YÊU EM MỘT MÀU ÁO


BẢO LỄ

Ai cũng có cái để yêu…Yêu hết cả nhà! Có câu Áo nàng vàng, anh về yêu hoa cúc. Áo nàng xanh, anh mến lá sân trường! ( Nguyên Sa) Nên tôi yêu màu áo ấy vô cùng… Và cái thuở ban đầu lưu luyến ấy đã làm cho anh xao xuyến. Duy có cái màu áo Lam thì chưa góp mặt vào làng thơ văn nổi tiếng là mấy, họa chăng chỉ có ca khúc mang tên “Áo Lam hiền”,” Trai đoàn áo Lam”... Tiếc thật! Nên anh trại lời hát của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ mà nghêu ngao rằng “ Lam ơi Lam, Lam biết, biết không Lam… cớ sao Lam buồn”.

Mùa Xuân, mùa của yêu thương và tha thứ. Trời đánh tránh bữa ăn. Mùng một Tết xuất hành thấy cái mặt đáng ghét, trông tướng khiến tánh nổi tà. Người Phật tử giận không quá một đêm thế mà cái tướng ấy khiến cho anh ăn mất ngon ngủ chẳng yên. Ngày Tết gì mà cái mặt eo xèo y như đưa đám. Cái bắt tay đối đãi lạnh ngắt không chút tình cảm thật thà chánh niệm mà chỉ là trong tư thế mọc mời giả lả chẳng đặng đừng! Vậy thì:

Khi yêu thì đứng từ xa, Đến gần thì thấy chẳng ra… cái giống gì.

Hay là như câu ngày xưa mình hát cho nhau nghe:

Trông xa xa, anh giống như chai côca,
Lại gần một chút, anh giống như chai xì dầu!

Mùa xuân của cách đây hơn 30 năm cho đến gần đây. Anh chưa hề được dịp mặc lại chiếc áo màu lam, cái màu của đen trắng, của tro xương, của khói chiều, của mây sương đồi núi để bước vào một cổng chùa, một vòng tròn toàn áo màu lam học chữ từ bi và ca hát cười đùa. Anh thấy thân phận mình như con dế, có phải kiếp trước vụng tu. Con gà ghét nhau từ tiếng gáy, con dế cũng vậy. Nhưng, con dế có gáy lên đi nữa cũng đòi hỏi có đẳng cấp để cho kẻ khác sợ. Thời anh còn dây đai chưa cắt, thấy ai cũng đáng yêu đáng mến, nhất là bậc đàn anh. Anh đâu biết mình như con rối góp vui đến ngây ngô khờ khạo… Cứ tưởng mình giơ tay vu vơ hô hào ăn theo đám đông xuống đường là “ngon”, là “có công” trong khi cũng chẳng biết để làm gi! Và khi đến tan hàng, nhìn lại mình “xơ bơ xác bát”! Hù chút vậy thôi! Bây giờ, anh có muốn đi sinh hoạt lại có nghĩa là muốn đến với em. Anh phải chấp nhận những gương mặt lạ, chấp nhận những không gian mới như hồi xưa anh chẳng hình dung được 3 chiều, 4 chiều là gì! Rất đơn thuần. Nhưng sao nơi em ngụ bây giờ lại còn nhan nhãn có người đem cái chức quyền ra làm cái vỏ thêm dày, sợ bị bắn lủng rồi chết ngắt hay ra rìa, tà lơ phất phơ không giống ai. Trong nắm tay của họ vẫn còn một nhúm người chỉ biết tuân nghe như tượng sáp, một lũ ham vui bốc đồng, những búp bê nhựa kêu ra những câu lặp lại từ chiếc máy phát âm gắn sẵn bên trong – ch8a3ng khác gì anh từ dạo đó. Phàm đã mang cái tánh ác trong người thì khó mà gột bỏ được, nhập tâm rồi! Những người con Phật luôn an trú trong tâm từ, lấy từ bi cư xử làm lẻ sống. Thế mà khi kiểm nghiệm lại bản thân, anh thấy mình chưa có được điều ấy. Có phải anh đã dính vào nghiệp nạn sân si ác kiến từ lúc nào chẳng biết khi rời bỏ tâm niệm chính đạo? Lại nữa, nói theo giáo lý nhà Phật thì cái tâm đây đã níu áo cái khẩu làm bạn đường, nó dắt cái thân đi đây đi đó, mông lung vô minh chốn nói cười, làm sao mà tứ đại giai không?

Thế nên cũng chẳng kể chi.
Ai đấm thì đấm mặt lì ăn xôi.

Yêu quá áo Lam. Chiếc áo Lam có tội tình gì mà phải cởi bỏ. Nó làm cho tấm lòng ta đẹp hơn, an ổn hơn. Thế nên với anh, bỏ thì thương mà vương thì tội. Anh thấy mình nhỏ xíu như con dế ốc tiêu, Anh không thể xoay sở cục diện tình thế, không thể đi ngược vòng bánh xe lịch sử, chưa trình độ chấp nhận để thỏng tay vào chợ, anh không đủ can đảm. Anh sợ lắm. Anh là kẻ tệ nhất trong những thằng tệ nhất. Cứ nghĩ rằng ôm rơm nặng bụng. Anh phớt lờ đứng ngoài chiêm nghiệm, thiếu cả dũng lực nên đành tiêu cực đấu tranh và mặc kệ cho sự đời cứ trôi nổi nổi trôi, đến đâu hay đến đó; hay lý sự rằng chuyện gì đến nó cũng sẽ đến là điều tất yếu của vòng tròn nhân quả. Lý vô ngại, Sự vô ngại, Lý Sự vô ngại ( Kinh Hoa Nghiêm). Biết anh cũng không làm mà làm thì anh cũng như không biết, cái sự đời “có-không” lẫn lộn. Nên em nói, bây giờ là mùa xuân thấy mát lạnh, tươi trẻ ra, lớn khôn thêm vì “tăng trọng” một tuổi đời. Ừ, em nói chứ không phải anh nói. Có gì đâu, đó chỉ là sự tuần hoàn của thiên nhiên, bốn mùa trong “ Ưng vô sở trụ” mà Ngài Huệ Năng đắc chứng. Hình tướng nó vậy thôi. Em thấy không? Tưởng rằng càng sống lâu thì càng thông thái chứ đâu biết rằng cái đầu có bao nhiêu nơ-ron thông minh chết lần chết hồi theo thời gian chứ thấy đâu tái sinh? Kiến thức em có được chẳng qua là sự sao chép từ của người khác, để đến khi nghoẻo đi thì cái thân trung ấm chỉ lẩn quẩn 49 ngày rồi gởi về nơi chốn khác chẳng thầy bà nào biết được! Quê nơi mình đâu có Xuân-Hạ-Thu-Đông mà chỉ có mưa và nắng rõ rệt. Em mặc áo len dày đi giữa chợ hoa ngày Tết, mệt nhoài cởi phăng, mồ hôi dầm dề, miệng cứ cười thốt “Xuân về, xuân về!”. Anh mặc chiếc áo Lam không tua ren, không còi gút, không cấp bậc, không bảng tên len lỏi vào dòng người bon chen đang lợi dụng mùa xuân ngày Tết để bán buôn kiếm sống.

Đã gần một đời người theo cung bậc mạng giáp, anh lăn vào chợ đời thường. Bao nhiêu sắc màu mùa xuân đi qua phai lạt, gọi là thế cho giống như em nghĩ vì anh nhận ra mình chẳng giống ai, chẳng là gì của cuộc chơi đánh đố phận người này. Được cha mẹ sinh ra, nuôi dưỡng, trưởng thành, cưới vợ, có con, làm hết sức bình sinh để sống để góp sức bao bọc hạnh phúc gia đình, hết! Chấm dứt là cái chết, suông sẻ ngọt ngào nếu không mắc một căn bệnh nào dây dưa để đừng làm khổ người khác.

Bây giờ, giữa đêm trừ tịch của một năm thiếu, em hỏi anh bao giờ trở lại? Anh trả lời không biết khi nào! Ha ha! Cuộc sống này trót vì em, anh đã làm kẻ bội tình. Năm khi mười họa về thăm mẹ già một chuyến còn hơi sức đâu mà tuần nào cũng đến với em?

Mùa xuân rồi đó. Mừng em thêm một tuổi. Anh hỏi lại rằng em biết sẽ sống thêm được bao lâu? Em lắc đầu, khó khăn trả lời Pháp không phải là Pháp, mọi sự trên đời đều có gì là bất biến. Xuân này rồi xuân nữa, xuân nữa… Tướng em già nhưng tánh em không già nhưng lại sành sỏi hơn, chua ngoa hơn và dạn dày hơn. Cái trứng gà bỏ vảo hủ acid không còn mềm lũm nữa, ngọn giá sống ném vào chén giấm vẫn nở hoa đâm lá tưng bừng. May mà tin “ ngày tận cùng của thế giới – End the world” chỉ là tin vịt! Trục quay Trái Đất bị thay đổi thì hoàn toàn không thể xảy ra như hơn 700 ngàn năm qua… có gì lạ đâu em? Hay có chăng thì cũng vài triệu năm sau. Hãy cố gắng sống nha em!

Hơn nửa đời người sơ bạc chiếc áo Lam, anh trao lại cho em mắc vào phòng truyền thống làm kỷ niệm. Những giận hờn chen đua giành giựt xốc nổi thời trẻ trai cũng xin tặng em để làm tư lương hành trình. Anh xin gát kiếm, bẻ kiếm, nung chảy kiếm làm chiếc “nhẫn” cho em đeo chơi.

Anh không biết mình sẽ ra sao nếu thiếu em. Dặn lòng mình cứ yêu nhau đi. Nhưng, anh đã từng tâm sự với em, kiếp trước vụng tu nên kiếp này anh làm con dế! Ô kìa! Mây ùn ùn kéo đến đen kịt một góc trời. Gió nắng hanh như trưa mùa hạ thổi về. Ai dám chắc cuối năm trời không mưa? Mưa là hạnh phúc của dế đó em!


(2012)
 
 
 
 
© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Phan Thiết ngày 28.12.2012.
. Xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com khi trích đăng lại.