TRUYỆN CỔ GRIMM  

51. Cha đỡ đầu

Có một người nông dân nghèo nhưng đông con, con nhiều tới mức chẳng còn ai là chưa đứng ra làm cha đỡ đầu cho con của gia đình nông dân này.

Khi lại có thêm một đứa nữa chào đời, bác nông dân đâm ra lo buồn, chẳng biết nhờ ai làm cha đỡ đầu cho đứa bé. Trong lúc lo nghĩ như vậy thì bác ngủ thiếp đi. Trong lúc ngủ bác nằm mơ, người lạ mặt đầu tiên mà bác gặp ở cổng thành thì nên mời làm cha đỡ đầu.

Khi thức giấc, bác nghĩ có lẽ mình cứ làm đúng như trong giấc mơ. Bác ra khỏi nhà, đi tới cổng thành. Gặp người lạ mặt đầu tiên, bác năn nỉ họ làm cha đỡ đầu. Người lạ mặt tặng bác nông dân một ly nước và nói:

– Đây là ly nước kỳ diệu. Bệnh nhân uống vào sẽ khỏe lại. Nhưng phải nhìn xem, thần chết đứng chỗ nào. Nếu thần chết đứng ở phía đầu bệnh nhân thì hãy đưa nước này cho uống. Con bệnh sẽ khỏe lại. Nếu như thần chết đứng ở phía dưới chân bệnh nhân thì có chạy chữa thuốc men cũng vô ích. Con bệnh chắc chắn sẽ chết.

Từ đó trở đi, bác nông dân trở nên nổi tiếng, bác chữa được cho nhiều người khỏi bệnh và kiếm được rất nhiều tiền.

Có lần con nhà vua ốm nặng, bác được triệu tới. Tới nơi, bác thấy thần chết đứng ở phía đầu con bệnh, bác cho uống nước, con bệnh khỏe lại. Lần thứ hai cũng vậy. Nhưng tới lần thứ ba, thần chết đứng ở phía dưới chân con bệnh, lần này đành để con bệnh chết.

Lần ấy, bác nông dân muốn tới thăm cha đỡ đầu của con và nhân tiện kể chuyện chữa bệnh bằng nước kia.

Vừa mới bước vào nhà, bác đã thấy cảnh tượng lạ kỳ. Ở bậc thang thứ nhất thì chổi và xẻng đang đánh nhau dữ dội, ném đủ mọi thứ vào nhau. Bác hỏi chúng:

– Ông chủ cha đỡ đầu ở chỗ nào?

Chổi đáp:

– Ở bậc thang trên.

Khi bước lên tới bậc thang thứ hai, bác thấy một đống ngón tay đã chết. Bác lại hỏi:

– Ông chủ cha đỡ đầu ở chỗ nào?

Một ngón tay cất tiếng:

– Ở bậc thang trên.

Lên tới bậc thang thứ ba, bác thấy toàn sọ người, chúng bảo bác cứ lên bậc thang nữa.

Lên tới bậc thang thứ tư, bác thấy toàn cá là cá. Chúng bơi lượn trong chảo mỡ và tự rán mình (chiên mình). Chúng nói:

– Lên một bậc nữa.

Khi bước lên bậc thang thứ năm, bác bước tới trước một căn phòng và ngó vào trong qua lỗ chìa khóa. Bác thấy cha đỡ đầu có cặp sừng dài. Khi bác mở cửa bước vào thì cha đỡ đầu nhảy vội lên giường đắp chăn. Bác nông dân hỏi cha đỡ đầu:

– Thưa cha đỡ đầu, sao cảnh nhà nom kỳ lạ vậy? Ở bậc thang thứ nhất thì chổi và xẻng cãi lộn và đánh nhau dữ dội.

– Bác sao ngây thơ vậy, thằng ở và con hầu, chúng đứng nói chuyện với nhau mà.

– Ở bậc thang thứ hai thì toàn ngón tay chết khô.

– Bác khờ khạo quá, đó là đống rễ cây đấy.

– Ở bậc thang thứ ba thì toàn sọ người.

– Quân ngô nghê, đấy là đống bắp cải.

– Ở bậc thang thứ tư tôi thấy cá bơi trong chảo và tự chiên mình.

Bác vừa nói xong thì cá ở đâu bay tới.

– Tới bậc thang thứ năm, ngó qua lỗ khóa tôi thấy cha đỡ đầu có hai cái sừng dài.

– Ái chà, sao lại có chuyện thế nhỉ!

Lúc này bác nông dân đâm hoảng sợ, chạy ngay khỏi nhà cha đỡ đầu. Ai mà biết được, bác có bị sao không.


52. Chàng HanSen khôn ngoan

Mẹ Hansen hỏi:

– Đi đâu đấy Hansen?

Hansen đáp:

– Con đến Gretel.

– Ờ thế con đi cho được việc, Hansen.

– Thế nào cũng được việc mẹ ạ, con xin phép mẹ con đi nhé.

– Ờ đi đi con Hansen.

Tới nơi Hansen nói:

– Xin chào Gretel.

– Xin chào anh Hansen thân mến.

Gretel tặng Hansen chiếc kim khâu. Hansen nói:

– Xin tạm biệt người đẹp Gretel.

– Xin tạm biệt anh Hansen thân mến.

Hansen cầm chiếc kim găm vào xe chở rơm, rồi đi theo xe chở rơm về nhà.

– Con xin chào mẹ của con.

– Con đã về đấy à, Hansen. Con ở đâu về đó?

– Con ở chỗ Gretel.

– Con mang cho nó cái gì đấy?

– Con chẳng mang cho cái gì cả, con lại còn được tặng quà nữa.

Thế Gretel tặng con cái gì?

– Tặng con chiếc kim khâu.

– Con để chiếc kim ở đâu, Hansen?

– Con găm ở xe chở rơm.

– Sao con ngu vậy, cài kim vào ống tay áo chứ.

– Chẳng sao mẹ ạ, rút kinh nghiệm lần sau làm tốt hơn.

– Thế giờ con lại đi đâu?

– Thưa mẹ, con đến Gretel.

– Ờ thế con đi cho được việc, Hansen.

– Thế nào cũng được việc mẹ ạ, con xin phép mẹ con đi.

– Ờ đi đi con, Hansen.

Tới nơi Hansen nói:

– Xin chào Gretel.

– Xin chào anh Hansen, có gì không anh?

– Chẳng có gì cả, có gì tặng anh không?

Gretel tặng Hansen một con dao.

– Xin tạm biệt người đẹp Gretel.

– Xin tạm biệt anh Hanxơ thân mến.

Hanxơ cầm dao cài vào nếp xắn tay áo và đi về nhà.

– Con xin chào mẹ con đã về.

– Con đã về đấy à, Hansen. Con ở đâu về đó?

– Con ở chỗ Gretel.

– Con mang cho nó cái gì đấy?

– Con chẳng mang cho cái gì cả, con lại còn được tặng quà nữa.

– Thế Gretel tặng con cái gì?

– Tặng con một con dao.

– Con để con dao ở đâu, Hansen?

– Cài ở nếp gấp xắn tay áo.

– Sao con ngu vậy, sao không bỏ dao vào trong túi.

– Chẳng sao mẹ ạ, rút kinh nghiệm lần sau làm tốt hơn.

– Thế giờ con lại đi đâu?

– Thưa mẹ, con đến Gretel.

– Ờ thế con đi cho được việc, Hansen.

– Thế nào cũng được việc mẹ ạ, con xin phép mẹ con đi nhé.

– Ờ đi đi con Hansen.

Tới nơi Hansen nói:

– Xin chào Gretel.

– Xin chào anh Hansen, có gì không anh?

– Chẳng có gì cả, có gì tặng anh không.

Gretel tặng Hansen một con dê con.

– Xin tạm biệt người đẹp Gretel.

– Xin tạm biệt anh Hansen thân mến.

Hansen lấy dây buộc bốn chân dê con, cho nó vào trong túi rồi thít nút lại. Về tới nhà thì dê con đã chết ngạt.

– Xin chào mẹ con đã về.

– Con đã về đấy à, Hansen. Con ở đâu về đó?

– Con ở chỗ Gretel.

– Con mang cho nó cái gì đấy?

– Con chẳng mang cho cái gì cả, con lại còn được tặng quà nữa.

– Thế Gretel tặng con cái gì?

– Tặng con một con dê.

– Thế dê đâu rồi, Hansen?

– Con cho vào trong túi mang về.

– Sao con ngu vậy, lần sau lấy thừng buộc dắt dê về nhé.

– Chẳng sao mẹ ạ, rút kinh nghiệm lần sau làm tốt hơn.

– Thế giờ con lại đi đâu, Hansen?

– Thưa mẹ, con đến Gretel.

– Ờ thế con đi cho được việc, Hansen.

– Thế nào cũng được việc mẹ ạ, con xin phép mẹ con đi.

– Ờ đi đi con Hansen.

Tới nơi Hansen nói:

– Xin chào Gretel.

– Xin chào anh Hansen, có gì không anh?

– Chẳng có gì cả, có gì tặng anh không.

Gréthên tặng Hansen một tảng mỡ lợn.

– Xin tạm biệt người đẹp Gretel.

– Xin tạm biệt anh Hansen thân mến.

Hansen lấy dây buộc tảng mỡ và kéo lê sau người. Lũ chó trong làng trông thấy, chúng chạy theo và cắn tha mất tảng mỡ lợn. Về tới nhà Hansen vẫn tay giữ dây, nhưng chỉ là dây không.

– Xin chào mẹ con đã về.

– Con đã về đấy à, Hansen. Con ở đâu về đó?

– Con ở chỗ Gretel.

– Con mang cho nó cái gì đấy?

– Con chẳng mang cho cái gì cả, con lại còn được tặng quà nữa.

– Thế Gretel tặng con cái gì?

– Tặng con một miếng mỡ lợn.

– Thế miếng mỡ lợn đâu rồi, Hansen?

– Con buộc nó vào dây, rồi kéo lê nó về nhưng chó đớp mất.

– Sao con ngốc thế, Hansen, sao không đội lên đầu.

– Chẳng sao mẹ ạ, rút kinh nghiệm lần sau làm tốt hơn.

– Thế giờ con lại đi đâu, Hansen?

– Thưa mẹ, con đến Gretel.

– Ờ thế con đi cho được việ, Hansen.

– Thế nào cũng được việc mẹ ạ, con xin phép mẹ con đi.

– Ờ đi đi con Hansen.

Tới nơi Hansen nói:

– Xin chào Gretel.

– Xin chào anh Hansen, có gì không anh?

– Chẳng có gì cả, có gì tặng anh không.

Gréthên tặng Hansen một con bê.

– Xin tạm biệt người đẹp Gretel.

– Xin tạm biệt anh Hanxơ thân mến.

Hanxơ nâng bổng con bê để lên đầu đội, bị nhột và chới với bê con đạp lung tung làm cho Hansen xây xát khắp mặt.

– Xin chào mẹ con đã về.

– Con đã về đấy à, Hansen. Con ở đâu về đó?

– Con ở chỗ Gretel.

– Con mang cho nó cái gì đấy?

– Con chẳng mang cho cái gì cả, con lại còn được tặng quà nữa.

Thế Gretel tặng con cái gì?

– Tặng con một con bê.

– Thế con bê đâu rồi, Hansen?

– Con đội đầu mang nó về, nó đạp con xây xát hết cả mặt.

– Sao con ngốc thế, Hansen, sao không dắt nó về nhà rồi buộc vào trong chuồng bò ấy.

– Chẳng sao mạ ạ, rút kinh nghiệm lần sau làm tốt hơn.

– Thế giờ con lại đi đâu, Hansen?

– Thưa mẹ, con đến Gretel.

– Ờ thế con đi cho được việc, Hansen.

– Thế nào cũng được việc mẹ ạ, con xin phép mẹ con đi.

– Ờ đi đi con Hansen.

Tới nơi Hansen nói:

– Xin chào Gretel.

– Xin chào anh Hansen, có gì không anh?

– Chẳng có gì cả, có gì tặng anh không.

Gretel nói với Hansen:

– Em muốn đi với anh về nhà.

Hansen buộc tay Gretel vào dây và dắt về nhà, buộc dây vào cột chuồng bò rồi vào chào mẹ:

– Xin chào mẹ con đã về.

– Con đã về đấy à, Hansen. Con ở đâu về đó?

– Con ở chỗ Gretel.

– Con mang cho nó cái gì đấy?

– Con chẳng mang cho cái gì cả.

– Thế Gretel tặng con cái gì?

– Chẳng cho con cái gì cả, đi theo con về nhà.

– Thế con để Gretel đứng ở đâu?

– Con lấy dây buộc cổ tay, dắt về nhà, buộc trước chuồng bò và vứt cho nắm cỏ khô.

– Sao con ngốc thế, Hansen. Con phải lấy mắt đưa tình chứ.

– Chẳng sao mẹ ạ, con xin làm ngay.

Hansen vào ngay trong chuồng, chọc lấy mắt bê, mắt cừu, rồi đưa những thứ đó sát tận mặt Gretel. Gretel nổi giận, giựt đứt dây và chạy mất.

Người yêu của Hansen là thế đó.






© Tác giả giữ bản quyền .
. Cập nhật trên Newvietart.com ngày 19.12.2012 theo bản gởi của tác giả từ Sài Gòn.
Đăng tải lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com