TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





KHA LY CHÀM

. Khaly Chàm
. Khai sinh: 1955
. Nơi sinh: Sài Gòn – Quận 3
. Nguyên quán: Đồng bằng Cửu Long Giang
. Cư trú: thị xã Tây Ninh - Việt Nam
. Hiện nay: phiêu bạt khắp cùng
. Thơ đăng trên các báo… trong nước.

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. Đi Về Phía Mặt Trời - thơ - NXB. Văn Nghệ thành phố Hồ Chí Minh - 2006











Tranh của hoạ sĩ Lương QuốcThắng







CHUYỆN TRỒNG RỪNG

một mảnh đất mà người ta phải lê lết từng bước chân đến những hố, những ao, đìa… tìm từng giọt nước, từng giọt nước. Đó là những giọt nước thánh hay những giọt nước từ ý niệm thiêng liêng? Họ tin rằng nước sẽ hòa tan vào trong máu. Tất nhiên nước đồng nghĩa là niềm hy vọng để con người ta sẽ nhìn thấy mặt trời và để biết rằng mình đang còn sống. Chỉ nói về nước thôi! Còn thức ăn thì sao? Người ta đã nhai sạch những cọng cỏ non vừa nhú mầm sau một đêm cố vươn lên… Cỏ không còn sống nổi, thì đừng nói đến chuyện rừng rú gì nữa.
Không có một loài động vật nào hiện diện trong bộ tộc này. Bộ tộc Baraca kiên cường, một bộ tộc suốt chiều dài lịch sử mấy ngàn năm, là một bộ tộc anh dũng dám chống lại những bộ tộc láng giềng văn minh hơn họ. Nay bộ tộc Baraca là một phần đất nhỏ dưới quyền cai trị của lãnh địa Tachathu. Tachathu trực thuộc Tanitha. Tanitha bao trùm diện tích vài chục Km2 trên bản đồ châu lục da màu có tên Navithu. Tuy là một châu lục da màu, nhưng đang trên đà phát triển để chạm mặt với nền văn minh nhân loại.

Đó là chuyện ngày xưa hào hùng. Nay nhìn những cụ già đang rình rình rập vài con kiến đói đi tìm mồi… cũng là niềm hy vọng? Khi bắt được kiến họ cố gắng nhìn thật kỹ: “Đây có phải là một sanh linh cứu cánh?” Và họ bỏ vào miệng nhai nhóp nhép. Còn những trẻ nhỏ thì sao? Những bà mẹ trên hai tay gầy khẳng khiu là một sinh vật teo tóp, hai mắt nhắm nghiền không động đậy. Có phải là một con người hay không? Chuyện trên được các kênh truyền hình trên bề mặt quả cầu đất này đã phát nhiều lần trong nhiều ngày, để rồi những tin tức hấp dẫn nào cũng phải nhanh chóng đi vào quên lãng.

Không còn nhớ là ngày tháng mấy. Có một hội đồng mang tên “Bảo vệ môi trường & quyền sống con người” (dịch từ những chữ Tây U gì đó ra) , hội đồng này góp nhiều thành phần đại diện cho những màu da; vàng, đen, trắng, đỏ. Hội đồng đã đến khảo sát đất đai, con người của bộ tộc Baraca và ra quyết định: Cứu trợ khẩn cấp nhiều mặt cho bộ tộc Baraca!
Cứu trợ! Lấy gì mà cứu trợ? Tất nhiên trước hết chính là tiền. Chắc chắn đó phải là tiền đô la. Khi hội đồng cứu trợ giao tiền này cho Navithu, từ cấp châu lục tính toán và chuyển xuống Tanitha. (xem như là một cấp tỉnh, vấn đề trên do Tanitha giải quyết). Vậy ai giữ số tiền đó? Phải có những cấp lãnh đạo Tanitha duy nhất quyết định… Khiến cho những người trên hành tinh thứ sáu mươi mấy này không biết số tiền đô la đó sẽ đi về đâu? Biện pháp khắc phục phải được hội thảo do những bộ mặt thuộc vào hàng “chóp bu” bàn bạc và cuối cùng đi đến thống nhất: Trồng lại rừng, phải phủ kín cây xanh khắp nơi trên những cánh rừng do bàn tay con người của bộ tộc Baraca tàn phá. (Nên nhớ, vì đây là một trong những nguyên nhân làm đảo lộn môi trường sinh thái tự nhiên toàn quả cầu đất này) Kết luận: Phải nhanh chóng thống kê diện tích đất hoang hóa tại bộ tộc Baraca. Dự án, phương án và kế hoạch đã sẵn có, người dân còn sót lại ở xứ này phấn khởi lắm, vì có những ông cán bộ từ Tanitha vàTachathu xuống truyền bá tin mừng. Họ đang chờ đợi. Trước mắt thế nào cũng có công việc để làm, để kiếm ra đồng tiền, vì có tiền mới đi sang những bộ tộc khác mua những thứ ăn được để mà sống. Chờ! thì cứ dài cổ mà chờ… Một ngày nọ, không biết từ đâu ầm ào kéo đến mảnh đất khô cằn sỏi đá ít người này. Đoàn xe chạy bằng dây xích, trước có cảng bảng sắt nằm ngang rất lớn. Người dân bộ tộc kéo nhau ra hỏi. Họ biết được đoàn xe dây xích đến là để khai hoang, san bằng hơn mười ngàn mẫu đất tại đây. Với một đức tin cao nhất trong tâm tưởng của nguời dân bộ tộc:“Đấng tối cao (có thể là ông trời) sẽ ban cho họ sự sống!”.
Sự sống đâu không thấy! Những cán bộ ngày trước đem tin vui đến bộ tộc Baraca nay lại phán những lời xanh rờn: “Những người dân còn bám trụ ở đây phải thu xếp và dọn đi khỏi địa phương này!” người dân bộ tộc ngỡ ngàng hỏi: “Vậy thì di dời đến nơi đâu?” tức thời nhận được câu trả lời: “Phải chấp hành. Đây là lệnh, đến nơi nào sẽ biết sau!”. Phải có chỗ để con người ta sống chứ! Tất cả được gom hết về một chỗ cũng gần những thửa đất đãkhai hoang. Trước tiên cấp trên Tanitha trực tiếp phái những vị có thẩm quyền xuống chỗ bộ tộc Baraca cư trú. Không biết từ đâu xe tải chỡ đến bô tộc nào là ximăng, gạch… để xây cất một nhà nguyện (một biện pháp trấn an?). Là một bộ tộc dù đói khát không còn bao nhiêu miệng ăn, nhưng luôn tín ngưỡng tôn giáo của họ (chỉ có đấng tối cao không hề thấy mặt là đấng…trên hết). Người dân Baraca an tâm vui sống.
Không biết có phải là phép nhiệm mầu?! Những cụm mây xám kéo đến lành lạnh rồi ban cho những giọt mưa. Dù là mưa không nặng hạt, nhưng cũng nhỏ xuống từng chập trên vùng đất mới khi người dân bộ tộc “cu đen” đã đến định cư. Ngày tháng cứ trôi qua, còn cái chuyện trồng rừng nó giống như một hạt muối đem ném vào biển cả.

Chuyện là như vậy. Người dân bộ tộc Baraca cứ âm thầm mà tồn tại. Họ cứ sống theo suy nghĩ thấp nhất: “còn được sống là may lắm rồi!”. Một hôm có đoàn người không biết từ đâu xuất hiện tại bộ tộc Baraca. Trong đoàn có những người đến thăm hỏi đời sống từng gia đình (khoảng chừng vài chục nóc gia). Người dân bộ tộc không biết họ là ai, nhưng người nào cũng thân thiện… có lúc họ vác máy quay phim ghi hình hết chỗ này đến chỗ khác. Người dân bộ tộc không quan tâm hay có một suy nghĩ gì, miễn làm sao trồng được khoai, củ để nhét vào bụng là sung sướng lắm rồi.

Đoàn người này từ đâu đến? Lâu ngày người dân bộ tộc Baraca cũng biết được. Họ là những phóng viên, nhà báo ở tận Navithu trung ương (xa xăm lắm!). Dần dà họ di chuyển sang vùng đất cách đây gần mười năm nay đã trở thành đất thuộc. Bây giờ là những cụm rừng được phân lô, ít nhất một lô là mười mẫu Tây đất (một mẫu 10.000m2), có lô hai chục, năm chục mẫu, lô cao nhất một trăm mẫu (loại này có hơn chục lô). Nếu tính lô mười, hai chục, năm chục… phải mất cả tháng trời mới đếm hết. (Con số trên do phóng viên điều tra)
Rừng thì phải có nhiều thứ cây? Nhưng ở xứ Baraca này là rừng đặc biệt, khi người ta dùng dao cạo từ thân cây, nó chảy ra một loại nước trắng như sữa; dân bộ tộc Baraca nghe người dân bộ tộc màu da sáng hơn họ nói: “vàng trắng”. Trắng hay đỏ là gì. Dân bộ tộc Baraca làm sao hiểu nổi! Hàng ngày buổi sáng mặt trời vẫn mọc ở hướng đông? Đoàn phóng viên nhà báo đến lúc cũng phải ra về.

Đài phát hình Navithu phát đi nhiều ngày những thước phim phóng sự, cùng với báo chí đăng tải nhiều kỳ: Bộ tộc Baraca với dự án trồng rừng. Lúc này người dân châu lục Navithu ngỡ ngàng khi hiểu được câu chuyện “thần sầu quỷ khóc”. Một số lãnh đạo Tanitha liên kết với nhau chia chác số tiền của dự án gần 200.000 USD (số tiền này từ trung ương châu lục rót xuống). Số tiền đó “bề trên” cấp với mục đích: Để phân phối cho dân bộ tộc Baraca tùy theo đầu người, trồng nhiều loại cây tái tạo lại thành rừng. Nào ngờ mấy “cha” đuổi những người dân “khốn nạn” đi nơi khác, sống chết mặc bây.(Có phát hình một đoạn. Phóng viên hỏi một lão già tại bộ tộc Baraca: “Hiện tại đời sống gia đình ông ra sao, làm gì để có tiền mua gạo?” Oâng lão trả lời:“Tui đi sang bộ tộc kế bên hốt những đống phân bò đem về phơi khô, được chừng một thúng bán lấy tiền mua vài lon gạo nấu cháo húp cầm hơi!”) Nào là những ông mặt bự, mặt nhỏ thay phiên xuất hiện trên màn hình. Có ông trả lời sẽ có biện pháp… có ông trả lời lấp lửng nửa vời. Chỉ có “đấng tối cao” mới biết mấy vị“cha dân” này toan tính chuyện gì xảy ra sau này (?)

Rừng! Nhưng là rừng cao su, cái thứ cây này nó biết đẻ ra tiền. Khi đã trừ chi phí, một ngày bỏ vào túi thấp nhất cũng một hai triệu bạc, cao hơn có tới hai trục triệu (tỉ giá này tính = VN đồng). Nghe đâu nhà nước Navithu cương quyết phải thu hồi lại đất đất trồng rừng rất ư là “quái dị” của mấy cha ở Tanitha. Nếu so sánh với tay TMP gì đó ở Việt Nam. Là những cao thủ chuyên lừa và qua mặt nhà nước. Không biết chuyện tịch thu lại tiền của ngân khố từ châu lục xuất ra. Hay số tiền đó đã “bốc hơi”?. Còn sự tồn tại của bộ tộc Baraca không biết bây giờ như thế nào?! Cũng xin đề nghị ghi lại chuyện trồng rừng này vào danh sách Kỷ lục Thế giới.


.Tây Ninh tháng 4/2007




KHA LY CHÀM


© Cấm trích đăng lại nếu không được sự chấp thuận của Tác Giả .



TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC