Ấm Áp Mùa Xuân


NGUYỄN NGỌC ANH

Quý vị đang nghe Melody Of Love

Tiếng chuông báo thức vang lên rộn rã. 5 giờ rồi. Ngoài kia có tiếng gọi nhau đi tập thể dục ơi ới. Anh vội tung mền, vươn dậy, làm mọi động tác uốn éo cho giãn người, rồi xỏ đôi giày “ đát “ đi ra ngoài .

Khi kéo cánh cửa cổng ra, anh ngạc nhiên thấy có một thằng bé nằm co ro, ngũ mê mệt dưới cổng có mái che nhà anh, quên cả giá rét, sương đêm của cao nguyên.

Anh vội lay thằng bé, nhưng có lẻ vì kiệt sức, mệt mỏi nên thằng bé không hay biết gì cả. Anh bèn bồng nó vô nhà và gọi Liên- vợ anh –đang ngũ thức dậy.

Đặt thằng bé nằm trên ghế salon, anh choàng thêm đồ ấm cho nó. Anh chị cùng quan sát nó. Thằng bé có lẻ là người Thượng, độ khoảng 7,8 tuổi, tóc cháy nắng vàng hoe nhưng khuôn mặt sáng sủa, đậc biệt có đôi mi cong vút. Nó mặc áo cộc tay, quần sọt phong phanh.

Những tia nắng mai xuyên qua khung cửa làm thằng bé choàng tỉnh. Nó ngơ ngác không hiểu tại sao đang ở nơi sang trọng này.

Anh mỉm cười vỗ về nó, dắt nó vào toilet rửa mặt mũi, vệ sinh. Anh bảo Liên làm cho nó tô mì. Đang cơn đói, nó vừa ăn vừa húp xùm xụp, chỉ trong một loáng,tô mì sạch sẻ. Thằng bé thòm thèm, muốn ăn nữa. Liên sợ nó bội thực nên chỉ pha thêm cho nó một cốc sữa. Tội nghiệp, chắc nó nhịn đói lâu lắm…

Anh bắt đầu quay sang hỏi chuyện thằng bé. Anh không biết được gì nhiều vì nó còn nhỏ quá. Chỉ biết thằng bé tên Doanh ( tiếng Thượng có nghĩa là người Kinh ). Nó chỉ còn mẹ tên là Hơ Niên đang ở làng X. Anh giật mình, nhớ ngờ ngợ những cái tên nghe quen thuộc. Linh tính đang mách bảo anh một điều gì đó. Còn Liên khẻ đùa:- Thằng Doanh giống anh quá!

Qua trò chuyện, anh biết Doanh đang ở một trại mồ côi của tỉnh. Tết đến, Doanh thấy trẻ con của nhân viên trong trại xúng xính quần áo mới, có nhiều quà bánh, nhiều tiền lì xì mà Doanh và những đứa trẻ mồ côi khác không có. Có chăng chỉ vài cái bánh kẹo, vài miếng bánh chưng, bánh tét của doanh nghiệp nào đó làm từ thiện. Buồn và nhớ mẹ nhiều, nên Doanh quyết định trốn trại.

Trong đầu óc thơ ngây của nó là cứ đi về phía dãy núi nhỏ-trong thành phố cũng thấy ở mờ xa-là buôn làng, là nhà của nó. Nhưng đi mãi cả ngày trời mà vẫn cứ loanh quanh trong thành phố và cuối cùng nó lạc vào nhà anh như một định mệnh…

Anh gọi điện thoại tới trại mồ côi. Khoảng nửa tiếng sau, có một người phụ nữ xưng là mẹ nuôi- chăm sóc Doanh và vài đứa trẻ mồ côi nữa-đến gặp anh.

Người ấy đã làm sáng tỏ cuộc đời của Doanh.

Mẹ của thằng bé tên Hơ Niên, một cô gái xinh đẹp, có đôi mắt tròn và lông mi cong dài, dạy mẫu giáo ở làng X. Bao nhiêu chàng trai trong làng si mê, tán tỉnh cô. Nhưng cô không để ý một ai. Âý vậy mà cô lại có thai. Dân làng bàn tán, cha mẹ xấu hổ,đuổi cô đi .Thân gái yếu đuối, đơn chiếc,cô ra tới một khu đất bìa làng, gần “ nhà mồ “ –cất cái chòi nhỏ, ở và chờ ngày sinh nở. Cuộc sống của Hơ Niên thật gian truân. Dân làng thấy cô không chồng mà mang thai, họ không cho bọn trẻ đến học với cô. Hơ Niên phải trồng hoa màu, mót củi bán, hay đi làm thuê để kiếm sống qua ngày Thằng bé sinh ra trong vô vàn khó khăn,thiếu thốn mọi bề. Cô đặt tên cho nó là Doanh để nhớ tới một người nào đó ở miền xuôi mà cô nhất định không nói ra.

Có lẻ vì cuộc sống vất vả, lại ở trong chòi tranh, vách nứa mong manh, bốn bề lộng gió, khiến mùi tử khí từ “ nhà mồ “ dễ dàng xâm nhập nên Hơ Niên đã mắc bệnh phong. Dân làng tách cô ra khỏi thằng Doanh để đi chữa bệnh. Thằng bé được xét nghiệm và thấy không có gì, chính quyền địa phương đưa nó đến trại nuôi trẻ mồ côi.

Một thời gian sau, Hơ Niên đã được chữa trị khỏi nhưng sức lao động không còn như xưa nên cô không thể đem thằng bé về nhà nuôi được. Lúc này cô được bà con cất cho một cái nhà ấm cúng hơn, xa hẵn khu nhà mồ. Cô sống qua ngày nhờ sự đùm bọc của dân làng và đám rau xung quanh nhà.

Bồi hồi, anh nhớ lại một phần quá khứ của mình.

Ngày ấy, anh là một giáo viên mới ra trường. Mang nhiệt huyết tuổi trẻ, anh tình nguyện đi công tác ở vùng sâu. Anh làm hiệu trưởng một ngôi trường ghép: trung học cơ sở, tiểu học và mẫu giáo. Nơi đây, anh để ý một cô dạy mẫu giáo xinh đẹp người Thượng tên Hơ Niên. Xa nhà, buồn nên anh thường xuyên tiếp cận , tán tỉnh “ bông hoa rừng núi “ này. Hai người thường bên nhau trong không gian vắng vẻ dành cho đôi lứa. Dần dần, Hơ Niên đã ngã vào lòng anh…

Cuộc tình không kéo được dài lâu, vì sau đó anh chuyển công tác về thành phố. Thời gian và khoảng cách đã làm phai nhạt tình yêu của anh với Hơ Niên. Anh quên người con gái ở vùng sâu kia và cưới Liên – một giáo viên dạy chung trường về làm vợ.

Đời sống của hai vợ chồng ngày càng khấm khá nhờ dạy thêm và anh được cất nhắc lên vị trí quản lý trong ngành giáo dục. Hiềm một nỗi hai vợ chồng không có con…

Số phận đưa đẩy cho anh gặp thằng Doanh và biết tin Hơ Niên. Anh kể lại câu chuyện này cho Liên nghe và nói ước nguyện của anh : được nuôi Doanh và giúp đỡ Hơ Niên. Thoạt đầu Liên hụt hẫng, buồn rầu, song chị suy nghỉ lại – tất cả là do xếp đặt của Bề Trên nên chị chấp nhận mong muốn của anh.

Ngày mai anh chị sẽ đưa thằng Doanh về thăm mẹ nó. Có một mùa xuân ấm áp đang về bên anh chị…


2/2013
_______________________________________




© Tác giả giữ bản quyền
Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Pleiku ngày 07.02.2013.
. Đăng Tải Lại Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com