TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



CHIÊU HOÀNG

Tên thật : Phạm Thị Thanh Mai

Sinh tại Nha Trang, nhưng trọn tuổi thơ sống tại Saigon.
Cha người Hà Nội - Mẹ người Nam Định

Khởi viết từ năm 1990 qua các bút hiệu: Nghi Lâm, Thiên Thần, Linh Lan và Chiêu Hoàng.

Bắt đầu tìm hiểu về đạo Phật từ năm 1989 sau khi đọc xong cuốn "Câu Chuyện Giòng Sông" của Herman Hess. Rồi từ đó say mê với những triết lý của Phật giáo.

Hiện đang sống tại California - Hoa Kỳ với gia đình.






THƠ


* EM TÓC NGẮN
* CÓ NHỮNG LÚC
* GIỌT NẮNG BÊN THỀM
* TÌNH MƠ
* TRÁI TIM MẺ
* MẦU CHIÊM BAO
* NỖI SẦU




ĐOẢN VĂN

* TRONG NHẬT KÝ NGÀ





TRUYỆN NGẮN

* MẠC LAN
* VẠT NẮNG SÂN CHÙA
* CON BÉ VÀ GÃ LANG THANG
* LÃO THẦY BÓI
* ĐÊM GIÁNG SINH
* CU TÍ VÀ BÉ THƯ
CHÚC TẾT BỐ

* ƯỚC MƠ CỦA MỘT LOÀI GIÃN
* THOÁNG MƠ PHAI
* TÌNH YÊU ƠI ..., VẪN ĐỢI ...
* HƯƠNG RƠI CUỐI MÙA
* MÊ KHÚC
* KHÁCH LẠ
* SỨ GIẢ NHƯ LAI
* THƯ GỬI BẠN - TRỞ VỀ
* VIÊN VITAMIN VÀ MÙI HƯƠNG
* GÃ ĐIÊN
* ÔNG GIÀ NOËL
* CÔ BÉ VÀ PHẬT TÁNH
* PHIỀN NÃO
* CÁI LÚM ĐỒNG TIỀN
* MỐI TÌNH CÂM
* HẤP TINH ĐẠI PHÁP









 
















HẤP TINH ĐẠI PHÁP




Mấy ngày hôm nay cô nhỏ dở chứng buồn ngang phè (mà chẳng chịu báo trước)... Hắn không có người chơi với nên cũng buồn theo... Chọc thế nào Nhỏ cũng không chịu nhếch mép lên cười. Cứ nhìn hắn "trang nghiêm" (mà nhỏ cứ tưởng là "trang nghiêm" lắm, nhưng trong bụng hắn cười thầm là cái nhìn ấy chỉ.... khiêu khích hắn thêm thôi!!!)

Hắn chạy long tong sau lưng cô nhỏ vừa chọc nhỏ cười, vừa khoe:

− Nhỏ ơiiii... Anh có độc chiêu "Hấp - Tinh - Đại - Pháp" đó. Nhưng chiêu này thuộc chính phái 100%, không có giống như cái gã ác độc Nhậm Ngã Hành của tà phái Ma Giáo đâu. Nghĩa là, anh chỉ hút những cái buồn khổ của Nhỏ thôi ... Chỉ cần Nhỏ đưa anh mượn cái tay anh cầm một chút là bao nhiêu nỗi buồn sẽ hút qua anh hết ráo !!!
Nhỏ ôm mặt ngồi chù ụ nhìn gã:
− Thiệt hông zị??? Có mới nói à nha... !!!
Hắn trợn mắt:
− Thiệt mà... (hăng hái). Đưa tay đây, anh hút cho một cái rẹt là xong!!!

Cô nhỏ vẫn ôm mặt hững hờ nhìn ra ngoài trời. Nắng hôm nay ấm lắm. Giá mà cái nỗi buồn nó đừng chơi ác, dọng ngang họng thì hay biết mấy. Nhỏ sẽ rủ "thằng chả" đang đứng léo nhéo bên cạnh đi ra biển chơi. Nhưng nỗi buồn cứ lãng đãng ngự ngang trong tim. Đẩy đưa thế nào cũng cứ chùng chình đứng đó mãi... Cô nhỏ phủi đít đứng lên, vừa đi, vừa đá những hòn sỏi nhỏ lăn lăn dưới chân. Hắn cũng lót tót theo sau, thầm nghĩ: Ì zà ... Buồn chi mà buồn dai dẳng như mưa dầm zị chời??? Hắn vẫn chưa có dịp trổ độc chiêu "Hấp tinh đại pháp" cho Nhỏ coi, ngẫm nghĩ một lúc hắm kiếm cớ gây sự:

− Ê....
− !!!!
− Ê^^^^^ ...!! Đủ rồi nheng... Nhỏ buồn thì cũng buồn ... vừa vừa thôi, để dành chỗ cho thiên hạ buồn với chứ!!! ... Anh đi theo mỏi cẳng rồi ngheng!!!
Nghe hắn nói nghêng ngang kiểu chọc tức. Cô Nhỏ phát ... phì cười. Tính trẻ con lại nổi dậy, nàng lập tức tung chưởng "đanh đá " đánh trả bằng một giọng ngang phè:
− Mỏi cẳng thì cứ việc ngồi chớ... Ai kiu đi theo tui hoài zị???
Hắn cười thầm vì thấy liều "thuốc chọc tức" của mình hiệu nghiệm, nên mon men dở mòi ...dụ dỗ:
− Thì đó mới là "nan đề" !! Hay Nhỏ giúp anh kêu nó ngồi nghỉ đi ...
− Được!!!
Nói rồi, cô Nhỏ chu mỏ nói chuyện với cái chân hắn:
− Nè ... thằng chủ mày nó muốn mày ngồi nghỉ đó. Ngừng lại ngheng ... Đừng có mà lộn xộn xãnh xe. đi woài!!!

Nhưng đôi chân của hắn vẫn cứ sấn tới, cô Nhỏ vừa quát tháo, vừa đi thụt lùi "Ê ... !! Ê....!! " Rồi nàng lấy tay vừa đánh vào bắp vế hắn, vừa cười lên khanh khách: "Chân hư nè`` ... Nói hông chịu nghe lời, bị đòn là đáng lắm!!! hiiihiiihii... "
Hắn bỗng ngừng lại, hô lớn:

− Ha ...ha ... ha ... Nhỏ cười rồi đó nheng... Thấy hông??? Hấp tinh đại pháp của anh tuyệt diệu quá chời. Chỉ cần nhỏ đụng zô chân anh thui là bị hút hết cái buồn qua anh rồi đó ... Thấy hông??? Ha ...ha ...ha... !!

Nắng đã lên. Một ngày mới lại bắt đầu... Thấp thoáng, trong không gian, tiếng cười ròn rã của đôi bạn trải dài theo bóng nắng lung linh...


____________________________________________




CHIÊU HOÀNG


TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC