Việt Văn Mới
Việt Văn Mới




Ở Một Nơi Tình Người Quá Lạt





1.
   Giữ thói quen đi bộ từ tưng bửng sớm bấy lâu nay ở bên đó, Già Phát thức dậy ngay từ khi ánh sáng đầu ngày mới le lói ở cuối chơn trời đương cố gắng vươn tay qua những chòm cây còn ướt sương trên cành lá. Già đi qua xóm chợ, rẽ xuống bờ sông ngang trước mặt ngôi nhà kỹ niệm của người thương khách từng là tình nhơn của một nữ sĩ Pháp sanh trưởng ở Việt Nam mà cuộc đời được quay thành phim ăn khách mấy năm về trước. Ngôi nhà xưa, cổ kính nhưng đồ sộ, vững chắc, im lìm trong giấc ngủ, tương phản với sự nhếch nhác, rộn rịp của quán lều chứa đồ của bạn hàng mang đủ thứ thập vật đến từ trong đồng gần đó hay các đò máy ghe máy ở tuốt mút thiệt xa. Già thích quan sát cũng như thích hòa mình với cuộc sống của dân quê lao động nên thong thả đi dạo chợ sớm, cái cảnh nhộn nhạo của buổi hừng đông coi vậy mà hấp dẫn vô vàn với Già.
   Già chú ý đến một ông lão lớn hơn mình chừng 5, 10 tuổi gì đó, khó đoán được vì khuôn mặt khắc khổ nhăn nheo như hầu hết người nghèo khó ở vùng quê, đương ngồi trước mái hiên một gian hàng chưa mở cửa, bên cạnh một bó chổi tàu cau. Ông già méo mặt ngó xuống cái chưn đương bị chảy máu do bị xe đụng chừng đâu năm mười phút trước.
   Máu từ vết thương vẫn ròng ròng, ông lão ngó quanh quất tìm một thứ gì đó có thể lau máu. Già Phát lên tiếng:
   “Anh kiếm xin miếng vải sạch sạch mà lau, xài giẻ hay giấy dơ thà rằng đừng xài. Nguy hiểm lắm.”
   Ông lão ngước mắt lên ngó Già rồi vẫn quơ đại đùa một chút giấy báo lăn lóc dưới đất trước mặt, lau chỗ vết thương, chép miệng:
   “Cũng phải lau đở thôi. Không có thứ gì sạch hơn. Cái thằng ác ôn, sáng sớm mà chạy mau quá mạng, đụng mình rồi còn sừng sộ. Thôi nhịn nó, lo cho thân mình tốt hơn là chửi bới, gây gổ…”
   Một người đàn bà đẩy cửa tiệm bước ra, ngó xéo qua ông lão rồi đuổi xô nặng nhẹ nào là sáng sớm máu dơ xui xẻo, nào là để bó chổi choán chỗ không cho bà mở cửa tiệm…
   Ông lão vác bó chổi lên vai. Hơi cồng kềnh chút đỉnh nhưng cũng không nặng bao nhiêu, bước đi khập khểnh. Già Phát động tâm, hỏi:
   “Anh bán tới chừng mấy giờ thì hết bó chổi nầy?”
   “Làm sao biết được? Thường thì tới trưa, chợ vừa tan tan thì cũng hết.”
   “Được chừng bao nhiêu tiền?”
    “Ối, chừng trăm ngàn chứ bao nhiêu. Mần từ chiều hôm quá tới khuya lơ khuya lắc mới được bi nhiêu đó. Bán hết thì có chút đỉnh. Mà bữa nay bị xe đụng chắc là đi không được, đành chịu ế!”
   Già Phát thò tay vô túi. Hai tấm giấy năm trăm ngàn mới bỏ vô trước khi ra khỏi khách sạn đề phòng đạp bể trứng gà trứng vịt của người ta vẫn còn đó. Già kín đáo xếp chúng lại bằng mấy ngón tay vẫn thọc trong túi.
   “Thôi anh lấy đở chút nầy, bữa nay anh đi thẳng về nhà lo thuốc men, đừng bán nữa. Mớ chổi đó dành cho tuần tới.”
   Cặp mắt ông lão tròn vo, tưởng chừng như Tiên, Phật hiện ra giúp mình. Già Phát thấy vui vui trước sự ngạc nhiên vui mừng đó của người đối diện. Một triệu đồng bằng năm chục đô. Mình cũng chẳng nghèo hơn khi đưa số đó cho người cần, nhưng chắc chắn mình giàu hơn về mặt tình cảm vì đã biết buông bỏ, chia xẻ.
   Ông lão bán chổi gật đầu chào Già Phát hai ba lần nữa rồi cà thọt bước đi. Chợ sớm vẫn ồn ào nhưng Già Phát không nghe gì hết, chỉ thấy lòng mình rộn rã một niềm vui. Ngoại vật như tan biến hết thảy, chỉ còn là một tĩnh lặng thơ thới Niết Bàn mà Già Phát là một người đương ở bên trong.

2.
   Trời Sàigòn nắng chan chan, không khí đương nhảy múa luân vũ mà Già Phát phát lãnh từ đầu tới từng ngón cẳng. Già chưa biết phải phản ứng làm sao cho đúng. Đánh lộn tới sứt đầu mẻ trán thì nguy hiểm quá mà chưa chắc ăn. Chạy kêu được công an tới thì chắc mẽm là nó đã rời khỏi địa bàn rồi. Cũng có thể tụi nó ăn chịu hay có những lý do mà mình lạ nước lạ cái không thể nào cải lý được. La lớn để cầu may có người tới giúp thì bảo đảm dân tò mò bu coi thừa cơ giựt hốt thì nhiều mà kẻ giúp đỡ thì chưa chắc đã có mống nào. Đành bó tay thôi. Răng Già Phát đánh bò cạp, chưn Già Phát run run như đứng không vững. Muốn nói xin lại chút tiền thì cũng nói không thành tiếng. Người đàn bà trẻ đầu ấp tay gối với Già cả năm nay giờ coi bộ xẻn lẻn, làm thinh như là muốn ngó chỗ khác để cho qua tang lề.
   Già ấp úng:
   “Đâu… em nói coi chuyện ra làm sao mà tầy huầy như thế nầy? Cậu nầy là ai vậy?”
   Em không trả lời, chỉ vắn tắt như mọi khi:
   “Còn hỏi?”
   Rồi em ngó qua thằng nhóc. Thằng nhóc trừng mắt bậm trợn với Già:
    “Cha già chúa Ôn, cụp pha xuống đi. Ngó gì? Móc mắt cho thành Đồ Chiểu bây giờ! Còn không chịu biến nữa, hay là đợi ăn dao?”
   Vừa nói nó vừa ngồi xuống, bộ tịch tự tin, hai tay móc ra hai con dao Thái Lan dài sọc kẹp đâu sẵn trong nách, dằn mạnh lên bàn. Em giựt mình thụt lùi vô vách, lấy tay che miệng, sợ hết vía.
   Già Phát từ tốn:
    “Thì cậu cũng đưa trả lại cho tui chút đỉnh chứ kiểu nầy thì kẹt quá. Tiền đâu tui chi trả nầy nọ những tháng ngày sống ở đây?”
   “Trả cho mấy dao thì có. Ông già mượn vợ tui cả năm nay thì ai trả thiệt thòi cho tui đây. Quần thảo nó đã đời rồi, còn ức hiếp gì nữa. Bao nhiêu đó còn quá rẽ. Trả bằng mạng già mới xứng. Thiệt là đồ Yamaha!” Rồi nó phóng một dao phập lên bàn, cán dao lay động phát ra âm thanh ghê ghê răng. Vừa cười khẩy vừa nghiến hàm, nó hăm he:   “Thằng nầy không ưa nói nhiều nha. Cũng không ưa lùm xùm lèng xèng. Ai chọc giận là thằng nầy xin chút lòng heo làm tiết canh đó.”
   Già Phát tiu nghỉu dợm cẳng bước ra, tức tối nhưng cũng muốn phì cười khi nhớ lại danh từ mà thằng nhóc gán cho mình: Yamaha, Già Mà Ham. Thiệt cũng không oan lắm, hình như mình có chút ham hố gì đó trong vòng một năm nay trong chuyện háo hức đi đi về về!
   Bỗng thằng nhóc đập bàn, lườm lườm Già như muốn ăn tươi nuốt sống:
    “Nè già dịch, tính đi đâu đó, bộ dễ hả? Đứng lại. Cái con Trời đánh nầy mầy xét coi kép lão của mầy còn diếm địa ở đâu không. Tụi bây với nhau chắc mầy biết rõ khứa lão diếm tiền ở chỗ độc nào. Đừng để tao phải ra tay.”
   “Còn gì nữa mà xét. Chả có nhiêu anh lấy hết rồi.” Rồi cô ả quay qua người tình hờ: “Thôi đi ra đi ông ơi! Lớ ngớ hoài thấy bắt mệt!”
   Già Phát thầm cám ơn em. Nó vậy mà cũng hạ thủ lưu tình. Nó biết ông còn chút đỉnh bỏ trong vớ mà không khai ra. Đây là một trong số rất ít lần con Huệ nói câu dài.
   Già bước như chạy ra cửa. Căn nhà thân thuộc, cái ngạch cửa Già thường đứng dựa ngó mong ra hẽm, kéo vài hơi thuốc sau những phút giây lên Tiên dối tuổi cả năm trời nay giờ sao như hang cọp. Xin giả từ. Già mừng rơn khi được bước qua nó mà không nghe tiếng đe dọa từ phía sau.
   Lách qua mấy cái bàn choán lối đi của vài ba quán nhậu trong hẽm, Già Phát không buồn ngó mấy ánh mắt của những bợm nhậu ngưng mấy phút chai chú chai anh bất mãn ngó Già khi Già tránh mấy cục xà bần lấp trủng đi sát vô bàn nhậu của họ. Mấy dĩa tiết canh đỏ lòm rắc lòng heo thái nhỏ nằm trơ trẻn trên một hai bàn nhậu đương để cho ruồi thưởng thức trước khiến Già nhớ tới câu nói của thằng nhóc hồi nảy. Già tính thầm trong bụng về số tiền còn lại để trang trải những việc cần thiết. Già tính lời phải nói sao với con cái khi trở về. Bước ra tới đường cái tưởng là dễ thở hơn nhưng Già cảm thấy nhức đầu vì tiếng xe cộ, vì khói xăng tràn ngập, vì những cái giựt mình khi xe Honda xẹt bất thình lình tới gần đụng mình. Già húng hắng ho và thấy uể oải.
   Thằng chó chết, đợi mình đem tiền về nhiều mới ra tay. Chuyện nầy dành ôm bụng mà chịu chớ nói ra càng thêm nhục. Ba chục ngàn chớ bộ ít sao! Già lẩm bẩm như người mất trí, chỉ muốn ngã xụp xuống như thân chuối đỗ rồi ra sao thì ra.

3.
   Già Phát theo bạn bước vô một quán cà phê ôm ở cuối con hẻm nhỏ. Cả đoạn đường dài toàn là quán cà phê ôm và quán nhậu. Không có căn nào là nhà ở thuần túy. Người bạn liên tục trấn an Già rằng quán nầy chủ nhơn tử tế, không chặt đẹp, mấy em cũng dễ coi. Già không thấy hứng thú với chuyện ôm ấp mấy em đáng tuổi cháu con mình nên chỉ ậm ừ cho qua. Đi vì nể bạn và tò mò hơn là ham thích.
   Hai ba cô gái mặc quần áo có chút hở hang đương ngồi bó gối tán dóc lật đật đứng dậy chào khách và đưa mơ-nu giới thiệu mấy loại cà phê. Già Phát kêu theo bạn cho có rồi bâng quơ ngó ra đường, không chú ý gì tới mấy em. Một lúc lâu ớn hai ly cà phê phin mới được bưng ra.
   “Hai anh cảm phiền cho xin tiền trước.”
   Con số nói ra Già Phát hơi giựt mình. Cao bằng cả chục lần bên đó. Gì mà dữ vậy? Già Phát nghĩ bụng. Người bạn của Già biết ý nên hào sảng móc tiền trả. Trong khi cô gái dợm cẳng bước đi thì Già Phát dúi thêm một ít nữa rồi nói cám ơn. Con nhỏ tròn mắt ngó Già, lí nhí một cách thân thiện lẫn bối rối:
   “Xin cám ơn hai anh. Hai anh không có gì mà phải cám ơn tụi em.”
   Già nói ra ý nghĩ chơn thật của mình:
   “Mấy con còn trẻ quá mà kêu chúng tôi bằng anh nghe sao kỳ kỳ.”
   “Ai vô đây thì cũng là anh em suốt. Tứ hải giai huynh đệ mà!” Rồi cô ta bẹo má già. “Có đẻ đái gì đâu mà con con bố bố.”
   “Thôi kêu bằng bác đi con!”
   Cô ta chống càm mình lên đỉnh đầu của già. Già nhắm mắt, nín thở.
   “Có chút máu thịt cật ruột nào mà bác bác cháu cháu. Em từng thấy nhiều anh còn lớn tuổi hơn mấy anh nữa, lúc đầu nghiêm trang, sau rồi tay chưn còn quờ quạng kinh hồn hơn thiên hạ nhiều. Hết biết luôn!”
   Già Phát làm thinh, ngó qua thì bạn mình đã yên vị, đương thì thầm tâm sự ngày Xuân với một em tóc nhuộm vàng có bộ ngực bốc lửa đưa chồm ra phía trước khoe khoang.
   “Thôi cô vô làm gì thì làm đi, tui cần chút yên tỉnh ngồi đây thưởng thức cà phê…”
   Một cái bĩu môi dài sọc. Người bạn của Già đang cười hú hí, một tay ôm eo em nhí còn tay kia thì mò mẩm tham lam…Già ngó lơ chỗ khác và thấy như mình thừa thãi khi có mặt ở đây.
   Lâu lắm người bạn của Già mới nói:
   “Tiền ngồi gần người đẹp đã tính rồi. Không ngồi gần thì lỗ.’”
   “Tôi thà chịu lỗ chứ cái điệu nầy không quen, thấy chướng chướng.”
    Người bạn của Già biết tánh bạn mình nên làm thinh, tiếp tục hưởng cảm giác đồng thời của tay mũi, miệng…
Một người đàn ông cở tuổi của Già dáng dấp coi bộ trang nhã, quần áo sạch sẽ, ôm cặp da đi vô quán, xâm xâm tới bàn của Già mời coi bói. Cô em hồi nảy từ bên trong bước ra, liếng thoắng ca ngợi tài của thầy bói và và năn nỉ Già cho mình tiền để coi bói xem tại sao mấy tháng nay mình xui quá, làm gì cũng hư hại, tiền đổ ra như nước.
   Cũng là những lời nói chung chung, lẽo mép của người kiếm sống bằng lời nói dối trá lừa phỉnh về một tương lai tươi đẹp của người coi, kèm theo những câu thiệu về tuổi tác hạn, vận, đại hạn, đại kiết, trung hạn, xung khắc, kỵ tuổi nầy tuổi kia cốt tạo lòng tin để thiên hạ xì tiền ra.
   Già Phát thấy vui vui. Cha thầy bói nầy kiếm chút tiền còm, còn đáng thương hơn mấy cha nội ngoại cảm ở đây, mấy ông Trời con nói dóc về sữa ong chúa, mấy bác sĩ nắn gân chế ra cả trăm loại thuốc, bịnh nào cũng có, bán đầy trời nhằm móc túi mấy người đau chưn phải hả miệng, chắc lưỡi tự an ủi bằng câu phước chủ may thầy, có tin có lành…
   Rồi không biết ông ứng bà hành gì Già Phát đưa tay cho ông ta bói.
   “…..Số ông thong dong, nhìn tướng cũng biết mạng ông ở dưới chưn ông Huỳnh Đế, nghĩa là mạng có phước đi du lịch xa, lâu dài, nhiều lần. Sang hơn biết bao nhiêu người suốt đời ru rú trong làng trong xóm. Tui nói hỏng trúng thì ông liệng đồ nghề tui ra đường để tui bỏ nghề luôn! Tuổi ông năm nay nếu theo sách xưa như Diễn Cầm Tam Thế hay Dịch Lý Qui Nguyên thì trên sáu mươi là đã quá số rồi, không coi được nữa Nhưng mà thời đại mới nầy Mỹ Nga phóng vệ tinh, phóng người lùm lum lên vũ trụ làm lệch đi nguyên lý âm dương của Trời Đất nên số mạng con người ở dưới địa cầu nầy bị ảnh hưởng. Bây giờ nhơn loại tới bảy mươi hai tuổi mới hết số, nghĩa là ai cũng có số mạng thay đổi xui hên thêm một kỷ nữa.. Ông tuổi Dần, năm nay năm Thân. Dần Thân Tỵ Hợi, tứ hành xung, năm nay ông xui từ đây tới cuối năm, phải cúng sao giải hạn hay làm phước lớn mới qua khỏi đại hạn sắp tới. Hạn lớn lắm!”
   Già Phát giựt mình, trước khi qua đây đi khám bịnh mới biết trong máu có mỡ hơi nhiều, áp huyết lên cao, đầu gối thỉnh thoảng sưng rồi xẹp, tuyến tiền liệt phình đại. Không phải xui là gì? Rồi chuyện vợ chết gần cả năm không khai để vẫn lãnh tiền già của vợ bây giờ bị kêu lên bắt trả lại, dầu mỗi tháng chút ít cũng là…. xui. Thêm nữa, tiền bão hiểm nhơn thọ của vợ bị mấy đứa con xúm lại năn nỉ mượn gần hết, hổng phải xui là gì? Gần đây nhứt là mấy cái thẻ tín dụng đòi tiền phạt trả trể mấy tháng mình bỏ về VN tới hơn bốn trăm đồng. Chắc chắn xui là đây rồi. Trí Già miên man lục lọi chuyện nầy chuyện kia những lúc gần đây. Ờ mà còn nữa, tháng trước xuống phi trường họ bắt chờ giấy tờ gì đó một lúc lâu ớn, cuối cùng thiên hạ về hết ráo mới tới lượt mình. Hai thùng đồ bị rạch xéo dán lại ai cũng thấy rõ mà không biết khiếu nại với ai. Về tới khách sạn soát lại mới hay đồ vật có giá chút đỉnh và thuốc men mất hết. Tới cái máy chụp hình cũ tính đem về cho thằng cháu cũng không cánh mà bay! Vậy chẳng phải xui là gì?
   Ông thầy bói nhấn mạnh hơn:
   “Cần phải làm phước để giải hạn. Làm phước như thế nào thì tôi không biết, mà có biết cũng bất khả lậu.” Rồi ông chép miệng bộ thiệt là nghiêm trọng: “Không dám đâu!”
   Con bé nảy giờ ngồi im lắng nghe bây giờ mới ỏng ẹo:
   “Thôi anh làm ơn cưới em đi làm phước. Em đương cô đơn.”
   Già Phát ngó qua con nhỏ. Con nhỏ mình mẫy coi cũng được ớn, chết là nó chỉ lớn hơn cháu ngoại mình chừng chục tuổi là cùng. Nó nói chuyện vô duyên trời thần, ở gần nó chắc đau tim mà chết có ngày. Già làm thinh lơ mơ nghe ông thầy bói nói về chuyện sao hạn, về giải hạn. Nghe hoài một điệp khúc tới bực mình Già phán một câu làm cụt hứng mọi người:
   “Ối! Bói ra ma ấy mà, con người ta sống trên đời thì phải có lúc hên lúc xui, cúng giải cũng chẳng nhằm nhò gì. Hồi xưa mấy ông Ba Tàu bày đặt ra bói toán, phong thủy để bàn tán cho vui cửa vui nhà, mấy ông Việt Nam sau đó cứ nhắm mắt tin càng .. Bá vơ! Bá vơ hết!”
   Già Phát thao thao còn ông thầy bói thì lặng lẽ xếp lại đồ nghề, ngồi làm thinh chờ tiền quẻ. Thái độ của ông ta bình tĩnh, chịu đựng, có chút ê chề nhưng mà không lộ vẽ giận dữ hay bất bình. Già Phát thấy mình bất lịch sự, vội móc tiền ra trả, hậu hỉ như là chuộc lỗi.
   Trời ngã về chiều. Mây bỗng kéo tới giăng giăng. Một vài giọt mưa phất phất xuống mặt đường rồi bốc hơi tan biến do sức nóng còn lại trên mặt nhựa. Gió bỗng thổi mạnh hơn, hắt tạt nước vô tới chỗ khách ngồi rồi trút xuống ào ào, một lúc không lâu thì nước đã mấp mé tới thềm nhà.
   Một cô gái ướt mẹp bước mau vô quán. Mặt bầm tím một bên, buồn bã, cặp mắt một trời u sầu, nhìn Già Phát rồi gật đầu chào bác. Già thấy vui vui.
   Tiếng hai bạn gái của cô ta trao đổi nho nhỏ với nhau:
   “Rồi! Con Huệ lại bị dập nữa. Điệu nầy hoài chắc có ngày mà chết sớm. Kêu nó bỏ đi, không biết nó ăn giống gì mà ngu quá, cứ chần chờ...”
   Cô gái đi thẳng ra sau. Bên ngoài gió thét gào. Già Phát lơ mơ với hoạt cảnh vừa xảy ra trước mắt.

4.
   Nằm gát đầu lên bụng con Huệ để lấy lại sức, Già Phát hỏi:
   “Thương không?”
   “Biết còn hỏi.”
   “Sao bị đánh hoài mà trước đây em không tìm cách trốn khỏi tay thằng quỉ đó?”
   “Bởi!”
   “Nữa nhe!”
   “Dịch vật!”
   “Bữa trời mưa hỗm, mình gặp nhau lần đầu, anh thương em liền.”
   “Duyên nợ.”
   “Em có cần tiền để trả nợ cho nó và bọn đầu gấu không?”
   “Thôi, kỳ lắm!
   “Vậy thì sao?”
   “Trốn luôn.”
   “Tháng tới anh về bển mấy tháng lo chuyện nhà cửa bên đó ở đây một mình nếu có chuyện gì thì sao?”
   “Tới đâu hay đó.”
   “Cả tuần nay anh đi ăn nhậu với thằng Khu Vực mấy lần, có gì thì em cầu cứu nó. Anh ứng trước cho nó chút đỉnh rồi!”
   “Vô ích. Thêm tròng khác thôi.”
   “Nói chuyện với em mệt thấy mồ, cứ xài một hai chữ không. Nói nguyên câu được không hè?”
   “Quen rồi!”
   “Vậy thì làm sao em tiếp khách. Làm sao nói chuyện yêu đương?”
   “Đâu cần đâu!”
   “Ờ há! Mà từ lúc nào mình đổi từ bác-cháu qua anh-em vậy?
   “Bữa em trúng gió.”
   “Rồi em nhờ anh cạo gió cho em.”
   “Đừng nói nữa. Mắc cỡ lắm!”
   “Ai mắc cỡ?”
   “Ai thì biết!”
   ….
   “Lúc anh mới mướn nhà cho em ở trốn thằng đó, em khỏi bị đánh đập, có thích không?
   “Cô đơn. Nhớ!”
   “Nhớ ai?”
   “Ai thì biết! Bác!”
   Có tiếng cười dòn của hai người. Một lúc sau.
   “Lúc còn làm ở quán cà phê, có nhiều người si em không?
   “Cả rỗ.”
   “Anh cũng vậy. Lớn tuổi mà còn duyên ngầm, đi đâu mấy cô cũng theo quá xá!”
   “Sao chọn em?”
   “Thì làm phước chớ sao? Thấy em như con mèo ướt bữa đó. Mèo ướt mà còn bị chó vật nữa.”
   “Nằm vầy tội thì có, phước gì!
   “Trước đó là lòng tốt thì có phước. Sau nầy hư trừ bớt chút đỉnh cũng còn phước chán.”
   “Trừ tới số âm vô cực luôn.”
   Già Phát giựt mình. Con nhỏ biết dùng chữ số âm vô cực trong trường hợp nầy không phải là người ngu. Tiếc là nó quá trẻ, mình không thể lâu dài được. Mà đã lỡ ăn thua, không thể rút lui được nữa. Phải lo cho nó thôi, dầu nó không trực tiếp đòi hỏi gì. Già tính chuyến nầy về bển sẽ nói với mấy con là mình rút tiền để dành từ đó tới giờ về đây lo xây nhà dưỡng già. Các con không thể lo được cho ba, thôi đừng cản mũi cản lái gì hết, để ba tìm người lo cho thân già của ba. Con nhỏ cũng đáng để cho mình lo, như là làm phước.

5.
   Một tuần sau ngày bị gỡ tay lấy tiền, Già Phát lấy hết can đảm quay trở về xóm có căn nhà thân thuộc cũ. Quang cảnh chung không thay đổi nhưng cánh cửa nhiều kỷ niệm của Già cả năm nay thì đóng im ỉm. Mấy cái bàn nhậu như là cỏ dại đã lan ra lấn chiếm gần hết cái sân. Có tấm bản giấy treo to-òng teng trên cánh cửa, chữ nguyệch ngoạc: Nhà cho mướng. Xin liêng hệ số ….
   Già Phát bước thẳng đi luôn, hy vọng trong xóm không còn ai nhớ tới bản mặt mo của mình nữa. Tiền đã ra đi, tức thiệt, nhưng hy vọng cái xui cuối năm của mình cũng theo đó mà bay đi, coi như là mình giúp vốn cho một cặp vợ chồng trẻ nghèo có tiền làm ăn, đổi đời. Già quên phứt đi một năm hưởng xuân dối tuổi của mình mới vừa qua. Đi ngang mặt hai đứa nhỏ ghẻ chóc ốm o đương ngồi ăn xin ở đầu hẽm Già Phát cũng quên luôn chuyện thí cho chúng nó chút đỉnh để làm phước như đã từng quên bấy lâu nay.
   Trời trưa nắng thiệt gắt, có tiếng la ó ồn ào: “Bắt cướp! bắt cướp! Nó cướp xe của người bị tai nạn!” Hai đứa nhỏ ăn mày nhăn mặt, nheo nheo mắt, còng lưng xuống cái lon không. Xe cộ vẫn xẹt qua xẹt lại như từ trước tới giờ. Chỗ người bị tai nạn đằng kia, người coi như kiếng bu mỗi lúc mỗi nghẹt. Già chợt nhớ tới ông lão bán chổi, và con nhỏ ưa nói một câu bằng hai ba chữ vừa mới lướt qua trong đời Già. Sau khi làm phước cho ông lão bán chổi thì thấy lòng thơ thới, còn sau khi làm phước cho con nhỏ nầy sao mà tâm can trĩu nặng âm u quá.
Kỳ hen?

(Victorville, CA, Sept. 2-19, 2012)

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 29.8.2014.