Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




Sám Hối Trước Thiên Nhiên






Thế kỷ XXI. Thiên nhiên đang nổi giận, trừng phạt loài người qua những chấn động khủng khiếp. Chúng ta nhìn vào thảm hoạ thiên tai không chỉ bằng cảm xúc, sẻ chia. Mà cần nhìn vào hành động của con người.

    Chính con người đã gây ra thảm hoạ cho mình.
    Để giải quyết thảm hoạ này, mỗi quốc gia cần những Tâm hồn lớn. Tình yêu Đất Nước phải được thể hiện bằng trí tuệ lớn, tổ chức mọi con người hành động gìn giữ môi trường thiên nhiên. Sự đóng góp của mỗi người vào sự nghiệp bảo vệ thiên nhiên muôn hình, vạn trạng. Nghĩ suy, kêu gọi, tổ chức mọi người hành động cứu thiên nhiên, tức là cứu nước, cứu nhà, cứu mình.
    Văn hóa Việt Nam là Văn minh lúa Nước. Hai từ “Đất- Nước” là bọc bào thai sinh mệnh của mỗi người Việt từ khai thiên lập địa đến nay. Sống nhờ Đất trồng lúa nước. Chết trở về với Đất. Có nước mới trồng được lúa làm thực phẩm chính nuôi người. Nước là một trong năm tố chất không thể thiếu của con người và vũ trụ. Nước là dòng chảy Tâm linh, chứa thông tin vũ trụ. Người Việt cảm nhận được thông điệp Tâm linh của nước “Lạy Trời mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày/ Mong đầy bát cơm”.
    Tổ Tiên Bách Việt đi đâu cũng nâng niu Đất & Nước. Trồng cây đa, cây đề, cây hoa, cây thuốc, trồng lúa, rau, khoai sọ, khoai lang, và đào ao, đào giếng. Sự sống an vui sông nước, trở thành lễ nghi hội hè, cúng tế. Các lễ hội rước nước linh thiêng, đua thuyền nhộn nhịp diễn ra tưng bừng trên những dòng sông. Những ao làng vang tiếng hát chèo múa rối nước, những cuộc thi bắt vịt, thi hát quan họ huê tình. Ao làng đẹp như Thiên Thai trong hồn quê Việt:
                                 “Ao làng trăng tắm mây bơi/ Nước trong như nước mắt người tôi yêu”.
    Vậy mà nay, ô nhiễm khắp nơi do con người tàn phá môi sinh. Còn Trời còn Đất, còn non nước. Tuy có muộn mằn. Ta hãy cùng nhau sám hối trước thiên nhiên,
    Muốn vậy, mọi người luôn tuân thủ lời dạy của Đức Phật về Con Người với Thiên Nhiên.
    Đức Phật xem mình như một thành viên nhỏ bé trong thế giới đại đồng của tự nhiên, xem thiên nhiên là một yếu tố sống còn của bản thân. Thời Đức Phật tại thế, cây cối chính là nhà của Đức Phật và các tu sĩ. Đức Phật sinh ra dưới gốc cây Vô ưu, thành đạo dưới gốc cây Bồ Đề, nhập Niết Bàn dưới gốc cây Sa La. Bởi thế Đức Phật luôn khuyến khích các Phật tử trồng cây xanh, bảo vệ rừng, làm cho chùa chiền, tu viện biến thành rừng cây.
Nay chúng ta đang chặt phá rừng, là nguyên nhân chính dẫn đến thảm hoạ thiên tai.
    “Nguyên nhân gây ô nhiễm môi trường tự nhiên đa phần là do tính tham dục thái quá của nhân loại, nhằm thoả mãn dục vọng ngày càng tăng của con người. Các phong trào công nghiệp hoá, các thủ đoạn chiến tranh, lòng tham vô bờ bến của các nhóm lợi ích… khiến môi trường tự nhiên của chúng ta hiện nay đang bị phá huỷ nghiêm trọng, làm mất thăng bằng của hệ sinh thái thiên nhiên, ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của toàn nhân loại… Mọi người hãy tự tôn trọng cuốc sống của chính mình, xây dựng một cuộc sống thường an lạc, thiết lập sự cân bằng đời sống nội tâm bên trong là nền tảng để xây dựng sự cân bằng môi trường sinh thái ở bên ngoài” (Thích Thọ Lạc).
    Kẻ viết bài này không quên cảm giác Lặng Trắng của những ngôi làng thuộc tỉnh Nghệ An, trong một chiều cùng Phật tử chùa Yên Phú- Hà Nội cùng Thượng tọa Thích Thọ Lạc đi thăm đồng bào bị lũ lụt mùa Thu 2010.
    Chiều muộn. Chúng tôi đặt chân về các xã Nam Cường, Nam Phúc, Nam Trung, Nam Cát, nước vây bốn phía ba bề. Những luỹ tre xanh vẫn kiên cường ngả bóng ôm những mái nhà xiêu đổ dưới hoàng hôn. Những người đàn ông lợp lại mái nhà. Những người mẹ, người vợ dọn bùn xú uế. Trẻ con ngơ ngác không còn chỗ học. Vườn nhà đất nhão không còn một cây rau. Thóc lúa ngô khoai, lợn gà, mèo, chó, lũ cuốn đi tất cả… Bà con nói “Bốn mươi năm mới bị một cơn lũ lớn như vậy. Nước tràn qua đê. Bất khả kháng.”
    Chắp tay thành kính trước tượng đài liệt sĩ của làng, những ngôi mộ hài cốt các anh bị ngâm nước nhiều ngày, nay thơm lại khói nhang, lòng ta thêm quặn xót. Cảm giác đớn đau về một không gian trắng lặng sau giặc lũ, ùa tràn trong tôi:

Lặng trắng

Chiều không khói lam, làng trắng lặng
Luỹ tre xanh rũ bóng im lìm
Không màu cây, cánh đồng lặng trắng
Không gà kêu chó sủa bên hè
Không sáo diều mục đồng ca hát
Không bóng lão nông dắt trâu về
Không tiếng mẹ già ru võng nôi
Quán chợ không lời chào mua bán
Lũ trắng, làng xanh thành trắng lạnh!

Xin Trời Đất ngừng cơn thịnh nộ
Chúng con lặng im cùng sám hối
Đã vô minh mắc tội với Địa Cầu
Tàn phá thiên nhiên, đập núi đồi
Ngăn sông suối, không còn phong thuỷ
Chặt cây rừng, nước lũ tràn qua
Xây dựng, lấp đại ngàn trùng điệp!

Tội lỗi này xin cùng sám hối
Gieo lại mầm cây giữ đất rừng
Giữ đồng vàng trồng lúa ngô khoai
Nâng niu sông núi như nâng trứng
Hứng lấy Thiện căn như hứng hoa
Nguyện đáp đền công ơn Trời Đất
Nơi duy nhất loài người nương thân.
(Mai Thục)

    Những ai không biết kính nể Thiên nhiên & Thế giới Tâm linh huyền diệu, để sống kiếp người hữu hạn lương thiện, chưa phải là con người.
    Ngày 29- 3- 2014. Chúng tôi có cuộc trao đổi với nhà nghiên cứu Kinh Dịch Nguyễn Đức Dục (Hồng Quang). tại Hà Nội. Tuổi 90 phong độ như Lão Tử. Ông đi xe đạp, uốn lượn, len lỏi qua những con phố nhốn nháo ô- tô, xe máy, xe công nông… từ đường Lạc Long Quân (đê Nghi Tàm) đến Lý Nam Đế cùng chúng tôi.
Ông nói:
      - Hậu quả của nghìn năm Bắc thuộc. 1137 năm đô hộ, họ tiêu hủy, đánh tráo nền Văn minh Bách Việt. Làm cho chúng ta hôm nay gặp nhiều khó khăn, đi tìm nguồn cội, Tổ Tiên. Song thực tiễn Đất Nước, Sông Núi, Biển Đảo, Anh linh, hiện vật khảo cổ, linh vật, ký ức cộng đồng dân tộc, Tâm linh Tổ Tiên… là thước đo giá trị đích thực, đã bảo tồn cho chúng ta tất cả. Còn đây, Trống Đồng hội đủ Tinh hoa Bách Việt để ta tìm về Tổ Tiên Việt.
    Tôi có ký ức mấy chục năm bộ đội, làm phiên dịch tiếng Trung. Tôi học thêm tiếng Anh, Nga, nghiên cứu Trung, Mỹ, Pháp, Nga… Tôi nhận ra ai cũng yêu Đất Nước của họ. Tổ quốc và đồng bào trên hết. Năm 1970, hạnh phúc lớn nhất đời tôi là đón được bố mẹ mình về nước sau 34 năm sống tại Trung Quốc.
    62 năm sau. Tôi trở lại Bắc Kinh gặp các bạn nghiên cứu. Họ bảo “Khổng Tử chỉ tiếc một điều là không biết Kinh Dịch. Nay chúng tôi cũng chưa giải mã được Kinh Dịch. Không tìm ra Phục Hy là ai?”. Tôi bảo Phục Hy là cụ Tổ của dân Bách Việt. Còn mộ và nhiều nơi thờ tại Kinh đô Phong Châu Việt cổ vùng Thanh Oai, Ba Vì- Hà Nội ngày nay.
Mấy chục năm tôi mở khóa Kinh Dịch bằng khả năng khai ngộ. Tôi công bố nghiên cứu Kinh Dịch trên Trống Đồng. Hoa văn Trống Đồng với nền Văn minh Lạc Hồng. Chứng minh Kinh Dịch là sáng tạo của nền Văn minh lúa nước sông Hồng. Những vạch liền, vạch đứt, những người, chim, thú, Mặt Trời, Âm- Dương, ngược chiều kim đồng hồ… trên Trống Đồng là toàn bộ Kinh Dịch.
    Tôi chứng minh Việt Nho có trước Nho giáo và Khổng giáo. Chữ Nho của người Việt cổ đại có trước chữ Hán. Chữ Nho Việt không phải chữ Hán.
    Tôi nghiên cứu thấy cả thế giới đều thờ Mẹ và tư duy theo Tứ linh (Anh linh- Tâm linh- Siêu linh- Huyền linh). Tứ linh của Việt Nam là Tứ bất tử (Mẫu Liễu Hạnh, Tản Viên, Chử Đồng Tử, Thánh Gióng). Đó là Mẹ, là núi, sông, nước, đất, con người, trong cảm thức (Anh linh- Tâm linh- Siêu linh- Huyền linh). Nếu không có cảm thức Tứ linh, con người bất chấp mọi thứ, dày đạp lên tất cả. Cá lớn nuốt cá bé.
    Việt Nam có đủ Tứ linh và Đạo Mẫu Phật Việt. Tứ bất tử- Tứ linh Việt. Đó là nền tảng Đạo đức Bách Việt buổi bình minh, nay rạng rỡ tỏa sáng. Người Việt hiện nay, khả năng ngộ Đạo rất cao. Nhiều người sống trong sạch, được ơn trên khai ngộ.
    Bản thể vũ trụ là Tinh thần. Là Tứ linh. Con người ta sinh ra từ đâu? Khi chết đi về đâu? Là Tứ linh. Con người không thể sống Vô Đạo đức. Vô trách nhiệm. Vô lương tâm. Vô nhân đạo. Vô Thần.
Con người- Trời Đất- Vạn vật tương tác. Nhân quả hiện liền…
    Tạm biệt Hồng Quang, tôi hẹn một ngày đẹp trời sẽ đến thăm ông để học Kinh Dịch trên Trống Đồng. Ông đã vẽ đủ bộ sơ đồ Kinh Dịch trên Trống Đồng dễ hiểu, dễ học.

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 06.04.2014.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn