TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



CHIÊU HOÀNG

Tên thật : Phạm Thị Thanh Mai

Sinh tại Nha Trang, nhưng trọn tuổi thơ sống tại Saigon.
Cha người Hà Nội - Mẹ người Nam Định

Khởi viết từ năm 1990 qua các bút hiệu: Nghi Lâm, Thiên Thần, Linh Lan và Chiêu Hoàng.

Bắt đầu tìm hiểu về đạo Phật từ năm 1989 sau khi đọc xong cuốn "Câu Chuyện Giòng Sông" của Herman Hess. Rồi từ đó say mê với những triết lý của Phật giáo.

Hiện đang sống tại California - Hoa Kỳ với gia đình.






THƠ


* EM TÓC NGẮN
* CÓ NHỮNG LÚC
* GIỌT NẮNG BÊN THỀM
* TÌNH MƠ
* TRÁI TIM MẺ
* MẦU CHIÊM BAO
* NỖI SẦU




ĐOẢN VĂN

* TRONG NHẬT KÝ NGÀ





TRUYỆN NGẮN

* MẠC LAN
* VẠT NẮNG SÂN CHÙA
* CON BÉ VÀ GÃ LANG THANG
* LÃO THẦY BÓI
* ĐÊM GIÁNG SINH
* CU TÍ VÀ BÉ THƯ
CHÚC TẾT BỐ

* ƯỚC MƠ CỦA MỘT LOÀI GIÃN
* THOÁNG MƠ PHAI
* TÌNH YÊU ƠI ..., VẪN ĐỢI ...
* HƯƠNG RƠI CUỐI MÙA
* MÊ KHÚC
* KHÁCH LẠ
* SỨ GIẢ NHƯ LAI
* THƯ GỬI BẠN - TRỞ VỀ
* VIÊN VITAMIN VÀ MÙI HƯƠNG
* GÃ ĐIÊN
* ÔNG GIÀ NOËL
* CÔ BÉ VÀ PHẬT TÁNH
* PHIỀN NÃO
* CÁI LÚM ĐỒNG TIỀN
* MỐI TÌNH CÂM
* HẤP TINH ĐẠI PHÁP
* ƯỚC NGUYỆN
* GIẬN NHAU









 
















GIẬN NHAU



C ô luôn là người gây chuyện. Cách nay ba tuần, cô khẩn cấp gửi cho anh một điện thư tuyên bố nghỉ chơi. Dĩ nhiên là viết đầy đủ nguyên do với những điều đối với anh thật vô lý và trẻ con. Đọc thư xong, anh chỉ mỉm cười và im lặng. Anh biết nếu có gọi hay viết những lời giải thích cô cũng chẳng nghe. Anh để cô yên một thời gian cho tâm thức lắng đọng rồi mới liên lạc sau. Quả nhiên, sau ba tuần anh gọi. Cô trả lời phone anh. Giọng nói còn rụt rè, hờn dỗi. Anh lờ đi tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Anh rủ cô đi ăn chè. Nơi mà có loại chè trái cây cô thích, nơi mà có không khí nửa thân mật, nửa tươi vui. Cô bằng lòng. Và ở đây, với cơn sốt còn hâm hấp làm cho đầu óc anh vẫn còn bập bềnh, choáng váng. Trước mặt anh, cái cô bé ưa nhiều chuyện đã “tuyên chiến” nghỉ chơi với anh ba tuần trước đang nhìn anh với cái nhìn lơ đãng.
“Em còn giận anh không?”
Giọng còn hờn dỗi, cô mát mẻ:
“Em có giận anh bao giờ. Em chỉ…buồn cười và ghét em thôi!”
"Tại sao lại buồn cười?"
"Vì em thấy chuyện"thích"anh là một hành động rất buồn cười và ghét mình lắm!"
“Vì vậy mà em muốn…nghỉ chơi với anh hử?”
“Đúng vậy!”
Cả hai ngồi trong một góc quán café. Anh quấn một khăn quàng đen chung quanh cổ. Với cơn sốt còn ngầy ngật trong đầu. Có bao giờ mình có thể chạy trốn được cái bóng của mình không nhỉ? Ấy thế mà cô cứ loay hoay với nó. Cứ muốn chạy trốn chính mình. Tình yêu cô dành cho anh sâu đậm quá, làm sao có thể dứt bỏ nó được kia chứ? Anh nhìn cô mỉm cười, cái cười đầy tha thứ, thương yêu. Hình như ba tuần không gặp mặt, cô có gầy hơn chút. Nhưng đôi mắt lung linh chứa đựng niềm vui mà không cần phải nói. Anh gọi một ly chè trái cây cô ưa thích, nhìn cô loay hoay bặm môi trộn tất cả những loại trái cây cho đều cùng với đá bào trong ly. Cô bảo:
“Mình chỉ cần gọi một ly này ăn chung cũng no đến sáng. Anh coi, cái ly to bành ky như thế làm sao một mình em ăn hết được?”
Anh mỉm cười:
“Nhưng anh vừa mới cảm dậy đấy. Tuy hôm nay cũng còn hơi ngật ngừ, nhưng không chắc là có thể ăn chung với em được. Coi chừng em bị lây bệnh cho coi…”
Cô ngừng tay trộn, để nắm đấm nơi trái tim:
“Nhằm gì… Em khoẻ lắm. Con vi trùng nào vào là em đánh cho chết hết!”
Nói rồi. Cô nhìn anh. Vẫn cái nhìn đằm thắm mà đôi lần anh có cảm tưởng mình gần như bị chết chìm trong ấy. Cô múc một muỗng trái cây đưa lên miệng. Đôi môi cô ngậm vào chiếc muống làm anh tưởng tượng như mình đang được hôn. Rồi cô lại múc một muỗng trái cây khác đưa cho anh. Ngần ngừ một lúc, anh uống lấy muỗng trái cây cô đút, thầm hy vọng cơn cảm của mình sẽ không làm cô chao đảo.
Cả hai vẫn ngồi yên như thế. Họ ít nói hơn bình thường. Anh vẫn rất tệ trong những trường hợp “làm hoà” như thế này. Anh chẳng biết phải nói gì cho cô bớt giận. Nhưng hình như cô chẳng còn giận gì cả. Nếu không cô đã chẳng đút chè cho anh.
“Chè ngon không?”
“Ngon!”
“…”

“Mấy tuần nay em khoẻ không? Hay là chờ tới cuối tuần này anh khoẻ, anh đưa em đi Santa Barbara chơi nhé?”
Đôi mắt cô cúi xuống:
“Thôi. Em không chơi với anh nữa đâu. Em chỉ ra đây gặp mặt anh một chút thôi rôì về!"
Cô nghe tiếng anh thở dài. Sự yên lặng lại chen vào giữa hai người. Cô lại múc từng muỗng trái cây tự đút cho mình và cho anh. Đá bào tan trong miệng làm cô cảm thấy lạnh. Ờ, không biết là cô lạnh vì đá bào hay lạnh vì sự yên lặng của anh. Cô dõi mắt nhìn qua khung cửa, chợt thấy một con chim nhỏ đậu trên một cành cây thấp, ngơ ngác nhìn quanh. Có phải cô đấy không? Liệu cô có thể sống được khi thiếu anh không nhỉ? Ba tuần không nghe được giọng cười của anh, cô bỗng cảm thấy nhớ quay quắt...
Tối về. Cô thấy đầu óc choáng váng, cơ thể hâm hấp sốt và cần cồ ngưa ngứa. Cô đi ngủ sớm. Nhất định không mở email xem anh có gửi cho cô bức điện thư nào không. Đã bảo..giận mà!
Trong cổ cô, nếu lấy kính hiển vi xem kỹ, sẽ có một con vi trùng be bé, nó làm tàng giận người yêu, dự định bỏ đi xa nên tình cờ đi lạc từ miệng anh qua miệng cô từ cái muỗng đút chè trái cây buổi chiều. Nó cũng nằm co ro và cảm thấy lạnh. Nó nhớ nhà, nhớ bạn, nhất là nhớ người yêu mà nó lỡ kiếm chuyện giận lẫy. Buồn tình, nó lang thang đi sâu vào cần cổ mong tìm đường về nhà. Hoài vọng. Nó mệt mỏi nằm nghỉ ở một góc tế bào êm ái nhất rồi bỗng thấy nhớ bạn và khóc lên rưng rức...


____________________________________________




CHIÊU HOÀNG


TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC