TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





VÕ THỊ XUÂN HÀ

. Sinh tại Hà Nội
. Quê gốc : Vĩ Dạ - Huế
. Hiện làm việc ở Ban Sáng tác- Hội Nhà văn Việt Nam
. Tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm ( khoa Toán Lý )
. Tốt nghiệp thủ khoa khoá 4 Trường viết văn Nguyễn Du
. Hội viên Hội Nhà văn VN , Hội Nhà văn Hà Nội , Hội Nhà báo VN , Hội Điện ảnh VN.
. Phó giám đốc Công Ty Truyền Thông Hà Thế (Hà Nội).

. TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. Tập truyện ngắn Vĩnh biệt giấc mơ ngọt ngào ( NXB Văn học - 1992 )
. Tập truyện ngắn Bầy hươu nhảy múa ( NXB Văn học - 1994 )
. Tập truyện ngắn Cổ tích cho tuổi học trò ( NXB Kim Đồng - 1994 )
. Tập truyện dài Chiếc hộp gia bảo ( NXB Kim Đồng - 1997 )
. Tập truyện ngắn Kẻ đối đầu ( NXB Hội Nhà văn - 1998 )
. Tập truyện dài Chuyện ở rừng Sồi ( NXB Trẻ - 1998 , NXB Kim Đồng - 1999 )
. Tập truyện ngắn Giá nhang đèn và những truyện khác ( NXB Hà Nội - 1999 )
. Tập truyện ngắn Màu vàng thần tiên ( NXB Kim Đồng - 2001)
. Tập Truyện ngắn Võ Thị Xuân Hà ( NXB Phụ nữ.- 2002)
. Tập truyện ngắn Chuyện của con gái người hát rong (NXB Hà Nội - 2004)
. Tiểu thuyết Tường thành ( NXB Hội nhà văn - 2004)
. Tiểu thuyết Trong nước giá lạnh ( NXB Phụ nữ - 2004)

. GIẢI THƯỞNG :

- Tặng thưởng Cuộc thi truyện viết cho thiếu nhi, tập Chiếc hộp gia bảo - NXB Kim Đồng 1996
- Giải thưởng sách hay, tập Kẻ đối đầu - NXB Hội Nhà văn 1998.
- Giải B Hội liên hiệp Văn học nghệ thuật Việt Nam, năm 2003 cho tập Truyện ngắn Võ Thị Xuân Hà.
- Giải nhất truyện ngắn Bạn rừng, báo Thiếu niên tiền phong, năm 2001
- Giải C kịch bản điện ảnh Chiếc hộp gia bảo ( Hãng phim truyện Việt Nam, 1997 )
- Giải khuyến khích kịch bản Chuyện ở rừng Sồi ( Cục Điện ảnh, 1998 )
- Giải C kịch bản Đất lặng lẽ ( Điện ảnh Quân đội, 2000 ).
- Giải khuyến khích kịch bản Trăng nơi đáy giếng ( Cục Điện ảnh, 2003)











Tranh của họa sĩ Nguyễn Hoài Hương








CON ĐƯỜNG TĂM TỐI


Trong sa mạc khô cằn xơ xác
Trên một vùng đất bỏng cháy nung
Như một tên lính canh hung ác
An-sa(*) trơ trọi giữa mênh mông...


C ô gái vừa đi vừa hát. Tiếng hát nghe đằm thắm mượt mà, tuy nhiên có cái gì đó rờn rợn. Tôi mở tung cửa sổ nhìn xuống đường. Ai vậy? Ai yêu Puskin đến dường ấy? Giữa đường phố vắng lặng và mưa lất phất bay, chỉ có một người con gái rách rưới, đầu tóc tả tơi đang vừa cười vừa hát. Tay nàng vung vẩy một cành lá khô héo. Thân hình nàng lắc lư theo một vũ khúc man dại. Một vài người qua đường tò mò dừng lại ngắm nghía nàng như ngắm một con thú lạc bầy. Tôi thẫn thờ bước theo, không hiểu do đâu: do cô đơn hay rầu lòng nhớ nhung một thiên tài. Người con gái man dại đang dẫn tôi đi dọc theo con đường tối tăm với những bóng đèn đỏ quạch. Nàng hoàn toàn không phải là người bình thường. Nàng đang khổ đau hay nàng không biết mình khổ đau? Mọi người nhìn nàng giễu cợt và thương hại. Chỉ có mình tôi là không làm sao đuổi kịp nàng để kéo nàng lại với cuộc đời. Nhưng có một lần nàng chợt dừng lại và giơ cành lá lên doạ dẫm.

- Này, hãy thôi đi chàng trai trẻ. Tôi chẳng phải là người yêu của anh. Cũng không phải mẹ anh. Người yêu của tôi đẹp lắm. Nhưng chàng đã bỏ mặc tôi, bỏ mặc, anh có hiểu điều đó có nghĩa là gì không?

Nàng gào lên cười và hôn hít cành lá khô héo.

- Thuốc độc đấy. Nhưng nó rất hiền.

Nàng chỉ tay vào cành lá và giảng giải. Tôi ôm đầu đứng lại. Bầu trời trên tôi, rách rưới và thản nhiên. Mặt đường loáng nước và trên cửa sổ nhà ai đó, một chiếc mắc áo màu đỏ cũ kỹ treo lơ lửng trước gió.
Cô gái vẫn vừa đi, vừa vung vẩy nhành cây khô héo theo một khúc ca.

Trong sa mạc khô cằn xơ xác...
An-sa trơ trọi giữa mênh mông...


- 11/92 -

(*) Cây An-sa: Cây thuốc độc - Thơ của Puskin




VÕ THỊ XUÂN HÀ

© Tác giả giữ bản quyền.




TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC