Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




PHẤN TRẮNG





"Kính tặng các cô giáo vùng cao”

Những dòng chữ phấn trắng, đều đặn nổi lên trên nền bảng đen. Lòng Nga nao nao với bao cảm súc kỳ lạ, có điều gì đó gắn bó với Nga lắng dần, dày thêm cùng với thời gian. Có lẽ đó là những kỷ niệm yêu mến, chứa chan, những kỷ niệm đó trở thành niềm vui mỗi khi các em học sinh của Nga đạt được kết quả học tập tốt. Nhưng đồng thời cũng lóe lên những giây phút buồn, bởi khi các em học tập không tốt, yếu kém trong rèn luyện. Cái nghề đứng trên bục giảng thường có những vui buồn như thế, đã nhiều đêm Nga trằn trọc không sao chợp mắt được, ôn laị những sự kiên, nguyên nhân ảnh hưởng đến kết quả học tập của học sinh và tìm ra những biện pháp khắc phục.

    Nhớ những ngày đầu mới đến nhận công tác ở một trường vùng xa, vùng sâu này Nga cảm thấy đơn độc, lẻ loi đến lạ lùng, khác hẳn với nơi thành thị, làng quê mà bao năm Nga đã từng sống. Nỗi cô đơn ấy nhiều lúc làm Nga bật khóc, nhưng rồi những ngay lên lớp dần dần làm Nga vơi đi nỗi buồn và rồi làm cho Nga quen dần với môi trường mới. Với những cô, cậu học trò rất đáng yêu và tinh nghịch ở nơi này và lạ thay Nga cũng đã học và làm những việc mà từ khi cha sinh, mẹ đẻ chưa bao giờ làm. Đó là nhiều lần Nga đã theo các cô cậu học trò của mình vào rừng, hái rau, kiếm măng, rồi xuống khe mò cá. Những lần cùng bà con dân bản lên nương tỉa bắp, công việc tuy mệt nhọc nhưng rất vui. Những kỷ niệm ấy làm sao Nga có thể quên được.
    Ngoài công việc chuyên môn ở trường, trong những ngày rảnh rỗi Nga thường đến tận các gia đình để tìm hiểu nguyên do mà có những học sinh vắng học nhiều lần, rồi từ đó Nga trao đổi với nhà trường, đồng nghiệp để tạo điều kiện giúp đỡ các em học tốt hơn. Cá biệt có học sinh gặp khó khăn như gia đình em Minh, bố hy sinh trong chiến tranh biên giới, mẹ thường xuyên đau ốm, em lại tật nguyền, vì thế Minh thường xuyên bỏ học vào rừng kiếm củi, hái măng đem xuống chợ bán lấy tiền thuốc thang cho mẹ. Khi đã rõ ngọn ngành Nga đã tổ chức cho lớp tạo điều kiện giúp đỡ Minh và gia đình, ngoài ra hàng tháng Nga còn dành một phần lương của mình giúp đỡ em Minh. Từ những việc làm và cử chỉ đó của Nga, không nhưng Minh và gia đình mà bà con trong bản rất yêu mến kính phục Nga. Riêng em Minh từ một học sinh yếu kém đã vươn lên trở thành học sinh giỏi của trường. Thầm thoát thời gian trôi đi ngày nhà Giáo Việt Nam 20/11 đã tới, Nga lại nhớ tới những ô sân trường rợp bóng mát, những giờ dạy ngoài trời, rồi những buổi vào bản, lên nương cùng các em học trò nhỏ thân yêu. Xa ngôi trường cũ đến với một ngôi trường mới, bất chợt cảm giác cái ngày mới vào nghề lại hiện lên, làm trào dâng trong lòng Nga một cảm xúc, hưng phấn của một cô giáo. Tuy xa quê hương, xa gia đình nhưng Nga thấy vui, tin yêu cuộc sống và yêu nghề hơn bởi tầm hồn trẻ trung trong sáng của các em, cùng với những kết quả học tập là những cột mốc, những điểm tựa để Nga vươn tới và vượt qua đạt đến một niềm hy vọng./


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ThanhHóa ngày 05.10.2014.

Quay Lên Đầu Trang