Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





TRUYỆN CỔ GRIMM






     74. CHÓ SÓI VÀ NGƯỜI


Một lần cáo kể cho sói nghe về sức mạnh ghê gớm của con người, không có vật nào địch nổi. Để bảo vệ thân mình loài vật chỉ còn cách dùng mưu trí. Nghe vậy sói nói:

– Tớ chỉ cần nhìn thấy người là tớ dám nhảy tới vồ.

– Việc ấy tớ có thể giúp cậu. Sớm mai lại tớ, tớ chỉ cho một người.

Sớm tinh mơ sói đã đến. Cáo dẫn sói tới nấp bên đường mà người thợ săn hàng ngày vẫn đi qua. Một người lính về hưu đi tới. Sói hỏi:

– Có phải đó là một con người không?

– Không phải, nó đã từng là một người.

Lát sau có một em nhỏ cắp cặp đi học.

– Có phải đó là một con người không?

– Không, nó sẽ trở thành người.

Cuối cùng có một người thợ săn đi tới, lưng đeo súng hai nòng, bên sườn đeo một con dao găm. Lúc đó cáo nói với sói:

– Có một người đang đi từ phía kia lại, cậu nhìn thấy không, đấy cứ việc xông lại vồ, nhưng để tớ chạy về hang cái đã.

Sói tiến về phía người thợ săn. Thoáng nhìn thấy sói người thợ săn nói:

– Thật đáng tiếc! Mình lại chưa nạp đạn vào súng.

Nạp đạn xong người thợ săn ngắm thẳng vào mặt sói bắn một phát. Sói nhăn cái mặt méo xệch đi vì đau nhưng nó không hề sợ hãi mà vẫn tiến lại, người thợ săn bắn tiếp phát thứ hai. Nghiến răng sói chồm lên vồ người thợ săn tức thì bị người thợ săn rút dao găm đâm cho mấy nhát vào cả bên phải lẫn bên trái. Máu chảy đầy mình, sói kêu rống lên tìm đường chạy về hang cáo. Cáo hỏi:

– Thế nào, anh bạn sói, anh đã hạ được thằng người đó chưa?

– Chà, tớ không ngờ con người nó khỏe như vậy. Thoạt tiên nó rút một cái gậy ở trên vai xuống rồi thổi cái gì đó vào thẳng mặt tớ làm tớ đau cùng mình, rồi nó lại thổi tiếp lần nữa thì có cái gì đó nhanh như chớp và nhiều như mưa đã cắm quanh mũi tớ, và khi tới tới sát nó, lúc ấy nó rút ở người ra một cái xương sườn bóng loáng và đâm tới tấp vào tớ, tớ tưởng nằm chết thẳng cẳng tại chỗ.

Nghe xong cáo nói:

– Cậu thấy chưa, cậu đúng là đồ nói khoác, giờ thì biết sức mạnh của con người rồi chứ!



     75. CHƠI KHĂM KIỂU LÀNG WASSUNG


Lần ấy có một khách tới quán ở làng Wassung và ngủ lại đêm ở đây. Wassung nổi tiếng khắp vùng về trò chơi khăm. Sau khi chuyện trò vui vẻ với chủ quán, khách nói:

– Tôi muốn được xem lối chơi khăm của Wassung, liệu có thể được không, ông chủ?

Chủ quán đáp:

– Chà chà, tại sao lại không nhỉ! Cái đó được thôi, xin cứ kiên nhẫn đôi chút!

Một lát sau khi ngồi nghỉ ngơi thoải mái, khách gọi chủ quán và nói:

– Đi ủng nặng chân quá, cho tôi mượn đôi giày đi trong nhà có được không?

Chủ quán đáp:

– Được quá đi chứ!

Khách cởi ủng đưa cho chủ quán cất đi, lát sau chủ quán mang giày đi trong nhà cho khách.

Sáng sớm hôm sau, khách muốn tiếp tục hành trình, nói bảo chủ quán đưa ủng cho mình. Chủ quán đưa cho khách hai ống của đôi giày ủng đã bị cắt khỏi đôi ủng của khách. Khách vặn hỏi:

– Thế nghĩa là thế nào? Phần dưới của nó đâu?

Chủ đáp:

– Chà, phần dưới đang ở chân ông. Ông đưa ủng cho chúng tôi, và muốn có giày đi trong nhà. Ông muốn xem trò chơi khăm làng Wassung, thì đấy chính là nó.

Khách đành phải mỉm cười vui vẻ. Từ đó không thấy người khách ấy nói muốn xem trò chơi khăm làng Wassung nữa.


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 23.8.2013.