Thú chơi hoa là thu nhiếp cái vô cùng vũ trụ vào trong cánh hoa bé bỏng, vô thường, hữu hạn. Hữu hạn, nhỏ bé, sớm nở tối tàn của loài hoa kia mà dung chứa cái vô cùng tận của cuộc sống nhân sinh, của vũ trụ bao la miên viễn. Vậy nên thú chơi hoa, trồng hoa, ngắm hoa, tưới nước cho hoa, ôm hoa, mơ mộng hoa là thú bàng hoàng ngẩn ngơ tao nhã trên cả tao nhã; mê ly sung sướng trên cả hạnh phúc mê ly; nhiệt huyết phong lưu trên cả phong lưu bạc tiền vung vải. Ô hô, thế mới biết cái vô cùng tận mơ mộng, hoang tưởng đời con người ta. Ô hô, thế mới hay người đời còn biết bao chuyện để mà mộng mơ, sum vầy, để mà viết lách cô đơn.
Bạn bảo: ‘thú chơi hoa, đặc biệt hoa mai ngày xuân là bộ môn nghệ thuật của sự đam mê và lòng nhẫn nại, như non bộ, tiểu cảnh, thư pháp...”. Bạn bảo: “mai hoa, nhất là cây mai cổ thụ nhiều tuổi, từ dáng thế, màu sắc và cả các đặc tính sinh học của nó được cho là chứa đựng nhiều bí ẩn, biểu hiện những ý nghĩa triết lý nhân sinh sâu sắc”. Tôi vỗ hai tay ngàn ngày xuân, thấy những cánh hoa mỉm cười sung sướng. Thế mới biết cái lung linh bất tuyệt của hoa đang “ám chướng mân mê” hồn người. Thế mới hay cuộc sống phồn hoa phức tạp khôn lường muôn yêu nghìn vẻ. Thế mới nghĩ ai ai cũng chiêm ngưỡng, bái vọng một cánh hoa dịu dàng mơ tưởng nào đó. Bởi chăng, hoa là biểu tượng của tình yêu tri ngộ tri âm tri ân tri cái hão huyền không dò ra đáy sâu phập phù dương thế. Hoa là người vợ thứ hai vỗ về mơn trớn, là tình nhân hút mật phô bày thứ ngải đắng huyền diệu cam go.
“Bàn chân em đẹp hãy dừng đây.Suối chảy bờ quanh mượt cỏ dày.Em có bằng lòng về ở lại.Bên màu cây lá mộng xưa sau.Nhìn về sim chín ở đồi xa.Nhìn xuống cồn hoang dãi bóng tà.Trang hồng kim hải ra hoa nhỉ.Trổ bông mùa phượng cũ hồ phai.Hương ngân với với hai tay với.Mộng hồn suối lạnh đến mùa ngân”
Năm trước em (hoa) đứng bờ nhật nguyệt.Năm nay em (hoa) bước thuyền mơ. Năm sau em (hoa) nhẹ nâng cánh bướm. Năm sau sau nữa em (hoa) vòm trời xanh.
Hoa là vô thường êm ái.Vậy thú chơi hoa cũng vô thường êm ái ? Hoa là ung dung hốt nhiên cười khóc nở tàn. Vậy thú chơi hoa là cười khóc hốt nhiên ?
Chợt nhắm mắt lại, ba ngày xuân trôi qua.Hoa rụng. Hoa rụng. “Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận.Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.”