơn là cô gái mặc áo màu vàng ở nhà bác Lâm. Hồ trao sợi dây chuyền cho cô gái, một dấu vết trầy rướm máu còn hằn trên cổ cô gái..

Hồ lắp bắp : - Thì ra là cô..

Cô gái đưa khăn tay chậm trên vết thương ở cổ :

- Lần nầy nhờ sự nhanh tay kịp thời của anh, chứ không..

Bà con đã giãn ra, chỉ còn lại hai người. Hồ đẩy chiếc xe ba gác vào lề. Anh phủi đất trên hai tay.

- Thôi.. cô về đi. Bây giờ mang trang sức nên lưu ý..

Cô gái nửa như ngượng ngùng, nửa như muốn nói điều gì đó..Hồ mỉm cười :

- Tạm biệt cô nhé !

Cô gái bổng nói :

- Anh ơi.. xe anh méo xẹo dè rồi.. Hay là anh đưa đi sửa.. tôi xin phụ tiền..sửa xe cho anh!

Hồ nâng vành xe lên, anh kéo dè xe ngay lại. Tuy không như ban đầu nhưng tạm thời chạy được. Về nhà sẽ sửa lại.

- Thôi.. không có gì đâu. Chạy tạm về được, về nhà sẽ sửa lại. Cô cứ yên tâm về đi.. đừng ái náy, nếu có duyên thì sau nầy gặp lại..

Không để cô gái nói thêm. Hồ đạp xe chạy đi, quay người lại vẫy vẫy.. Cô gái nhìn theo, vẫn cái nhìn u uẩn đó…


CÒN TIẾP.....




HỒ CHÍ BỬU

© Cấm trích đăng lại nếu không được sự chấp thuận của Tác Giả và Newvietart .



TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC