Việt Văn Mới
Việt Văn Mới
"Chân dung TTBG, Ảnh MPK, Dalat 2003"




" NHẤT PHIẾN TÀI TÌNH

THIÊN CỔ

LỤY " (1 )




Đây là bộ tác phẩm hoàn toàn thật,

rút ra từ những phần đời riêng của tác giả,

không chút gì hư cấu, từ địa danh

đến tên tuổi các nhân vật và chi tiết từng sự kiện.

Những "nhân vật ", có người đang còn sống,

hoặc ở Việt Nam, hoặc ra ngoại quốc; nhưng cũng có người

đã vĩnh viễn "bỏ cuộc chơi"..

Từ lòng trân trọng yêu mến đối với quá khứ

và kỷ niệm, tác giả không muốn làm cái việc thông thường

vẫn thấy ghi nơi đầu trang nhất nhiều tác phẩm:

Mọi tên tuổi nhân vật đều do óc tưởng tượng.

Nếu có sự trùng hợp chỉ là ngoài ý muốn tác giả.”

Vậy, dám mong “những người xưa” có tên nêu trong

tác phẩm, nếu có điều chi phiền trách,

xin thông cảm và niệm tình tha thứ.

Sự Thật muôn đời vẫn là đầu mối dẫn đến

cái Thiện và cái Đẹp của Cuộc Đời.

Trân trọng,

Trần Thị Bông Giấy

[]


(Bài 2


ĐOẠN KẾT CÂU CHUYỆN VỀ MỘT LỜI HỨA

(Tâm Bút)

Tháng 9/2004, có một câu chuyện bất ngờ đưa đến với tôi. Cái nhìn bi quan về nhân thế và sự sợ hãi lòng người vốn đã đầy trong tôi, nay lại càng thêm tràn ứ. Một câu chuyện lạ kỳ kéo dài từ khi tôi 18 tuổi cho mãi đến tận bây giờ vẫn chưa kết thúc. Và chợt nhận rõ một điều từ lâu lắm rồi tôi thường chiêm nghiệm. Đó là cái dấu ấn cô đơn oan khuất khắc ghi trên trán tôi đã được phơi bày không cách này thì cũng là cách khác thôi.

*

* *

Mùa hè 2004 trở về VN, tôi được một người bạn tặng cho cuốn Lưu Niệm Võ Bị Khóa 20 Dalat tình cờ anh có được. Lần đầu cầm trên tay cuốn sách khổ lớn dày 520 trang, tôi thốt nghe lòng rung động mãnh liệt. Nhớ lại đêm nào trong căn phòng khách ngôi nhà màu gạch trên đường Yên Đổ Sàigòn cũ, anh Thuận Văn Chàng đã nói với tôi: “Hôm nào anh sẽ đem về cuốn Lưu Niệm Võ Bị 20 để em xem có thằng bạn cùng khóa nào được em vừa ý, anh sẽ làm ông mai cho.”

Người xưa đã chết từ lâu lắm vậy mà bây giờ lời hứa của ba mươi tám năm xưa mới được thực hiện. Trước mắt tôi như phô bày rõ hình ảnh một con người cao lớn với cái cười ngạo nghễ, chiếc mũ Nhảy Dù đội lệch sang một phía, đôi mắt u trầm những hoài bão lớn. Trái tim từng hồi quặn thắt, tôi không ngờ trong cuộc đời, mình lại từng gặp một câu chuyện lạ kỳ như câu chuyện buổi nay.

*

* *

Đem cuốn Lưu Niệm về Mỹ, trong mấy ngày liên tục, tôi ngồi đọc từng giòng lưu bút của hơn 400 sinh viên sĩ quan Khóa 20 Võ Bị Dalat, lòng nghe rưng rưng xúc cảm. Đây là biểu tượng cho một quê hương lớn lao đã mất, một trang sử đầy dấu tích đau thương của đất nước thời kỳ 1965-1967. Đây cũng là biểu tượng cho tuổi trẻ của tôi và rất nhiều con người cùng chung thế hệ. Thứ tuổi trẻ không phải để sống trong vui đùa hay mơ ước, mà chính là đối diện và cưu mang trên vai những trách nhiệm và nỗi đau theo một dân tộc bị dập vùi khốn khổ không ngớt bởi chiến tranh.

Vào cái thuở hào hùng của tuổi hai mươi, tâm hồn các con người trẻ này còn cao quý quá với lòng ái quốc, với tư tưởng muốn dâng trọn đời mình cho Tổ Quốc. Hơn bốn trăm khuôn mặt tinh anh là hơn bốn trăm hoài bão mong làm được một cái gì cho đất nước tang thương.

Đẹp quá đến dường muốn ngợp!

Tôi tự thấy mình không có quyền giữ riêng mà không chia xẻ với những cựu sinh viên Khóa 20 Võ Bị đang còn sống rải rác khắp nơi trên thế giới những gì ngày xưa họ từng có. Nên, gửi đăng một cái nhắn tin nhỏ trên diễn đàn VN Nhật Báo ở San Jose, cho hay rằng tôi hiện đang giữ trong tay cuốn Lưu Niệm Võ Bị Khóa 20, những anh em nào muốn xem, cứ liên lạc e-mail với tôi.

Lời nhắn vừa đưa ra, lập tức có nhiều lời đáp ứng. Với bất cứ ai, tôi cũng đều rất vui lòng làm cái hành động photocopy một trang nào đó có ảnh và lưu bút của họ gửi đi cho họ. Trong số, đặc biệt có một cựu SVSQ Khóa 19 Võ Bị, hiện đang ở Montréal, Canada, là tỏ ra nồng nhiệt hơn cả theo câu chuyện cuốn Lưu Niệm 20 ly kỳ này.

Có những tấm ảnh đã ố vàng gắn ở những trang sau cùng cuốn Lưu Niệm, chụp vào buổi lễ mãn khóa, trong có ảnh cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, thời 1967 còn là một Trung Tướng, gắn lon thiếu úy cho vị tân thủ khoa. Đó là những tấm ảnh lịch sử. Và nhờ vị cựu sinh viên Khóa 19 ở Canada mà tôi biết được rằng cuốn sách tôi đang có trong tay chính hoặc là cuốn lưu của Trường, hoặc thuộc về viên cựu thủ khoa.

*

* *

Thư qua thư lại “nhận bà con”, tôi đọc được rất nhiều mời mọc từ mọi phía, nhưng luôn luôn từ chối tham dự những lần họp mặt. Từ lâu, sự cô đơn và cô độc đã gắn chặt vào tim, nên tôi không còn muốn tìm đến bất cứ cuộc vui nào đông đúc con người. Tuy nhiên, cũng vì cuốn Lưu Niệm mà sau những từ chối, tôi thấy cần phải mời ngược lại những đồng bạn cũ của “người xưa” như một hình thức đáp lễ. Họ nhận lời sốt sắng.

*

* *

Vậy là vào một buổi chiều chủ nhật đầu tháng 9/2004, cặp vợ chồng vị thủ khoa cùng ba cặp vợ chồng cựu sinh viên sĩ quan Võ Bị 20 khác tìm đến nhà tôi.

Cái nhìn đầu tiên của tôi về tám con người này là sự ngạc nhiên. Ngạc nhiên trước cái vẻ rất an bình toại ý của họ theo đời sống vật chất ở Mỹ. Ngạc nhiên khi không thể nào hình dung những giòng những chữ hào hùng tôi từng đọc trong cuốn Lưu Niệm 20 lại có thể được viết ra từ chính những con người đang hiện diện trước mắt tôi.

*

Trong bữa tiệc, có cái gì u uất cứ lan tràn tâm thức. Tôi nhớ lại anh Thuận Văn Chàng, anh Nguyễn Ngọc Thùy, những người tình năm cũ đã phải giã từ cuộc đời trong cái tuổi còn rất nhiều mơ mộng; nhớ lại hình ảnh tang thương của những người lính Nhảy Dù gục chết hai bên con đường Võ Di Nguy Sàigòn trong những ngày hấp hối của đất nước điêu linh; nhớ cái dáng gầy và khuôn mặt đầy nét ưu tư của vị Thiếu Tá Dù tôi từng gặp năm 1973 trong chuyến lưu diễn ở Cổ Thành Quảng Trị; nhớ tất cả những người bạn, người thân trong binh chủng oai hùng này đã nằm xuống vì một thứ tàn ác phi lý của cuộc chiến Bắc Nam...

Tôi nhớ và nhớ thật nhiều những gì thuộc về dĩ vãng, lòng nghe quặn thắt. Có lẽ tôi đã quá ngưỡng mộ những hình ảnh đó mà quên mất điều rằng Thời Gian đã tàn phá tất cả. 38 năm dâu bể đủ khiến ngay cả đến núi sông còn bị bào nhẵn nữa là Con Người nhỏ bé. Nhưng thật, tôi vẫn mãi là như thế khi luôn luôn ngậm ngùi theo những gì đã mất. Và cái nhìn ngạc nhiên tôi viết ở trên đã phát sinh từ cái ý tưởng “như thế” trong tôi.

*

* *

Trong buổi tiệc chiều Chủ nhật, khi được các chị vợ Khóa 20 hỏi về lai lịch sự liên hệ tình cảm giữa tôi và anh Thuận Văn Chàng, tôi bèn kể đúng y như những lời đã viết trong tác phẩm Thương Tội Đời Nhau chào đời năm 1996. Có một bà vừa mới qua Mỹ theo diện HO của chồng, kể rằng dạo 1967 ấy, bà có đến Nghĩa Tử đường Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa, thấy cái quan tài anh Chàng nằm chơ vơ không ai thăm viếng. Bà đưa ra câu hỏi:

“Khi anh Chàng chết, chị có đưa xác anh ấy về Phan Rang?”

Tôi ngớ người, thành thật:

“Không. Khi ấy còn nhỏ quá, làm sao dám tự ý qua mặt gia đình để làm như vậy.”

Tức thì thấy cả đám “à” lên một tiếng kinh ngạc.

Một ông từng là cựu Thiếu Tá Biệt Động Quân, điệu còn rất võ biền, ồn ào đưa ra câu hỏi:

“Thế khi quen anh Chàng, chị có hay đến trại Hoàng Hoa Thám thăm anh ấy?”

Tôi lắc đầu.

Bà vợ ông này nói liền nhận định:

“Như vậy là chị với anh Chàng chỉ mới quen nhau chứ đã có gì sâu đậm đâu!”

Trong câu nói, tôi cảm nhận ra sự “khinh thường” khi biết tôi chẳng phải liên hệ sâu đậm gì với một người Võ Bị Khóa 20, nghĩa là không đáng cho họ kết vào hàng “chị em dâu”.

*

* *

Bỗng dưng tôi tự thấy thật ngậm ngùi cho chính mình không ít. Ba mươi tám năm, cảnh đời biến đổi, tang thương dâu bể không biết đàng nào mà nói, vậy mà tôi vẫn giữ cho đến ngày nay những tập nhật ký viết về anh Chàng một cách trân quý hệt như thuở nào còn nhỏ. Thêm nữa, nhìn lại chính mình và các bà vợ Khóa 20, nhất là bà vợ ông thủ khoa, thấy quá khác biệt. Họ trông ra dáng các bà, bệ vệ từ bề trong ra đến bề ngoài, còn tôi thì cứ mãi là một thứ nghệ sĩ nhìn cuộc đời bằng cặp mắt lãng đãng mây trôi...

*

Suốt cuộc tiệc buổi chiều, trên môi vẫn nở ra những nụ cười rất tươi mà thật lòng tôi cứ mang mang câu hỏi: “Lời hứa của 38 năm xưa, phải chăng ngay chính lúc này đây, anh Chàng đang thực hiện?”

Anh chẳng những đã “đem về” một cuốn lưu niệm, lại còn xui khiến cho tôi có dịp “chọn lựa” một người trong đám bạn đồng khóa của anh. Có cái gì rất linh thiêng và lạ kỳ trong những nhận thức đó. Phải chăng anh đã phải nán lại cõi âm mấy chục năm để kiếm cho được người xứng đáng có thể thay mình giải lời đã hứa? Phải chăng vong linh anh vẫn còn chưa siêu thoát nếu không làm cho được lời hứa với tôi 38 năm xưa?

Thật.

Mấy chục năm, cuộc đời tình ái của tôi long đong ghê gớm có lẽ là do sự ám ảnh của người đã khuất. Từ gần hai tuần qua loay hoay theo các lá thư nhận của các cựu sĩ quan Võ Bị 20, suy nghĩ về một kỷ niệm được vùi chôn từ 38 năm trước, tôi nghiệm ra điều rằng: Trong cái định mệnh rất đào hoa, anh Thuận Văn Chàng chỉ là một người “đi qua” đời tôi nhưng đã để lại một dấu ấn thật mạnh mẽ. Đó là sự nhận định ra rất sớm tính chất Vô Thường của mọi thứ. Cái chết quá trẻ của anh đã cho tôi thấy rằng trên đời chẳng có gì là vĩnh cữu. Tất cả đều Vô Thường, sống đó rồi chết đó, khi chết rồi chẳng còn được ai nhớ đến, ngay cả những người rất thân yêu, theo thời gian cũng lãng quên thôi!

Với anh cũng vậy, một cách thành thật, tôi phải nói rằng đã quên anh từ lâu lắm, như quên một người vắng mặt. Nhưng cảm nghĩ Vô Thường tạo ra từ cái chết anh vẫn mãi đeo đuổi theo tôi trong suốt mấy chục năm.

*

* *

Một điều đáng buồn là dù bằng e-mail hay diện kiến sơ khởi buổi hôm nay, tôi chẳng “lựa” được người nào vừa ý để anh có thể phủi tay mà đi đầu thai kiếp khác. Tại sao? Những tư tưởng cao quý yêu nước thương nòi của cái tuổi hai mươi tôi đọc được qua từng lời viết trong cuốn Lưu Niệm ngày xưa, nay không còn nữa. Thế vào đó chỉ là cái vẻ bằng lòng và tự mãn theo một đời sống mà trong đó những gì thuộc về tinh thần đều dễ dàng bị làm cho thui chột đi.

Không trách được vì con người vốn là như thế. Chẳng mấy ai trên đời muốn làm cái hành động lội ngược dòng sông. Chỉ trách là trách chính tôi theo một cái nhìn rất xa rời thực tế. “Khi chưa đến Lạc Dương cứ ngỡ rằng Lạc Dương vui lắm. Đến Lạc Dương rồi thì Lạc Dương vẫn là Lạc Dương, mà ta vẫn là ta”.

*

* *

Trong buổi tiệc, lúc cuốn Lưu Niệm 20 chưa được đem ra, tôi thành thật nói lên nghi ngờ rằng cuốn ấy là của vị thủ khoa đang hiện diện.

[Điều này tôi đã từng viết kể với vị niên trưởng Võ Bị 19 ở Canada theo mặc cảm “có tội” nếu giữ trong tay một kỷ vật của kẻ khác. Câu trả lời của vị này đã giải tỏa giùm tôi cái mặc cảm ấy: “BG phải biết mọi sự trong đời chỉ nằm trong cái vòng Duyên-Nghiệp. Vị thủ khoa Khóa 20 đã có cái duyên gặp cuốn Lưu Niệm. Nhưng chính BG mới là người có duyên giữ nó 38 năm sau. Tôi cũng nghĩ đến sự chí tình của người bạn ở Dalat, cảm thông được nỗi lòng tác giả Thương Tội Đời Nhau mà không nề hiểm nguy đến tính mạng, đến gia đình; che giấu và giữ gìn cuốn Lưu Niệm mà trao tận tay BG. Nếu là tôi trong trường hợp đó, tôi chỉ đủ can đảm xé trang lưu niệm của Thuận Văn Chàng giữ lại cho BG thôi.”]

Thì vị thủ khoa Võ Bị 20 này, một người thân hình cao lớn, cường tráng, đã đáp lời tôi:

“Tôi là người tứ đại giai không (!?), nếu có đúng là cuốn của tôi chăng nữa, cũng xin tặng lại cho chị.”

(Câu này được nói ít nhất là hai lần.)

*

Khi cuốn Lưu Niệm 20 được đưa ra giữa bàn tiệc, tám cái đầu cùng chụm lại xem, vẻ háo hức ham muốn. Lời thứ nhất được nói lên từ bốn vị cựu sĩ quan là “Cuốn này được Cộng Sản in lại chứ không phải cuốn thật!” Nhưng sau một hồi chuyền tay nhau xem xét rất kỹ từng trang sách, vị thủ khoa kết luận: “Đây chính là cuốn gốc ngày xưa!”

Khuôn mặt ông bỗng như xạm lại, vẻ xúc động rõ rệt khi nói lên lời xác nhận. Ông cứ cầm cuốn sách trong tay, chung quanh là ba người đồng khóa. Bà vợ ông lên tiếng trước tiên, nằn nì nhiều lần, xin tôi “cho” lại chồng bà ta cuốn Lưu Niệm.

Tôi ngồi im trước các lời nằn nì ấy.

Thế rồi lần lượt người này qua người kia, đặc biệt là vị sĩ quan Biệt Động Quân ồn ào, luôn cả chính vị thủ khoa, đều ngỏ ý “xin” tôi trao lại cuốn Lưu Niệm cho Khóa 20.

Vị sĩ quan Biệt Động bày tỏ:

“Vì tình cảm giữa chị và anh Chàng thì hiện tại chị giữ cuốn này là đúng. Nhưng thử nghĩ, sau này khi chị không còn nữa, cuốn Lưu Niệm nếu lọt vào tay con cái chị sẽ không được quý cho bằng vào tay con cái chúng tôi. Nhờ đó chúng sẽ biết được về cha ông chúng, những người đã từng là lính. Vậy, tôi đề nghị chị nên trao lại cho chúng tôi giữ thì hơn.”

*

Tôi thấy gần như xiêu lòng trước những lời nằn nì có phần hữu lý. Tự dưng cảm nghe hối tiếc rằng sao lại tạo nên buổi gặp gỡ chiều nay. Lòng người là điều khó lường hơn tất cả. Trong thoáng chốc nhớ lại thật nhanh những lời thư của vị niên trưởng Võ Bị 19 ở Canada:

“Tôi lo lắng giùm cho BG. Không biết BG sẽ xử trí ra sao trước sự đòi hỏi, yêu cầu của những người –nhất là mấy bà vợ Khóa 20- chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình, cho chồng, mà không mảy may hình dung đến sự hiểm nguy, khó khăn của bản thân và gia đình những người đã lưu giữ, che giấu và qua mặt cơ quan an ninh phi cảng để mang cuốn Lưu Niệm 20 về Mỹ.”

......

Trí óc lan man nhớ lại thuở nào khi tôi còn rất trẻ...

Ba mươi tám năm xưa, sau khi anh từ giã gia đình tôi trở ra Quảng Trị (để rồi tử trận luôn tại đó), mẹ tôi đã nói với cậu út của tôi: “Chị có bốn đứa con gái. Nếu chú Chàng chọn đứa nào, chị cũng mừng mà cho không nó!” Câu nói này xuất phát từ một người mẹ Huế rất cổ điển như bà, phải kể là một điều kỳ lạ. Vậy mà cái số anh không may nên không được nhận chẳng những tấm lòng tôi mà còn của cả đại gia đình tôi.

... ....

Tôi ngậm ngùi cho anh và cả cho tôi...

*

* *

Thế rồi trước những lời nằn nì càng lúc càng trở nên thúc giục, hướng riêng về viên cựu thủ khoa Võ Bị 20, tôi nói chậm rãi từng chữ:

“Theo cái huông xấu, thường các ông thủ khoa hay bị tử trận sớm, vậy mà như anh kể lúc nãy, anh rất may mắn, đi trận nào cũng bình an quay về lành lặn; lại còn có chị là vợ suốt 38 năm trời, hai người chạy qua được tới Mỹ ngay từ những ngày đầu mất nước, yêu thương đằm thắm cho tới ngày nay... thì so với anh Chàng, thấy anh Chàng bất hạnh hơn rất nhiều. Ba mươi tám năm xưa, anh ấy tử trận sớm, không được hưởng hạnh phúc tình yêu từ một người con gái trẻ. Bây giờ cuốn Lưu Niệm lọt vào tay tôi cũng ví như anh đang trở về với tôi, nếu tôi từ chối không nhận gìn giữ, hóa ra là quá bạc bẽo cùng người xưa.”

Nhờ câu nói này mà tất cả mới không nằn nì xin xỏ thêm gì nữa.

*

* *

Sau khi bốn cặp Võ Bị 20 đã ra về, trong tôi bỗng dậy lên một mối buồn kinh khủng. Trong chuyện này, tôi thấy có cái gì kỳ kỳ sao đó. Một “âm mưu toan tính” thì phải?

Ngày hôm sau, kể cho vị niên trưởng Võ Bị 19 ở Canada nghe từng chi tiết, người này đã nói:

“Qua lời BG về buổi họp mặt, tôi chê mấy bạn Khóa 20 là thiếu tế nhị và không thành thật. Có thể nói hầu hết cựu SVSQ/20 đều biết sự liên hệ tình cảm thắm thiết giữa BG và Thuận Văn Chàng qua bài viết Người Anh Hùng Mũ Đỏ của Võ Bị 20 Trương Dưỡng. Buổi họp mặt cốt để mừng cho BG tìm được một kỷ vật người xưa đã hứa, đâu có phải là dịp tìm hiểu xem tập Lưu Niệm này thật hay giả? Mà dù có giả đi chăng nữa, chỉ riêng mình BG khổ tâm, chứ những người khác đâu có gì liên quan?”

Vị niên trưởng này cũng nói:

“Với anh chàng thủ khoa kia thì tôi chê! Tôi không thích những người đàn ông tiền hậu bất nhất, nói mà không giữ lời đã nói. Anh ta bảo xin trao cuốn Lưu Niệm lại cho Khoá 20? Mà trao cho ai đây? Có phải cho chính anh ta?”

*

* *

Kể từ buổi chiều gặp gỡ tại nhà tôi, tôi không còn nhận được bất cứ lá thư e-mail nào của các người Võ Bị, kể luôn vị niên trưởng Khóa 19. Sự bặt tin quả có phần kỳ lạ nếu đem so với sự quá sốt sắng muốn “nhận người nhà” của thuở đầu tiên.

*

Bẵng đi bốn tháng sau, nhân sự chào đời của một tác phẩm mới, tôi có gửi một bản sang Canada tặng cho vị niên trưởng Võ Bị 19. Một cú điện thoại cám ơn được gọi sang Cali kéo dài gần hai tiếng đồng hồ đàm thoại. Trong cuộc trò chuyện, đôi lần tôi nghe anh nói:

“Tôi rất xấu hổ với BG!”

Tôi hỏi tại sao? Anh không giải thích.

Cho đến một hồi, chính anh thú nhận:

“Sau khi không lấy lại được cuốn Lưu Niệm 20, trong các net Võ Bị bỗng thấy ra một thông cáo cho biết rằng TTBG là một thứ Cộng Sản tối nguy hiểm, phải triệt để trừ loại.”

Tôi thốt ngẩn người. Nỗi hàm oan loại này, tôi từng quá quen trong cuộc đời từ trước, nhưng thật phải nói, đây là cú hoàn toàn không tưởng được.

Vị niên trưởng 19 nói tiếp:

“Tôi xấu hổ chẳng những với BG, mà còn xấu hổ cho cả truyền thống tinh thần Võ Bị của chúng tôi.”

Tôi cười buồn:

“Cám ơn anh theo những lời vừa nói. Nhưng thôi, đây chỉ là lại thêm một lần cho BG được dịp thử thách xem tấm lòng mình có còn trong sáng nữa không trước miệng đời ác độc. Vàng thật không sợ chi lửa. Ít ra trong dư luận Võ Bị còn có một người như anh thì sự việc BG trải tấm lòng mình với bạn hữu của người xưa trong câu chuyện về cuốn Lưu Niệm 20, cũng là không uổng!

[]


"NHẤT PHIẾN TÀI TÌNH THIÊN CỔ LỤY",
bộ Tuyển Tập Tình Yêu hai tập của Trần Thị Bông Giấy ,
dày 900 trang, sắp phát hành ở California - HoaKỳ.

[]



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 12.10.2013.