Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Tranh của họa sĩ Ame Sauvage





ĐÒN GIÓ






Nhà ông Mẫn xây tường gạch cắm mảnh chai lởm chởm lại có cánh cổng sắt luôn đóng im ỉm. Ấy thế mà vẫn mất trộm. Lúc thì bị vặt buồng chuối, khi thì bị mất trái bưởi, con gà. Kẻ trộm xóm này ranh lắm. Chúng vẫn vượt tường đột nhập như đặc công.

Trước tình cảnh như thế ông Mẫn tìm kế. Có lẽ phải nuôi chó. Con chó như lính gác. Nó canh cho mình ngủ. Có người lạ nó sủa lên là mình biết ngay. Nhất là chó béc giê, loài chó mà ngành công an nuôi để truy tìm kẻ địch. Thế là ông mua một con bécgiê của trại chó Thanh Xuân. Giống cảnh khuyển này tuy bị thải loại nhưng còn khôn gấp mấy chó ta. Ông xích con becgiê ở cột hiên, cho ăn cơm với thịt bò. Chó tây nhà mình ăn ngon hơn cả người. Con cái ông kêu, ông giải thích: “Nó phải được ăn đặc biệt. Một mình nó ăn ngon vì nó có sức mạnh hơn cả tiểu đội đấy!”.
Thế là các con ông nghe ra. Ai cũng chăm chút con chó tây. Chả thế mà con chó tây nhà ông mới có 8 tháng tuổi mà nặng ngót một tạ, cao gần nửa mét. Hai cái tai nó cứ dỏng lên. Nó ngồi uy nghi, hai chân trước chống thẳng, hai chân sau khuỵu xuống, cái đuôi đốm đen ve vẩy như sẵn sàng vồ mồi. Khách đến chơi cứ nhìn mà chết khiếp. Những khi ấy ông phải nói: “Xin phép bác để tôi xích con chó lại. đưa nó ra đầu trái nhà đã”.
Ban đêm mắt con chó tinh lắm. Thoáng thấy có người lạ vào là nó sủa ồm ồm.
Nhà ông Mẫn thuộc loại giầu có. Ông rất khoái câu: “chó tây cây cảnh”. Có một thời dân thành thị đua nhau nuôi chó Nhật kinh doanh nhưng ông chỉ thích chó tây. Nó vừa giữ nhà vừa có tiền cho chủ. Mỗi năm nhà nuôi bécgiê  đực vớ hàng chục triệu đồng. Ông cũng chơi cây cảnh loại lộc vừng, vạn tuế, si, đa, non bộ, trúc Nhật... Bố mẹ ông để lại 5 gian nhà ngói cổ, cửa bức bàn. Nay ông lại mua thêm chó tây, cây cảnh làm cho nhà cửa thêm đẹp, uy nghi. Ông có một cơ ngơi thật giầu có gần như nhất làng Đoài này. Nhưng ông trời lại bất công không ban cho ông được vóc dáng đàn ông trai tráng mà nặn ra ông một gã vừa đen vừa xấu trai. Người to ngang lại thấp, mặt lại rỗ. Da đã đen như củ tam thất, đầu lại bẹt, tóc đỏ quạch như râu ngô. Nhưng vì ông là con nhà giầu nên vẫn có nhiều cô xinh gái đáo để sẵn sàng xin chết. Ở đời con nhà giầu dễ lấy vợ? Ông kén mãi cô nào ông cũng chê. Phải tới khi 30 tuổi Mẫn mới đứng đầu, đứng số. Người vợ mà ông chọn là cô Thơ đẹp nhất làng Đoài. Hai người cọc cạch quá. Cô nàng thì cao dong dỏng da trắng ngần, mắt đen long lanh, môi đỏ tươi như hoa còn chàng thì rõ chán, cao có một mẩu lại rỗ. Trong làng có anh hỏi cô Thơ không được đã bực tức làm vè:            

Cô Thơ như thể tiên trần
Mà lấy anh Mẫn cù lần đen thui.

Ấy thế mà hai người đã chung sống mấy chục năm rồi, vợ chồng ông đã có ba đứa con. Thằng con trai đầu giống bố lùn tè đen nhẻm. Hai đứa con gái thì giống mẹ nên cao ráo xinh xinh. Ông là kỹ sư cơ khí sắp về hưu. Cuộc đời nhanh như tên bay. Bây giờ ông nghĩ: Của nả nếu không giữ thì già lấy đâu mà sinh nhai? Thời mở cửa, trộm cắp phát triển ghê quá. Ông mua con chó tây là phải lắm. Mỗi khi cho chó ăn ông lị gọi Luých luých! Con chó vẫy đuôi mừng chứ không như loài chó sẻ có ai vào cứ nhanh nhách sủa ầm ĩ chủ nhà không quát nổi.
Từ ngày ông Mẫn mua chó bécgiê nhà ông không mất một cái gì. An toàn đến 2 năm. Con chó lại rất ngoan. Ông huấn luyện cẩn thận. Khi cho chó ăn ông đều đổ vào chậu nhôm đánh sáng choang. Con chó tây nhà ông khôn như thế đố có thằng nào đánh bả được. Ông thường tự hào hợm hĩnh như thế. Nhưng rồi không hiểu sao tối nay con Luých bỗng dưng biến mất. Kẻ nào bắt nó nhỉ? Ông cau trán bực tức. Nó khôn thật nhưng con chó vẫn thua trí con người. Ông nhẩm xem có kẻ nào dám mó dái ngựa? Cái Thu con gái đầu của ông nói: “con vừa thả nó đi đái, đi ỉa là mất ngay”. Ông bất bình nhưng bình tĩnh lại.
Thằng nào ở xóm này cả gan bắt con Luých? Khi tức tối mắt ông trợn ngược lông mày dựng lên nhìn thật gớm ghiếc. Ông nhẩm tính, loại dần các đối tượng. Cuối cùng chỉ còn ba thằng. Có thể ba thằng này đánh cò ke bắt con luých ở đây? Ông bặm môi nắm tay thành quả đấm. Ông sẽ cho thằng nào bắt chó của ông ra bã!.
Trời tối xẩm ông cầm đèn pin và thủ sẵn cái thước gỗ nghiến. Loại gỗ nghiến này mà phang vào đầu chỉ có chết mất ngáp. Ông yên trí đi ra ngõ. Đầu tiên ông đến nhà thằng Tứ, một kẻ đầu trộm đuôi cướp. Nhà nó ba đời ăn trộm. Ông nội nó chuyên ăn trộm theo kiểu gà què ăn quẩn cối xay. Nó vơ từ con gà, con vịt đến trái bưởi, nải chuối, cấm có từ của ai. Bố thằng Tứ chuyên bắt trộm lợn. Một lần vào làng Gốm lão ta vừa cho lợn vào tải tro thì bị chủ nhà phát hiện. Gã ù té chạy bỏ cả lợn hoàng thoát thân. Nhưng vừa ra khỏi cổng làng thì bị dân ùa ra. Họ cứ gạch, gộc mà tương, đòn gánh mà nện, gã chết tươi. Bố thằng Tứ chết vì đòn chợ thế là vô tang chứng nhưng tiếng dơ duốc đến cả mấy đời. Nay thằng con lại nối nghiệp bố đi ăn trộm nhanh như chảo chớp. Có lẽ thằng này bắt trộm con Luých nhà ông? Thằng Tứ mới ngoài 20 tuổi mà xăm con rồng ở ngực để tóc bù xù trùm gáy. Mới học đến lớp 5 Tứ đã bỏ học ở nhà không chịu làm gì, ngày ngủ đêm đi đào khoét tường gạch mình thử đến nhà nó xem sao. Cổng nhà Tứ rấp một ngọn tre. Ông Mẫn gạt ngọn tre sang bên rồi đi thẳng vào trong sân.
Nhà im ắng quá ông lên tiếng gọi:
-Anh Tứ ơi có nhà không?
-Ai gọi đấy? Tiếp theo tiếng đáp vọng ra là ánh đèn điện bật sáng. Cửa mở tung. Một thằng choai choai lì lợm bước ra. Đó là Tứ, hắn dụi mắt nhìn, khi đã nhìn rõ ông Mẫn hắn cười gượng gạo. Ông nói cởi mở:
-Đi ngủ sớm thé? Bác đi tìm con chó tây nhà bác. Cháu có thấy con chó nào chạy qua đây không?
-Cháu không nhìn thấy – Tứ vừa đáp, vừa ngáp, giọng khê nồng. Cứ nhìn cử chỉ thằng Tứ ông đoán không phải thằng này trộm chó nhà ông. Thế là ông loại đi một đối tượng. Ông chào thằng Tứ rồi đi ra. Ông vòng sang xóm Giếng nhà thằng Hoán. Nó là thằng trộm khét tiếng. Răng nó trắng nhởn, người cao gầy nhẳng, mặt tái mét, môi thâm xì như thằng nghiện. Hoán có tiền án vừa đi tù về năm ngoái. Từ khi nó về nhà, nó vẫn chứng nào tật nấy. Bố nó cũng là ma men, say bét nhè, đánh vợ chửi con điếc tai hàng xóm. Ông Mẫn vừa đến nơi thì chiếc xe kích nhà Hoán phóng vù ra ngõ. Thằng Hoán cầm lái. Người ngồi sau là em nó ôm mẹ nó đi cấp cứu. Bố nó từ trong nhà đi ra nói với ông:
-Nhà cháu bị cảm phải đi viện. Bà ấy cứ ăn vào là miệng nôn trôn tháo – Lão nói phả ra hơi rượu chua lòm.
Ông Mẫn lại quay ra ngõ. Như vậy đã loại được hai đối tượng. Chỉ còn một thằng nữa? Ông đi vòng sang xóm Tây. Cái ngõ tre rậm rì sâu hun hút lâp lòe đom đóm như ma trơi. Nhà thằng Mãnh kia kìa. Cái nhà thấp bé lè tè lợp ngói móc như cái chuồng vịt đứng trơ trọi giữa vườn hoang. Thằng Mãnh 30 tuổi, bà nội nó trước đây bị tây Ma rốc hiếp đẻ ra bố nó. Vốn là con lai dòng Châu Phi nên bố nó mạnh lắm. Bố nó đẻ ra nó loại “ ép phẩy” nhưng vẫn dòng Ma Rốc. Thằng Mãnh râu xồm xoàm, ngực lông lá nhìn dữ dằn. Nó trộm cắp chuyên nghiệp. Mãnh ăn trộm từ con bò đến con mèo, nó vơ bèo vặt tép không từ thứ gì. Dạo này nghe đâu nó chuyển sang bắt trộm chó mang sang Nhật Tân tiêu thụ. Con chó dữ đến mấy nó cũng bắt được. Nhà nó đang đun nấu cái gì kia? Lửa cháy bùng bùng. Ông Mẫn nhìn thấy thằng Mãnh đang mải mê cời bếp. Cạnh đấy vợ nó đang thu thu quét quét cái gì? Chắc nó đang đun nước để thịt chó? Cánh cổng tre đã đóng thật chặt. Làm thế nào vào được. Ông cau trán suy tính. Rồi ông ngồi xuống cầm cái tay thước gỗ nghiến đập vào cánh cổng nhà thằng Mạnh – Cạch !cạch!.
Thằng Mãnh từ trong nhà quát:
-Ai đập cái đ. gì mà ầm lên thế hả?
-Tôi, tôi đây, tôi đang đi thấy con rắn hổ mang lao ra phải đập. Cho tôi xin tí lửa – Ông Mẫn đứng lên nói vọng vào.
Thằng Mãnh vội đi ra. Nó nhìn thấy ông Mẫn mặt nó bỗng biến sắc nhưng vội trấn tĩnh lại, nó hỏi:
-Bác kỹ sư đi đâu thế?
Ông nhìn thẳng vào Mãnh nói thản nhiên:
-Cho tôi châm điếu thuốc? Thằng Mãnh đưa cho ông bao diêm. Ông quẹt lửa châm thuốc hít một hơi thật sâu. Đầu điếu thuốc lóe sáng như một con đom đóm. Ông Mẫn nói:
-Nhà tôi bị thằng nào đánh cò ke mất con chó bécgiê rồi. Đứa nào lấy con chó của tôi thì coi chừng. Tôi sẽ làm cho trâu lợn nhà nó chết không kịp ngáp và cũng cho nó tiêu luôn!
Nói xong ông trả cho Mãnh bao diêm rồi thủng thẳng đi.
Thằng Mãnh đứng nhìn theo ông Mẫn đi khuất mới quay về. Nghe ông nói thế thì rõ là ông nghi mình rồi. Phải làm sao bây giờ? Thằng Mãnh đánh giá ông Mẫn không phải tay vừa. Nhất lé, nhì lùn, ông ấy được cả hai, mà võ cũng không phải hạng xoàng. Một tay Karate cừ khôi. Mình ông ấy đã đánh ngã ba tay cướp ở Lạng Sơn, ai cũng biết. Nhà mình có con trâu đang vụ nhỡ lão ấy ra tay thì nguy, mà lão ấy cũng cho mình no đòn. Thôi đừng có mó dái ngựa làm gì. Mãnh đi vào sân nghĩ lộn xộn trong đầu. Hắn thì thào với vợ rồi đi vào bếp đổ nồi nước sôi ra sân...
Về đến nhà ông Mẫn lên giường nằm. Ông nghĩ cứ để yên xem sao? Đầu óc ông thật căng thẳng. Không gian  tĩnh lặng. Ông nghe thấy cả tiếng giọt sương rơi tí tách. Ông nằm trong tâm trí vừa thức vừa ngủ. Một lúc sau ông nghe có tiếng sột soạt, ông nhổm dậy bật điện rồi mở cửa. Con bécgiê đã về. Con Luých nhảy lên mừng rối rít. Ông gọi to:
-Thu ơi, bà nó ơi! Con Luých nhà mình đã về!
Con gái ông bật dậy. Vợ ông mắt nhắm mắt mở mừng quýnh lên. Bà vỗ vỗ vào đầu con chó tây:
-Mày chết trượt, tý nữa thì lên đĩa rồi, ngu ơi là ngu, con Luých ngu quá.
Chó tây mà cũng bị cò ke à?
Cái Thu phục lăn, bố không cần đánh, chỉ dọa thôi mà nó đã phải thả chó rồi.
-Bố giỏi thật, con phục bố đấy – Cái Thu cứ nắc nỏm khen. Vợ ông cũng tấm tắc nhìn chồng:
-Ông giỏi thật, đúng là người ta dùng trí còn hơn dùng lực.
Ông Mẫn sung sướng bảo con gái:
-Con đem cơm cho con Luých ăn đi. Chắc nó đói lắm rồi.

Trại sáng tác Đại Lải 2002

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 19.04.2014.