Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





HÒN ĐẢO PHÍA CHÂN TRỜI




PHẦN THỨ NHẤT
NGÔI NHÀ BÊN CỬA SÔNG




Chương Không Đánh Số

Nhụ thong thả cởi áo cộc tay, vứt lên hàng lan can cụt chạy trước một phần hiên nhà rồi nhảy xuống sông tắm. Nhụ đưa tay đỡ bụng Đé. Đé liền ôm lấy cổ Nhụ, miệng phun phì phì. Những bọt nước li ti bắn ra hình nan quạt. Nghỉ một lát, Đé lại nhoài người ra, đập bòm bõm, bơi xung quanh.

Bây giờ, người mẹ của hai đứa trẻ đang tắm, đã ở trong tư thái hoàn toàn bình thản, quen thuộc. Bác hỏi đứa con lớn:

- Mọi hôm, em nó cũng nhảy tõm xuống sông như thế à?

- Vâng. Nhưng chỉ khi nào có con hay có ông đứng ở bậc đá.

- Vẫn phải hết sức cẩn thận đấy. - Người mẹ dặn bằng một giọng trầm. - Nước sông trôi...

- Không lo, mẹ ạ. Con chỉ lo nó bơi không đúng kiểu, sau này không bơi xa được. Đấy mẹ thấy, nó toàn bơi chó thôi.

- Đừng cho nó bơi xa. Ngay cả con, con cũng chỉ được bơi đến cái cột đèn biển kia rồi phải bơi quay lại. Lúc đói hay lúc no, đều không được bơi. Chuột rút thì khốn đấy.

- Vâng.

Nhụ lấy hơi rồi nhoài người ra xa, lặng lẽ lặn xuống.

Đé đã ngồi ở bậc đá sát mép nước, hai tay khum khum vỗ sóng sánh xuống mặt sông. Rồi bất ngờ, Đé vung lên cao, những bọt nước màu trắng xốp lả tả rơi xuống.

- Có yên không nào? - Mẹ Đé nói, khi ngồi bên cạnh, kỳ lưng cho Đé. Nhưng làm sao mà nó yên được. Cái đầu cứ lúc la lúc lắc như con bọ gậy, làm ướt hết cả ngực áo và vai áo của mẹ.

Nước đã loang loang dưới chân. Một sức mạnh âm ỉ và man dại đang đẩy lên từng đợt sóng gằn. Gió đã thổi ào ào, bồng bột và phóng túng. Triều đã bắt đầu lên rồi. Nhụ bơi ếch vào. Đôi mắt mở thao láo trong nước mặn.

Chương V

Từ hôm bố Nhụ đi, ông Nhụ không la cà chơi bời nữa. Ông ở nhà vá lưới cho mẹ Nhụ đi làm. Ông mang vàng lưới ra trước hiên, chỗ mắc cái võng làm bằng túi lưới đáy. Ông ngồi trên võng mà vá, lúc đau lưng thì ngả người xuống võng, đôi mắt lim dim. Một chân khẽ đạp vào tường, cái võng lưới chao đi, đưa qua, đưa lại trên cái lan can cụt ngăn hiên nhà với ngấn nước sông Bạch Đằng. Tất nhiên nếu ông đạp mạnh mà lại tuột võng, thì ông sẽ bị văng xuống sông. Nhưng điều ấy, không bao giờ xảy ra cả. Có khi một cánh buồm lướt qua, sát võng ông, trong nhà bỗng tối sầm lại. Dù ông nằm ngoài hiên cũng không trông thấy gì, ngoài những đường gân chằng chịt căng màu vải nâu trên lá buồm to, cao chất ngất, dựng thẳng đứng như một phiến đá lớn. Ông chỉ có thể nhìn thấy trời xanh qua một kẽ nứt, ấy là chỗ tiếp giáp của lá buồm với mái ngói. Ở đây, quanh năm hầu như chỉ có một hướng gió, là gió thổi từ mặt sông Bạch Đằng lên, mùa đông cũng như mùa hè.

Ở nhà với ông, chỉ có Nhụ và Đé. Đé béo lẳn, chắc nịch như một con cá thắt đuôi, da đã hơi dày. Nó nghịch ngợm suốt ngày, chân tay không bao giờ yên. Ngay cả lúc đi ngủ. Nó nằm nghiêng trên giường, mắt nhắm chặt, một chân duỗi thẳng, còn một chân co hẳn lên và đập khe khẽ xuống chân kia. Nhụ lấy tay vỗ vào cái chân ấy. Nó biết ý, duỗi thẳng cả hai chân, nhưng tay lại cào soạt soạt vào sợi chiếu. Nhụ lại vỗ vào tay nó. Tay nó im nhưng ngón vẫn vân vê như người nghiện đang xin điếu thuốc lào. Một lúc sau, tưởng nó đã ngủ, Nhụ chợt nhìn qua khoảng má dưới tai nó, thấy má cứ phập phồng đều. Nó nhai cái gì chăng? Nhụ nghển cổ lên nhìn thì chẳng thấy nó nhai cái gì cả. Nhụ lại phải đập nhẹ ngón tay vào má nó. Nó nằm im một lúc, rồi cựa mình, quay hẳn mặt ra phía Nhụ với hai con mắt rõ ràng là nhắm chặt. Sợ Nhụ không tin là nó đã ngủ thật rồi, nó liền lấy ngón tay chỉ vào hai mắt nó đang nhắm. Mi mắt chốc chốc lại nháy nháy...

Đé có một đứa bạn thân tên là Hòa, cũng lên năm tuổi, ở nhà bên. Bố Hòa là một sĩ quan hải quân, hiện đang ở một hòn đảo nào đó. Mẹ Hòa làm muối nấu cho hợp tác xã. Đé và Hòa thường bày trò chơi với nhau và cũng thường cãi nhau í ỏm vì đủ mọi thứ. Có củ khoai lang luộc, Đé cũng bẻ đôi cho Hòa một nửa. Hai đứa vừa ăn vừa gật đầu cười, tỏ ý hài lòng lắm. Cái Hòa mặt tròn, tóc bấm hoa gáo, áo màu mận chín, trông đặc ngẫn những con cá hồng, cá trích đang bơi. Mẹ nó chắc nghĩ rằng nó còn đang lớn, nên áo may cho nó rất rộng, để hở hai cánh tay tròn lẳn, ram rám nâu.

Một lần, Nhụ nghe thấy chúng nó nói chuyện với nhau ở hiên nhà:

- Tao cũng muốn sang ở với mày lắm. - Cái Hòa nói.

- Thì cứ sang. - Đé nói ngay, không giấu vẻ tự hào, kẻ cả. - Tối, tao cho mày ngủ với mẹ tao nhé! Hở? Hay là ngủ với tao?

- Ứ! Tối tao phải về với mẹ tao chứ?

- Thì cũng được, nhỉ? - Đé gật đầu, rồi bỗng nhớ ra một điều gì quan trọng, nó nói to lên - Nhưng mẹ mày thì không bằng mẹ tao!

Cái Hòa ớ ra, chăm chăm nhìn vào mặt Đé. Thằng này lại tiếp:

- Vì mẹ tao biết ăn trầu mà mẹ mày không biết ăn trầu.

Cái Hòa nhận ra là phải, nó gật gật đầu. Lát sau, nó nói:

- Nhưng mà tao sợ bố mày lắm?

- Sợ gì? Hở?

- Có cái roi... gác ở mắc áo kia kìa... Trông cứ khiếp lên.

- Cái roi chỉ để dọa thôi. Trông tao đây này.

Im lặng một lúc. Nhụ không hiểu là thế nào nên ghé mắt nhìn xem. Đé đã phanh cái áo cháo lòng lên, cái áo lúc đó chỉ còn mỗi cái cúc cổ. Đé lấy hơi thở phồng bụng lên rõ to, rồi lại hít hóp bụng nào. Cứ thế đến năm, sáu lần. Cái Hòa ngó ngó nghiêng nghiêng, ý chừng chưa hiểu như thế là ra làm sao. Nó rụt rè hỏi nhỏ:

- Thế là thế nào hả mày?

- Thế là tao không sợ!

"Gớm nhỉ?". Nhụ nghĩ bụng, nhưng lại mặc chúng, quay vào làm bài tập.

Sáng nay, cái Hòa lại lững thững sang chơi, tay thu lu một cái bánh mì nhỏ. Nó nói giọng ỏn ẻn.

- Con cá voi của tao đấy. Tí nữa chúng ta cùng làm cỗ nhé! - Nó gật gật đầu và hai con mắt nó bỗng mềm như nhung.

- Không phải cá voi đâu. Đấy là con cá "hổ" đấy - Đé nói liều (Nhụ mỉm cười).

- Ừ thì cá "hổ" cũng được. - Tiếng "được" hạ rất nhẹ, đầy vẻ cam chịu.

Chính cái giọng quá khiêm nhường ấy làm Nhụ bồi hồi. Nhụ gấp sách lại, đi ra hiên, chưa biết ra để làm gì. Trông thấy Nhụ, cái Hòa ngẩn mặt ra một thoáng, rồi ngửa cổ, bẽn lẽn cười, mắt nhắm hết cả lại. Rồi bất ngờ, nó lại thè cái lưỡi ra, cái lưỡi nhỏ, nhọn và đỏ chon chót.

Chương VI

Một buổi chiều, đầu mùa cá thu. Ông Nhụ đang ngồi vá lưới. Ông gọi Nhụ lại:

- Mấy ngày?

Ấy là ông hỏi kể từ ngày mẹ Nhụ đi lộng đánh cá.

- Năm, ông ạ.

Ông giơ một ngón tay lên ngang miệng. Nhụ hiểu và nói:

- Trong chạn hết cái ăn rồi.

- Đến nhà ông Trương.

- Vâng.

- Mượn luôn cây đèn pin.

- Tối đi soi ạ? - Nhụ hỏi lại.

Ông phẩy tay một cái. Nhụ đi luôn. Ngang với hiên nhà là con đê nhỏ ngăn nước mặn, đắp rất xuềnh xoàng. Nước cạn, trơ mấy cái khung thuyền đắm, lởm chởm những chiếc đinh to han gỉ, trông gớm chết. Những con cáy bò lằng nhằng. Một con tôm rảo đang nấp sau một cái lá sú mục, bỗng bật càng đến tách một cái. Sao con tôm dại thế, Nhụ nghĩ. Sát chân đê, vài ba con thuyền lớn đã kê lên. Xung quanh thuyền để ngổn ngang những bó lá thông, những ôm ràng ràng. Chỉ lát nữa thôi, toàn bộ vùng cửa sông này sẽ rực đỏ lên trong những đám lửa hun thuyền.

Ông Trương có nhà. Bằng chứng là đám trẻ con rất đông đang xúm xít ở ngoài cửa nhà ông. Chúng bá vai nhau, nghển cổ vào nhà với vẻ thích thú và lo sợ. Còn chân chúng thì lại choãi ra. Có đứa cẩn thận hơn, tay còn xách sẵn guốc dép, để nếu cần thì có thể chạy cho thật nhanh. Nhụ lẳng lặng đến, đứng đằng sau và bất ngờ kêu to lên một tiếng. Thế là đám trẻ thét lên cả một loạt. Rồi nhận ra là Nhụ trêu, chúng nó quay lại thụi Nhụ, cười ầm ĩ đến chảy cả nước mắt.

Ở trong nhà, ông Trương đang bẻ răng lũ rắn độc. Và như có lần ông nói, ông đang kể cho lũ rắn nghe câu chuyện về mối tình của một anh chàng nào đó với một cô dân chài ngày xưa. Mẹ cô gái thách anh chàng phải sắm cho đủ một trăm cái ô cho cá mực, hai trăm cái váy cho cá ngừ, ba trăm cái dải thắt lưng xanh cho cá song. Anh chàng không biết tìm đâu ra tiền...

- Có nhắn gì cho bố mày không? Cu Cõn! - Trông thấy Nhụ, ông hỏi luôn, vẫn cái lối gọi cháu bằng tên tục của người ông.

- Nhắn gì... là thế nào ạ? - Nhụ ngớ người vì câu hỏi quá đột ngột của ông.

- Là vì tao sắp ra chỗ bố mày đây.

- Thật thế á? Ông.

- Ông kể tiếp đi. Kể tiếp đi. Đang đến chỗ hay quắt tai... - Một đứa trong đám trẻ lên tiếng, giọng nghe rất láu lỉnh.

- Đến đoạn nào rồi? - Ông bắt một con rắn khác rồi đặt nó nằm cuộn tròn ngoan ngoãn ở trong lòng mình. Tay ông bóp vào cái cằm bạnh của nó để nhổ răng.

- Đến đoạn anh chàng không biết kiếm đâu ra tiền. - Cô bé mặt trái xoan, tóc bỏ đuôi sam, nhanh nhảu nói.

Ông bỗng hát lên:

                              Hờ ơ... ơ... ơ...
                              Anh về bán gió mùa đông
                              Bán núi Yên Tử, bán sông Bạch Đằng
                              Anh về bán Cuội trên Trăng
                              Bán cây đa, với... Hờ ơ... ơ... ơ...

- Thế thì vẫn không có tiền rồi! - Một đứa bé đầu cắt móng lừa nhận xét, giọng rõ ràng là thương tiếc, pha một chút buồn rất dễ dãi của con trẻ.

- Chuyện bịa đấy mà. Cá ngừ làm sao mà mặc được váy. - Cô bé đứng bên cạnh nói, tóc cô cài một đóa hoa to tướng, tết bằng khăn mùi soa. Mắt cô đưa rất nhanh sang các bạn, tỏ ý chê bai sự ngây thơ, cả tin của cậu bé tóc cắt móng lừa.

Bây giờ Nhụ mới nhớ ra là mình đến đây để làm gì. Nó hỏi ngang khi ông Trương ngẫm nghĩ, lấy hơi hát tiếp câu khác.

- Ông cháu bảo ông có chả rắn thì cho ông cháu mấy cái.

- Ờ, có. Nhà mày có mỡ không?

- Có. Nhưng toàn mỡ cá thiều.

- Cũng được. Tao mới băm thôi. Vào chạn lấy về mà rán. Cứ xẻ một nửa, già nửa cũng được.

Nhụ nhìn chằm chằm vào lũ rắn, (con to, con nhỏ, con tròn, con dẹt, con đen lừ, con khoang...) bò loằng ngoằng, chồng chéo lên nhau ở sân sau, được chắn vuông vức bằng những phiến gỗ xẻ khá rộng bản. Ông Trương bảo:

- Cứ vào. Cứ vào. Rắn nhà tao ngoan lắm!

"Rắn mà lại ngoan!" Nhụ thầm nghĩ như thế và mỉm cười một mình.

Nhụ về đưa bọc thịt rắn và cái đèn pin cho ông.

- Lão già bông phèng đấy mà. Ai người ta cần lão ra đảo Mõm Cá Sấu. - Ông Nhụ nhận xét khi nghe Nhụ nói chuyện.

Chờ cho Đé ngủ say, Nhụ buông màn, vặn nhỏ đèn, rồi dong con lẵng đến bên bậc cửa.

- Phải nhanh nhanh lên, kẻo trăng mọc là hỏng ráo. - Ông Nhụ nói, giọng như thì thào.

Phải trông thấy ông buộc cái giỏ vào ngang lưng bằng một sợi dây ni-lông gỡ ra từ một tấm lưới rách và nhảy xuống cái lẵng con, trong đêm nhờ nhờ sáng vì lửa hun thuyền ở bên kia đê, mới thấy ông già tám mươi tuổi này vẫn còn trẻ lắm. Ông khỏa nhẹ tay vào nước. Con lẵng trôi thẳng, êm ru và rất mềm. Dường như con lẵng không phải đóng bằng gỗ mà bằng chất dẻo.

- Phải nhanh nhanh lên, kẻo trăng mọc là hỏng ráo. - Ông Nhụ nhắc lại, giọng rất thanh thoát.

- Cháu đưa chìa khóa cửa cho ông nhé.

- Cứ cầm.

- Cháu chưa cầm chìa khóa nhà bao giờ. - Tập cho quen đi.

Ông nói, dứt khoát và rắn rỏi.


... CÒN TIẾP ...


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 23.11.2013.

Quay Lên Đầu Trang