Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





HÒN ĐẢO PHÍA CHÂN TRỜI




PHẦN THỨ HAI
LÀNG MỚI TRÊN ĐẢO



Chương Tiếp Không Đánh Số


 Nhụ thấy chảy râm ran ở trong mạch máu mình, một cái gì vừa mới lạ, vừa bí hiểm.

Nhụ nói với chú Thuận:

- Cháu chưa gặp giông bao giờ. Ông cháu bảo, một người đàn ông đã thoát ba cơn giông biển, thì trên đời này, không còn có cái gì để mà sợ nữa.

- Chú cũng chưa gặp giông bao giờ.

Ngạnh đứng im lặng. Khuôn mặt hình tam giác của nó choắt lại, còn đôi mắt lác lại lóe lên vẻ kiêu hãnh và kiên định, thường chỉ thấy ở tuổi thanh niên. Nó nói:

- Chú Thuận à, bố con cháu sẽ lại xuống biển.

- Cróc... Cróc... Cróc...

Con chó vàng đốm trắng của Đức, bỗng sủa từng tiếng một, cái đuôi vẫy rối rít. Nó vội vã chạy ra rồi lại chạy vào, ánh mắt vui mừng hào hứng. Cái mũ ông Công rung rung. Đức kêu lên:

- Chú Thuận ơi, ra mà xem. Tuyệt cú mèo!

- Lại rắn à? - Nhụ hỏi.

- Không. Một cây đa con. Lên rồi này!

Cả nhóm chạy lại và ai cũng ngạc nhiên. Một mầm cây mập mạp, khỏe khoắn, xanh đậm, xuyên qua kẽ một tảng đá nặng nề và cái rễ đa to, khô xác, vượt lên, mở xòe ba chiếc lá đầu tiên, vừa tươi mát vừa cứng cỏi, vừa chào đón vừa thách thức. Cái mầm cây như muốn nói: "Các bạn cứ yên tâm. Tôi sẽ lớn bổng lên cho mà xem. Lần này thì không bạo lực nào quật chết tôi được".

Chỗ này chính là đỉnh cao nhất của núi Voi, là cái vây nhô cao của lưng con cá sấu khổng lồ. Đứng ở đây mà nhìn, toàn bộ vùng biển thu vào tầm mắt như một bức tranh sơn thủy vĩ đại. Biển đang bộc lộ hết mình, đẹp một cách cường tráng mà vẫn dịu dàng, thăm thẳm. Bát ngát tới tận chân trời trải ra ở bốn xung quanh tít tắp xa. Chú Thuận nói:

- Không có cái ống nhòm nào bằng hai con mắt của chính mình. Các cháu hãy trông, biển của chúng ta đấy!



Lại Chương Tiếp Không Đánh Số


Biển như tấm gương soi, sáng đến tận chân trời.
Chỉ có mây và mây, trôi lãng đãng
Những cánh buồm nâu mơ mộng thuở xưa
Và chim hải âu lượn trong câu hát
Bây giờ là biểu tượng của ven bờ
Của quê hương khuất dưới màu mây xa...

Biển mặn vỗ hơn hai ngàn cây số sóng
Mặn như máu và nước mắt người dân chài
Từ ngàn năm còn long lanh trong đêm
Đất nước xòe hai bàn tay ra biển
Vạm vỡ hai chùm đảo ngọc (*)
Một dải sao vàng bay
Cột mốc biên thùy cắm vào sóng xanh
Việt Nam ơi,
Tên Người biếc đến tận mọi tâm hồn...
* Hoàng sa và Trường Sa


... CÒN TIẾP ...


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 25.01.2014.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn