ÔNG CHỦ HÃNG BOM


Chuyện vui của VŨ-ANH-TUẤN
viết tặng “NỮ XẠO GIA” HỌ ĐỜ,
hiện đang sống ở VOLTAIRELAND (Âu Châu).


Khoác lác là một cố tật rất nhẹ của con người. Mấy ai trên đời này dám tự hào là trọn đời không một lần nói khoác. Ngay từ bé đi học tôi đã biết câu ngạn ngữ: “Đi xa về nhà nói khoác”. Người nước Tây nước U cũng nói một câu tương tự: “A beau mentir qui vient de loin” (Kẻ từ xa tới, tha hồ khoác lác). Từ “nói khoác” được dùng ở ngoài Bắc, trong Nam thường gọi là “nói xạo”, nhưng nói khoác hay nói xạo cũng đều là những từ đã cũ, không còn hợp thời. Ngày nay những kẻ khoác lác, hoặc xạo, có một tên mới thời trang hơn: chúng được gọi là những “ông chủ hãng bom”. Đây là một danh xưng rất thích hợp với một vài anh bạn đã “chui tản”, nay trở lại quê hương mở máy “nổ” như pháo, như bom, coi những người ở lại như “nơ pa”, không biết gì; với họ, muốn xạo kiểu nào cũng được.

Trong số các “xạo gia” đó, kẻ mà tôi đem trình làng hôm nay là một nhân vật đáng được danh vị “Đệ Nhất Xạo Gia” vì câu chuyện tôi xin kể hầu quý vị dưới đây; khi nghe xong tức là khi đọc xong, nếu thấy hắn xứng đáng với danh vị đó, đề nghị quý vị hãy cùng tôi thân tặng hắn “một tràng pháo bụng” để tưởng thưởng “xạo tài” của hắn.

Xin tạm gọi hắn là X., và hắn là bạn chung của tôi và T., một người hiền hòa, đứng đắn. Hắn đi trước như đã nói ở trên, và T. thì mới qua Mỹ mấy tháng trước đây. X. đã có về Việt-Nam mấy lần khi T. vẫn còn ở đây. Hắn lại chơi với chúng tôi và khoe khoang đủ thứ về thành tích và sự nghiệp của hắn tại Quận Cam ở Cali. Trong số các thành tích hắn khoe, việc đáng nể nhất là hắn hiện đang làm chủ một hãng sản xuất các vật dụng dùng trong gia đình. Theo lời hắn, hãng này sử dụng trên mười nhân viên “Mẽo” thứ thiệt, và mỗi buổi sáng khi hắn tới văn phòng làm việc, hắn chỉ cần búng tay đánh “chóc” một cái là có cả chục tên nhân viên “Mẽo” bu lại “Sờ”, “Sờ” (Sir-Thưa Ngài) inh ỏi. Nghe hắn kể, T. và tôi khoái chí tử khi thấy có một “Mít” lại chỉ búng tay có một cái , mà cả chục anh “Mẽo” cao lồng ngồng chạy loạn cả lên. Ôi! Nghe hắn kể, lòng tự ái dân tộc nơi chúng tôi như được tắm nước sông Đào, khoái trá quá! Nhưng than ôi! Hai chúng tôi đã mừng hụt, vì hắn kể thế, mà tiếc thay không phải thế! Hai chúng tôi đã là nạn nhân của một tên “chủ hãng bom”.

Chuyện xảy ra sau ngày T. lên đường đoàn tụ với gia đình anh ở Mỹ. Không may cho chúng tôi và cũng không hên cho hắn là T. lại ở cùng Quận Cam với hắn. Một buổi sáng anh ra phố và bất chợt gặp X. đứng trước một cửa hàng. Bên trong cửa hàng có hai anh “Mẽo” cao lồng ngồng. T. bụng bảo dạ: “Chắc đây là hãng của X., may quá, ta sắp được nhìn thấy bạn X. quý mến của ta sai bảo mấy anh “Mẽo” cho thỏa tình mong ước! Hỡi ơi! Sự kiện xảy ra khiến T. buồn đến gần hai tiếng đồng hồ. Vì, trời ơi! Không phải X. búng tay đánh “chóc” một cái thì hai anh “Mẽo” chạy lại như hắn kể, mà, khốn thay, chính một trong hai anh “Mẽo” búng tay đánh “chóc” một cái, thì ông bạn vàng “chủ hãng bom” của hai chúng tôi đã vắt giò lên cổ nhào tới!

Tức đến hộc máu mồm, nhưng T. cũng cố bước vào để định hỏi cho ra nhẽ. Vừa trông thấy T., biết rằng anh đã chứng kiến nội vụ, các bạn có thể đoán “tên chủ hãng bom” đã phản ứng ra sao không?

HẮN TỈNH BƠ VÀ BẢO T.: NÈ T. ƠI, ĐỪNG CÓ NHÌN TÔI, TÔI ĐANG LÀM PHÉP “HOÁN THÂN”, TÔI SỢ KHÔNG TRẢ LỜI ĐƯỢC BẠN BẰNG TIẾNG VIỆT NAM ĐÂU, VÌ TÔI LÀ NÓ MÀ NÓ LÀ TÔI ĐẤY!!!


Tháng 9, 94





© Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ Sài Gòn ngày 22.02.2013.
. Đăng Tải Lại Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com