Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


Hiếm Muộn…




Khải chống tay nằm xuống bên Huyền, tay anh bóp nhè nhẹ cánh tay trần của chị, vuốt dọc theo bên hông trái, hai bầu ngực mềm mại, tuy đã vào tuổi trung niên vẫn còn gợi cảm mổi lần vô tình anh nhìn thấy chị thay áo, rồi dừng lại nơi vùng bụng mát dịu, Khải dừng lại nơi đây thật lâu, anh biết Huyền vẫn còn cảm giác đê mê của cuộc ái ân, những vuốt ve sẽ làm chị dịu dần, thỏa mản và cảm thấy hạnh phúc.

-Tháng này em về thăm mẹ nhé.
Huyền im lặng nhìn lên trần nhà, ánh đèn ngủ mờ mờ soi lên gương mặt hồng hồng của chị. Mấy tháng nay, nhiều lần Khải thúc dục chị về thăm mẹ, về một mình.
Lâu nay, mổi lần về quê thăm mẹ, họ đều cùng về. Ba tháng nay, sau khi hai vợ chồng tính toán với nhau và cùng chấp nhận một giải pháp mà cả hai không ai muốn, nhất là chị, thì ý tưởng này khó chấp nhận hơn, nhưng vì sự mong mỏi đến khát khao một đứa con của Khải mà chị không quyết liệt phản đối, Huyền cứ lần lữa mải…
Cưới nhau mười năm nay, chuyện làm ăn kinh tế suôn sẽ nhờ anh tính toán phù hơp cho cả hai người: Anh vẫn giử công việc lâu nay ở công ty, một chân trưởng phòng dều hành có thể nói là nhàn hạ. Huyền thôi việc kế toán, về quản lý quầy tạp hóa theo mô hình “cửa hàng tiện ích” mà anh mở sau đám cưới, chị thảnh thơi khi chỉ coi ba nhân viên bán hàng theo ca, thậm chí chuyện giao nhận hàng cho cửa hàng cũng đều do các công ty và siêu thị chở đến tận kho.
Tích góp lâu nay, trừ đi những sinh hoạt gia đình và giúp bà con hai bên, chị không ngờ vợ chồng chị khá sung túc khi nhẩm lại: Ngoài căn nhà đang là cửa hàng và là nhà ở, vợ chồng chị có một căn nhà ở Thủ Đức, mặt tiền đường Kha Vạn Cân, lâu nay cho thuê, mổi năm thu nhập hai trăm bốn chục triệu, một lô dất ở Bình Dương rộng 1.400m2, anh tính chờ giá nhà đất phục hồi trở lại sẽ bán, bấy nhiêu tài sản cộng với thu nhập đều đặn của cửa hàng cho phép chị và Khải không phải băn khoăn về kinh tế.
Chị hạnh phúc vì Khải là người đàn ông chừng mực trong mọi chuyện, trầm tỉnh, chu đáo và hào phóng khi cần thiết, thế nhưng một đứa con mong mỏi, mãi vẫn chưa có!
Trong chuyện vợ chồng, Khải ham muốn nhiều hơn Huyền, những cuộc giao hoan đều dặn trong những năm sống cùng nhau luôn cho chị càm giác thỏa mản, hạnh phúc. Khải, với những trải nghiệm của những năm độc thân, với những cuộc tình không đi đến được hôn nhân, đã tích lủy cho anh những kinh nghiệm chăn chiếu. Lấy nhau khá muộn, khi anh đã ba mươi hai tuổi còn chị hai mươi tám. Bởi đã hơi muộn, họ không dùng một phương pháp tránh thai nào, vậy mà mãi chị không mang thai! Bao nhiêu lần một mình chị đi khàm phụ khoa, rồi cả hai cùng đến bênh viện, nhưng khi thì nói là do chị, khi thì bảo do anh…Cuối cùng, nguyên nhân là bởi tinh trùng của anh loãng, không thể thụ thai bình thường như những người khác, Khải tỏ ra lo âu khi biết chính anh là nguyên nhân của sự hiếm muộn, nỗi lo gần như là một mặc cảm!
Đối với Huyền, tuy cũng ước ao có con nhưng không đến độ mãnh liệt như Khải, cũng có thể do anh là con trai duy nhất trong gia đình mình, một gia đình mà Khải thường nữa đùa nữa thật khi nói về mình là “không danh giá gì!”.
Bốn năm trước, theo lời khuyên của nhiều bạn hữu, Khải và chị quyết định thụ tinh nhân tạo. Tại bệnh viện, Trực bớt buồn phiền khi thấy quanh mình có rất nhiều đôi vợ chồng cùng cảnh ngộ, ai cũng khao khát một đứa con, có đôi là bác sĩ cả vợ lẫn chồng, cũng lặn lội từ ngoài Bắc vào để nhờ y khoa can thiệp!
Lần thụ tinh nhân tạo chỉ cho hai người một niềm hy vọng ngắn ngủi trong hai tuần lễ, anh chưng hửng khi bệnh viên bào tin việc thụ tinh nhân tạo thất bại với nhiều lý do chuyên môn mà anh lẫn Huyền đều không hiểu được. Nhìn gương mặt thất vọng của Khải mà Huyền ứa nước mắt, dù trong lòng chị cũng hụt hẫng không kém!
Nắm bàn tay của anh đang ở trên bụng, áp vào cổ mình, Huyền xoay qua phia Khải, nói thật nhẹ:
-Em vẫn thấy phân vân anh ạ, hay là mình xin một đứa con nuôi?
Khải thoáng thất vọng, anh đã loại giải pháp này từ lâu:
-Như anh đã nói, đứa con do em cưu mang và sinh ra, cho dù giọt máu tạo ra nó không phải là anh, thì mình cùng thương yêu và chăm chút cho nó dễ hơn là một đứa con mà cả hai chúng ta cùng biết là không máu mủ gì. Cứ xem như anh lấy em sau khi em đã lỡ dại có một đứa con, chuyện đó cũng thường tình, và anh, vì yêu em mà thương đứa con riêng của em vậy thôi. Trong hai chúng ta, có em là máu mủ vẫn hơn mà em, miễn là giử kín được…
Cứ mỗi lần nhắc đên chuyên này, cả hai đều cảm thấy bị tổn thương và buồn lòng…
Huyền thật sự không an tâm vì có chuyện gì trên đời giử mãi được bí mật, mà khi vở lỡ, những hệ lụy nó mang lại thì…Nhiều lần chị cố xua đuổi khỏi tâm trí về những hậu quả đến sau này sẽ làm xáo trộn cuộc sống hạnh phúc, bình yên mà chị đang có!

oOo

- Nhớ nhé, lâu lắm rối mày về đúng dịp tổ chức họp lớp. họp trường đó nghe Huyền, nguyên cả khối cấp ba ngày nào luôn, có mấy đứa ở Đà lạt, Sài gon, Cần thơ và cả Hải phòng cũng về, không đi tụi tao từ mày luôn!
- Ừ, mình nhất định sẽ có mặt mà, tiếc là không có Khải, anh ấy sẽ rất vui!
Mỹ Duyên nhiệt tình:
- Tụi tao sẽ làm mày vui, nhiều đứa không có chồng đi cùng chứ không riêng gì mày, tuyệt vời lắm mày ạ!
Mỹ Duyên leo lên xe, còn hét to cùng với cái vẫy tay:
- Ê, cho tao chào bà già, trưa mai chuẩn bị sẵn rồi tao đến chở!
Ngồi nơi lan can ngôi nhà đã sống qua thời thơ ấu và thanh xuân, một cảm giác bình yên và thanh thản len trong hồn chị, buổi chiều nhuộm ánh vàng trên hàng chè tàu xung quanh nhà, nó được cắt tỉa gọn gàng nhờ bàn tay của cậu Lư, trong lần về quê năm trước, thấy mẹ lụm đụm quét sân, Khải đã tìm gặp câu Lư, nhờ cậu chăm nom nhà cửa vườn tược giúp, dĩ nhiên là một người khéo léo như Trực, anh không quên gởi tiền hàng tháng cho cậu, với lý do: “Vợ chồng cháu gởi cậu uống trà” .
Huyền cảm thầy trong lòng dâng lên niềm hạnh phúc, rất ít người may mắn như chị, trong số những người bạn thủa còn con gái. Những lần về quê trước đây, khi thì nghe tin chồng một người bạn chết vì lũ, khi thì nghe tin con của một ai đó bị tai nạn giao thông, chết vì túng thiếu không có tiền chuyển vào Sài gòn làm phẩu thuật, có người bị bệnh nan y dang đều tri… Tội nhất là cô bạn ngồi gần Huyền năm học lớp 11, đẹp và hài hước nhất trong đám bạn gái ngày ấy là Liên, cứ ở đâu có Liên là ở đó rộn tiếng cười…thế mà chính Liên lại không may, gặp cảnh buồn là lấy nhẳm anh chồng vủ phu, đã rượu chè lại thích trăng hoa, thương hai đứa con nên Liên cắn răng chịu những trận dòn vô cớ năm này tháng nọ bấy nay!
Hình như chỉ có Mỹ Duyên là yên bình hơn cả, đang làm hiệu trưởng một trường cấp 1 ở địa phương.
Huyền cùng Khải thường đi thăm họ vào những lần về trước, chị an tâm và trong lòng như bớt những muộn phiền khi lần nào ra khỏi nhà bạn là nghe Khải nói nhỏ vào tai: “Anh có gởi lại cho cô ấy năm triệu”, có lần anh đưa trước mặt chị, mười triệu cho chồng một cô bạn, khi anh ta chuẩn bị lên bệnh viện tỉnh thăm con. Chị cũng tự biết là tiền bạc khó có thể đem đến cho bạn bè niềm hạnh phúc, nhưng trong lúc ngặt nghèo túng thiếu, thì cũng đắp đỗi được phần nào. Khải quan tâm đến nỗi khổ của những người xung quanh một cách tự nhiên chứ khồng hề màu mè hay có ý gì khác, Năm ngoái, một người bạn có đứa con gái học đại học đã ra trường, xin mãi chẳng có việc làm, đang ở Sài Gòn. Anh hỏi han rồi khi vào lại, gọi diên cho cháu hẹn đến nhà, xin cho một chân ở siêu thị, ban đầu làm bán hàng, sau đó nhờ có học ngành Công nghệ Sinh học, được chuyễn qua làm kiểm định thực phẩm cho cửa hàng, lương khá cao, vợ chồng người bạn mừng như trúng số! Những lần như thế chị như có chút tự hào và càng yêu Khải hơn. Lần về này, chị buồn và cảm thấy trống trải, bất an…
Nghỉ đến buổi họp lớp, cùng bạn bè những năm tháng học trò xa xuôi ấy khi đã ở vào tuổi xấp xỉ bốn mươi mà Huyền mỉm cười một mình. Huyền vẫn giử được vẻ trẻ trung, tuy không đẹp nhưng dễ nhìn theo nhận xét của Khải và nhiều ngươi, bụng Huyền có hơi lớn chút vì ngồi nhiều, nhưng vẫn còn gọn gàng khi mang chiếc váy ngắn hay áo dài vào những hôm đi dự tiệc. hai bên đuôi mắt và khóe miêng không hề có vết nhăn khi cười. Vẫn rạo rực khi tay anh vuốt ve cơ thể, kinh nguyệt chị vẫn đếu đặn vào mỗi tháng, chị luôn háo hức chờ anh lên giường những lần anh có việc của công ty, vắng nhà vài hôm…Lần nào chị cũng thỏa mãn, hạnh phúc.

oOo

Buổi họp mặt vui và ồn ào, tuy không“tuyệt vời” như Mỷ Duyên nói, nhưng cũng không tẻ nhạt. Từ ngày rời Quãng Ngải vào Sài Gòn học, làm việc rồi lấy chồng đến nay, ngoài những lần về, thăm một vài người ở gần, chị chưa lần nào được gặp bạn bè cùng trường cùng lớp dông đủ như lần này, người quên kẻ nhớ, cứ ậm à với nhau nhưng ai cũng thấy thân mật và nhiệt tình. Những người bạn trai nói những câu tiếc nuối vu vơ rằng “ngày ây tôi thương…lắm mà không dám nói…” hay “ngày đó tui dâu dám nói với…Cứ thấy…là lưỡi quíu lại, mở mồm không ra!”… làm những gương mặt không còn trẻ, ửng hồng vì thích thú, ngượng ngùng…
Rồi đến văn nghệ, những bản nhạc gợi lại kỷ niệm thủa học trò, những màn múa và nhảy hơi bát nháo nhưng cũng vui…
Một gương mặt Huyên không nhớ là có quen, có lẽ học sau hoặc khác lớp, làm chị kém vui, hắn mang cái tên đầy ngạo mạn và hợm hỉnh như chính gương mặt hắn, anh ta chính là người tài trợ cho buổi họp mặt này và còn là ân nhân của Trường hiện nay. Khi anh đại diện học sinh toàn khối, kiêm luôn MC, giới thiệu với vẻ trịnh trọng:Anh Nguyễn Thành Đạt, Phó bì thư kiêm phó chủ tịch huyện, là học sinh cùng khối với chúng ta, cũng có mặt hôm nay! Tiếng vỗ tay và tiếng trầm trồ nỗi lên, tự nhiên trong lòng Huyền nhen lên một ác cảm không nguyên do!
Thế mà sau khi tan buổi gặp mặt, đã hơn mười giờ đêm, Huyền lại lên chiếc Camry ngồi cùng hắn! Không uống được những loại nước giải khát có men nên chị hoàn toàn tỉnh táo, Đạt có vẽ tự tin sau tay lái, người hắn có mùi khó chịu, khi nói phả hơi men làm chị nhăn mặt, nhưng không hiểu sao chị vẫn ngồi bên hắn!
Xe loanh quanh phố huyên rồi thẳng ra Quốc lộ, Huyền hỏi cộc lốc:
- Không về còn đi đâu thế này?
Hắn quay sang phía chị, nụ cười nham nhỡ làm gương mặt hắn thêm đáng ghét:
- Ra Hội An chơi nghe, cô lâu lắm mới về quê mà…
Xe loanh phố cỗ, rồi dừng lại trong sân một khách sạn, Huyền muốn thúc dục Đạt quay về, nhưng rồi chị bước xuống xe, ngoan ngoãn cùng hắn đi vào!
Mặc cảm tội lỗi, ý nghỉ phản bội như một cơn đau dầu làm Huyền loạng choạng. Đạt dìu chị vào hành lang rộng rồi vào phòng, đầu chị lùng bùng, người chị nóng ran!
Nghiến chặt răng, hai tai nắm chặt, Huyền gồng cứng người cố chống đỡ khoái cảm tư nhiên của thân xác khi hắn vục mặt giữa hai chân chị. Chị giận Khải, giận bản thân, nước mắt trào lên khóe mắt!

oOo

Huyền trể kinh hai tuần, cơ thể chị có những triệu chúng khác lạ, vào lúc này, một tin nhắn của Mỹ Duyên làm chị nhẹ nhỏm: “ Huyền có nhớ Đạt không? Bạn ấy vừa bị lật xe, chết cùng mấy cán bộ trong ủy ban huyện, các bạn tổ chức phúng điếu, Huyền tham gia thì mình sẽ ứng rồi gởi lại mình sau cũng được, chúc hạnh phúc nhé”. Huyền nhắn lại “OK” rồi buông thỏng hai tay, tựa người vào lưng ghế thở phào.
Chiều nay Khải sẽ đưa chị đi bác sĩ phụ khoa. Nỗi lo lắng về “những hệ lụy có thể xảy đến sau này…” đã theo cái chết của Đạt vĩnh viễn thôi dày vò Khải và chị!
Chị gọi cho cô tổ trưởng bán hàng, cho biết là chiều nay nghỉ sớm, dặn là nhớ để bảng thông báo: “Kiểm hàng” như mọi khi.
Cô bác sĩ phụ khoa trẻ mĩm cười, nói với Khải và Huyền:
- Cô có thai rồi, khoảng ba tuần tuổi.
Khải mừng ra mặt, trong lòng Huyền dấy lên một tình cảm khác lạ, mâu thuẩn, không hoàn toàn vui như Khải, chị vào giường nằm khi về đến nhà. Thấy chị không vui, Khải xoắn xuýt bên chị càng làm cho chị thêm khó chịu. Khải cũng lên giường nằm bên Huyên nhìn lên trần nhà. Thấy Khải như thế, chị ngồi dậy nói:
- Em chỉ hơi mệt một chút, anh làm cho em ly nước, có lẽ do cái thai thôi.
Khải nhổm dậy nhìn vào mắt Huyền:
- Thật hả em, em thấy có mệt lắm không?
- Nó cứ dợn dợn muốn ói…Bác sĩ dặn lúc nào đến khám lại vậy anh?
- Cô ấy nói là nên đến hàng tuần em ạ.
Khải đến tủ lạnh nhìn vào trong, phân vân một lát rồi lấy bình cam vắt rót ra ly.

oOo

Huyền trố mắt nhìn vào bồn vệ sinh, một chút máu hồng hồng loang trong nước tiểu, chị trở vào ngồi lại bàn, hơi thở chị mệt mỏi làm các nhân viên lo lắng, chi bảo họ chị không sao…Rồi gọi điện cho Khải:
- Em thấy có chút máu trong nước tiểu anh ạ.
Tiếng Khải hoảng hốt:
- Ủa, sao hôm qua khám vẫn ổn mà em?!
- Anh về được không? chở em đến khám lại xem nhé.
- Ừ, chờ anh một lát.
Chừng hai mươi phút sau, xe Khải dừng trước cửa hàng, anh lùi sát cửa ra vào rồi tắt máy, vào đặt tay lên vai chị:
- Em thấy trong người thế nào, em có làm gì nặng không?
Huyền ngước mắt nhìn Khải, chị lắc đầu nhè nhẹ rồi đứng dậy, Khải dìu chi ra xe, tay mở cửa tay vẫn giữ vai chị, Huyền ngồi vào ghế tựa người vào lưng nệm êm, Khải vòng qua mũi xe ngồi bên chị với vẽ bồn chồn lo lắng.
Cô bác sĩ hơi nhăn mặt khi nghe khải nói, nhìn qua chị, rồi dưa tay kéo màn phòng khám, dẩy nhẹ lưng Huyền:
- Cô nằm lên bàn cho cháu xem lại.
Hai mắt cô bác sĩ trẻ dán lên màn hình, tay rà chầm chậm lên bụng Huyền, màn hình màu nhấp nhoáng liên tục. Huyền cũng hồi hộp chờ đợi…
Vừa ra khỏi phòng Khải đã chồm tới:
- Có sao không cháu?
- Cô về uống hai viên thuốc này, nếu sáng ngày mai vẫn ra máu, cô đến cháu xem lại nhé, thai năm, sáu tuần tuổi thường xãy ra nhiều biểu hiện như thế cô chú ạ.
Huyền vẫn khỏe, chị chỉ hơi cảm thấy buồn nôn. hơi đau lâm râm phần dưới bụng như những ngày trước lúc hành kinh. Khải cố làm ra vẽ tỉnh tào nhưng thỉnh thoảng lại thở dài! Anh bảo chị đi ngủ sớm. Có lẽ do mệt, Huyền thiếp đi rồi ngủ thật sâu, khi khải vuốt lên má, chị mở mắt dã hơn sáu giờ.
Nhìn vào bồn vệ sinh, vẫn có chút máu hồng hồng, Huyền gọi Khải vào, xem xong anh gọi điện cho ai đó, có lẽ là công ty. Huyền suýt bật cười khi Khải làm gì cũng rón rén nhẹ nhàng, nói diện thoại với phòng khám cũng ra ngoài thầm thì!
Phòng khám có thêm một bác sĩ lớn tuổi, trạc tuổi Huyền. Cả hai như đang chờ chị đến. Người bác sĩ lớn tuổi giới thiệu minh tên là Như. Huyền cùng hai bác sĩ vào trong nằm lên bàn. Hơn nữa giờ siêu âm, bác sĩ Như mím môi nghiêm nghị:
- Thai không bám vào thành tử cung chị ạ, trường hợp này cũng ít nhưng có lẽ chị đã lớn tuồi lại mang thai lần đầu!
Khải không cần ý tứ, vạch màn phòng khám hỏi:
- Liệu có giử được thai không chị?
Chị Như lắc đầu:
- Không, thai đã hư và không phát triển được nữa, có thể uống thuốc rồi thai tự ra nhưng gắp ra lúc này là hay hơn cả.
Khải nhìn Huyền rồi buồn bả nói gọn lỏn:
-Vậy nhờ chị.
Ngồi trên xe, Huyền nhìn Khải như đo lường nỗi thất vọng trong lòng anh. Khải im lặng nhìn chăm chăm phía trước, khi dừng xe trong sân nhà, anh quay qua nắm lấy hai bàn tay chị, nhìn sâu vào mắt thầm thì:
- Anh xin lỗi em, anh rất hối hận!
- Anh biết rồi đó, cả em cũng là nguyên nhân hiếm muộn của chúng ta chứ không phải riêng một mình anh!
Rồi Huyền ôm lấy đầu Khải, luồn năm ngón tay vào trong mớ tóc lốm đốm bạc:
- Đừng quay quắt chuyện hiếm muộn mà làm những đều trái lẽ tự nhiên. Một đứa con nuôi, nếu chúng ta có phúc, có khi mang lại nhiều hạnh phúc cho chúng ta hơn đó anh. Mai em gọi diện ra Huế nhờ một người bạn là nữ tu, đang phục vụ trong trại bảo trợ những sơ sinh vô thừa nhận, lo cho mình một bé gái thật xinh, anh nhé!
Khải cũng vòng tay ôm lấy cổ Huyền, hôn nhẹ lên môi chị:
- Ừ, anh cảm ơn em, cảm ơn em!

Sài Gòn, tháng X. năm 2014.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 17.10.2014.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn