Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





TRUYỆN CỔ GRIMM






      87. Chuyện Đánh Đố


Ba phụ nữ kia hóa thành hoa trên đồng nội. Đêm đêm, một trong ba người được về nhà đoàn tụ gia đình. Có một chị dặn chồng:

– Sáng ngày mai anh ra hái hoa, như vậy là em đã được giải cứu để sống bên anh.

Trước khi trời sáng chị ta phải rời nhà và lại hóa thành một bông hoa đứng trên đồng nội.

Nhưng làm thế nào để nhận ra được?

Cả ba bông hoa đều giống nhau như hệt.

Thực ra cũng chẳng có gì là khó: Hai bông hoa đứng trên đồng nội trong buổi tối sẽ có sương đọng ở trên, còn bông hoa kia thì không có.


      88. Chuyện Tán Gẫu


- Này chị kia đi đâu thế?

– Tôi đi lên thượng giới.

– Thế thì cho tôi đi với, tôi cũng muốn lên thượng giới.

– Thế chị đã có chồng chưa? Chồng tên là gì?

– Chồng tôi tên là Thằn lằn châu Phi.

– Chồng chị tên là Thằn lằn châu Phi, chồng tôi cũng tên là Thằn lằn châu Phi, chúng ta cùng đi lên thượng giới.

– Thế chị có con không? Con tên là gì?

– Nó tên là Ghẻ lở.

– Con chị tên là Ghẻ lở, con tôi cũng tên là Ghẻ lở, chồng chị Thằn lằn châu Phi, chồng tôi Thằn lằn châu Phi, chúng ta cùng đi lên thượng giới.

– Thế chị có người hầu không? Người hầu tên là gì?

– Hài lòng hết chỗ nói là tên người hầu của tôi.

– Người hầu của chị Hài lòng hết chỗ nói, người hầu của tôi cũng Hài lòng hết chỗ nói. Con chị Ghẻ lở, con tôi Ghẻ lở, chồng chị Thằn lằn châu Phi, chồng tôi Thằn lằn châu Phi, chúng ta cùng nhau đi lên thượng giới.


      89. Có Trời Chứng Giám


Một chú thợ học việc đi khắp nơi tìm việc nhưng chẳng có một ai thuê. Đúng lúc trong túi chú không còn đến một đồng trinh thì chú gặp một người Do Thái, chú nghĩ chắc dân Do Thái có nhiều tiền nên đi thẳng tới dọa:

– Đưa tiền đây không toi mạng bây giờ.

Người Do Thái kia đáp:

– Hãy để tôi sống, tôi có đây tám trinh.

– Tiền có mà không chịu đưa cho tao.

Nói thế rồi chú thợ học nghề túm ngay người Do Thái kia nện cho một trận tới lúc người kia mềm nhũn mới thôi. Trước lúc chết người Do Thái kia nói thều thào:

– Chuyện này có Trời chứng giám.

Chú thợ học nghề lần túi người kia, chú lấy được đúng tám trinh, đúng như lời người kia nói. Chú kéo xác người kia giấu vào trong bụi cây rồi lại lên đường.

Tới thành kia chú tìm được một người thợ cả nhận, chú đem lòng yêu ngay con gái người thợ cả. Hai người lấy nhau và sống rất hạnh phúc.

Khi hai vợ chồng có được hai người con thì bố mẹ vợ cũng qua đời.

Một buổi sáng kia, người vợ mang cà phê lên cho chồng, nhìn ánh sáng mặt trời lóng lánh trên mặt cốc nước cà phê, người chồng nói:

– Có Trời chứng giám, Trời nào chứng giám hử?

Nghe thấy nói thế, người vợ hỏi chồng:

– Trời, cái gì thế hở mình? Thế có nghĩa là thế nào?

Người chồng nói:

– Anh không thể nói cho em biết về điều đó được.

– Nếu anh thực lòng thương em thì sao anh lại không thể nói cho em biết được nhỉ.

Rồi người vợ hứa sẽ không kể tiếp cho ai biết câu chuyện giữa hai người, và cứ gặng hỏi mãi. Người chồng đành kể khi xưa lúc túng quẫn mình có đánh chết một người Do Thái, trước lúc chết người ấy có nói:

– Chuyện này có Trời chứng giám.

Nhìn ánh mặt trời lóng lánh người chồng nhớ tới chuyện khi xưa, nghĩ rằng làm gì có Trời nào chứng giám ở đây. Kể xong người chồng còn dặn vợ tuyệt đối không được kể cho một ai biết. Người vợ hứa sẽ giữ kín miệng.

Một hôm tới thăm bà cô, vui miệng người vợ kể cho cô câu chuyện và dặn bà đừng kể cho ai biết câu chuyện ấy. Chưa đầy ba ngày sau, cả thành phố biết chuyện. Người chồng bị giải ra tòa và phải chịu tội xử trảm. Đúng là “Có Trời chứng giám”.




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 23.11.2013.

Quay Lên Đầu Trang