Hoàn Cảnh !


-C ó chết thì chết sớm đi cho tui còn lấy chồng lại !

-Chưa đâu, thầy bói bảo cái mạng tao có bỏ vô lu rồi lấy búa tạ đập cũng không chết ! Ưng thằng nào thì cứ cuốn gói theo hắn đi, chờ lâu hết nước hết cái bây giờ !

-Đây chưa ưng, chớ ưng thì thiếu khối thằng…

-Có lấy cho tao cái thau không?

-Cứ trào ra đó đi, biết gớm thì đừng uống !

Chung nôn thốc nôn tháo ra giữa nhà, cái nòi gạch men loang thật nhanh…

Chị Thuyền bỏ ra ngoài giếng ngồi , nước mắt đâu tự nhiên tuôn ra, Thuyền khóc tức tưởi ! Chị lại thấy giận mình…Than thở:

-Cái tật , cứ uống về là ghen !

Mười chín năm nay rồi .

Nhớ lại ngày Thuyền còn con gái, không đẹp nhất thì cũng nhì nơi cái thôn Trung Lương này, so với con gái cùng trang lứa . Chỉ tội cái nghèo !

Mà đúng là cái số cái phần rồi ! Chị quen rẫy quen nương, quen gánh quen gồng với cha mẹ già yếu, bỏ cuốc xuống là chạy ra ga , mua cái này bán lại cái nọ , mua đi bán lại , cũng có đủ cơm cháo cho cha mẹ và hai chị em qua ngày…Quen rồi chẳng thấy chi khổ cực. Hai mươi sáu tuổi, Thuyền chẳng nghỉ chi chuyện chồng . Chị cũng không tính lấy chồng, lấy chồng rồi thì ai nuôi cha mẹ với thằng em còn đi học !

Cái hôm mua được sáu bao mì lát, từ nhà ra ga thì chị gánh ba chuyến chớ cũng chẳng khó khăn gì, không cần đi vô trong Biên Hòa như những lần trước, cứ tới ga sang lại cho người ta , kiếm được mấy thì mấy…Để mai còn đi làm cỏ.

Chị vừa gánh chuyến đầu hai bao ra khỏi ngỏ, anh ta, Chung, rề rề cái xe 81 mới cứng. Chống xe , bỏ cả hai bao lên cột vào sau xe , rồi mới bảo chị ngồi đằng trước, chở ra ga ! Không chịu cũng không được ! Mà có chi phải sợ, bao nhiêu chuyến đi hàng theo tàu chợ, chật không còn chỗ , đứng một chân , mỏi thì đổi chân khác, có lúc gặp chỗ mấy thằng cha mắc dịch, sờ soạng lung tung còn chịu được huống là…

Loáng cái mà cả sáu bao mì nằm một chỗ an toàn nơi góc đường ray, chút nữa có tàu ra, con buôn xuống sang tại chỗ. Thuế vụ và Quản lý thị trường cũng bắt mì lát, nhưng chị thường lọt được tụi nó…Có hằm hè nhưng rồi cũng qua khi chị năn nỉ !

Chung còn mẹ già , nhưng sung sướng vì có ông anh trai đi Mỹ. Một mẹ một con , không cần làm gì, cứ tháng lãnh mấy ký thuốc tây đem ra chợ Đầm ngoài Nha Trang là về dư ăn cả vài tháng . Vừa rồi , anh của Chung gởi về cho mua cái xe 81, cả xã trầm trồ !

Cũng rẫy cũng nương nhưng làm thì thuê người, chẳng qua tránh tiếng không lao động !

Chung thích Thuyền tư lâu, nhưng chỉ vài câu gàn gàn ngang ngang khi gặp đâu đó thôi. Từ ngày mua cái xe, Chung mạnh bạo hơn.

-Lấy chồng xong thì cũng gần cha mẹ mà, nhà cách nhau có chưa tới cây số , lại có xe Honda mà lo gì ! Chung cũng không phải người không ra gì, chỉ ham bạn ham bè !

Cha mẹ nói vậy, mà Thuyền cũng nghỉ vậy !

Mà nghỉ làm chi nữa cho mệt, cái đêm chở chị ra ga mới đây, đi về ngang nghĩa địa, Chung rẽ vào nói ngồi chơi một lát… Anh ta nói thương Thuyền rồi ôm hôn…vật Thuyền ra giữa cỏ …Cả hai cùng làm cái chuyện vợ chồng với nhau rồi…ngay bên ngôi mộ .

Chung nói lấy nhau đi…

Đám cưới hai người cũng nổi đình nổi đám trong xã!

Năm sau sinh một gái !

Cái lần sinh con bé xong, nghe vận động kế hoạch, chị cũng đi tiệt sản ! Một đứa con cũng được , chăm lo cho nó đầy đủ thì hơn nhiều đứa mà thiếu thốn ! Chị Phụ nữ nói vậy !

Nhiều nhặn gì cho cam, có hai lần chớ mấy ! Mà đâu phải chị ưng người ta !

Một lần thì thằng Hiền. Ai đời chín giờ tối rồi, tàu chợ gần về tới, hàng hóa lung tung còn ngồi nhậu, từ chiều tới giờ ! không còn nhớ cái chuyện làm ăn buôn bán gì cả !

-Có chịu thôi mà chở tui ra ga không?

-Mẹ, bỏ một bữa có chết mô mà lo, mai còn chuyến sáng mà !

-Ban ngày mà đi, đem nộp cho tụi quản lý thị trường à, toàn dầu ngo (*) với hột ươi (*)!?

Chung quay qua thằng Hiền:

-Mày chở hắn lên ga chút coi. Anh em ngồi đây làm sao đi bây giờ !

Hiền không nói gì, đứng dậy , Chung móc chìa khóa xe đưa cho hắn.

Hiền lúc nào cũng im im cười cười, ngồi nhậu có ai nóng giận chửi nó cũng cười, không có tiền, toàn ăn ké, nên ngồi chơi , ai sai gì nó cũng chạy ! mua thêm lít rượu, gói thuốc…Hiền đi liền…Không biết có phải tên “Hiền kẹ” có từ chữ “Hiền ké” hay không !

Cột hàng lên xe trời tối thui ! ra ga chờ ba tiếng, tàu vẫn không tới ! Về thì cũng khó, mai phải lên lại, thôi thì biểu thằng Hiền về, còn chị thì gom mấy bao hàng trải tấm ni lon ngủ chờ ngày mai , hy vọng tàu vô sớm.

-Chú Hiền về đi, tui ngủ đây chờ chuyến sáng.

-Ai bưng hàng lên cho chị ? Chị ngủ đi , em ngồi canh cũng được…

Khuya lành lạnh, cái gì đó nhồn nhột ở ngực , nằng nặng trên người , âm ấm…mở mắt ra thì thằng Hiền đã nằm đè lên chị ! La thì tội hắn, mà ai nghe, nghe cũng thêm xấu, có khi thuế vụ đến lại mất hàng !!!

Chuyến ấy về, chị cảnh báo với Chung:

-Anh ham nhậu ham nhẹt. có ngày mất vợ !

-Anh em bạn bè tao không phải loại tà lơ ! Tao cũng coi mặt mà chơi chứ bộ!

Chị Thuyền không nói thêm !

Thằng Hiền kẹ có tới nhậu, nhưng chị không nhìn mặt và tỏ ra khó chịu nên từ đó hắn biến luôn !

Lần thứ hai thì thằng kiểm soát viên tàu Thống nhất.

Chuyến tàu chợ tối không vô, mắc kẹt ngoài Nha Trang . Tàu Thống nhất vô ga chờ cả tiếng , không biết chờ chi ! Được lên tàu Thống Nhất thì từ đây vô Sài Gòn êm re !

-Anh cho em vô Sài gòn với anh!

Hắn nhìn chị như giám định nhan sắc !

-Hàng nhiều không?

-Bốn thùng dầu ngo và túm hột ươi , anh lấy mấy ?

-Một Trăm .

-Ui chao ! em thường đi năm chục chơ mấy !

-Thì chờ tàu chợ mà đi năm chục !

-Thôi lấy em năm chục nghe anh !

-Còn lâu lắm đó nghe, kẹt đường, tàu lật trong Mương Mán !

-Kệ, anh cho em lên hàng rồi chờ mấy cũng được !

Hắn phụ chị cho mấy thùng dầu ngo lên toa Kiểm soát viên. Đâu vào đó rồi thì đi uống cà phê chơ biết làm chi ! Chị nghĩ có khi tình cảm, hắn cho đi không cũng có !

Tàu vẫn chờ, khuya quá thì cũng phải ngủ. Toa dành cho Kiểm soát viên có giường nằm …hắn chỉ cho chị cài giường:

-Ngủ đi , khi nào chạy thì dậy …

Nói xong hắn cầm cái đèn Pin đi lên toa trên …Lủng lẳng bên hông cái túi xách oai vệ !

Cũng nhồn nhột nơi ngực, nằng nặng trên người, mở mắt ra thì là anh chàng Kiểm soát viên ! Y chang cái đêm thằng Hiền đè chị ngoài ga !

Chuyến đó hắn không lấy tiền , nói với chị một giọng rất tử tế :

-Cho em quá giang !

Chung cũng chẳng biết gì rỏ ràng . Ghen là vì chị đẹp khuôn mặt, hấp dẫn dáng người !

Chung ói hai lần, anh nằm ngủ như chết!

Khuya thức dậy, anh quơ tay, Thuyền nằm một bên, cũng ngủ say như chẳng có chuyện gì.

Nhìn nền nhà sạch bong, Chung thấy thương vợ !

Hồi mới lấy nhau, anh chị cũng “anh anh em em” như ai ! Không biết họ “mi mi - tao tao” tự khi nào !

Cái lần anh không nhịn được, ném cho chị một cái ca nhôm , giận thì ném vậy thôi, ai nhè trúng ngay trán ! Máu ơi là máu !

Anh nhớ lại tối hôm đó chị đi đến 10 giờ đêm, mệt và rít ráy vì phải sang hạt điều bụi bặm. Về tới nhà muốn lăn ra ngủ nhưng nằm thì ngứa ngáy nên đi tắm.

-Mi đi đâu về giờ phải đi tắm, ngủ với thằng nào à?

Mệt và tức tối Thuyền không nhịn được:

-Ừ, tau đi lấy trai về đây ! sướng quá giờ đi tắm !

Bốp ! cái ca nhôm bay trúng giữa trán Thuyền !

Thuyền đâm đơn lên xã xin ly dị ! Hai người được mời lên, anh Tư pháp xã hỏi anh:

-Anh có còn thương chị Thuyền không?

-Có !

-Sao anh lại ném chị như thế lở chị ấy chết thì sao ?

-Đã đi ngủ với trai còn nói ngang!

-Anh thấy à?

-Không, chính hắn nói , có mặt hắn đó !

Anh Tư pháp quay qua hỏi chị:

-Chị có ngủ với trai thật à?

-Ngủ đâu mà ngủ ! Anh ấy cứ quả quyết nên tôi nói cho bỏ ghét !

-Chị còn thương anh ấy không?

-Còn, không thương thì tui theo trai lâu rồi ! -Anh và chị vẫn còn tình cảm với nhau, cứ về sống , nhịn nhau một người một chút…

Cả hai ra khỏi Ủy ban Xã . Tối đó họ rất hạnh phúc, chị còn luôn miệng: anh ơi , anh ơi…nửa !

Nghỉ đến đây , Chung quay qua vợ, xoa xoa bụng chị Thuyền, Chị ú ớ như ngủ mê…Nhưng rồi cũng tỉnh giấc. Chung âu yếm chị, bàn tay chị lại xoa xoa lưng anh.Họ vẫn thương nhau…Chị cũng nhắm mắt : anh ơi ! anh ơi !...

Nằm nhìn lên trần nhà, tay vẫn đặt lên cái ngực trần của Chung chị nói:

-Em còn đi buôn, anh không bỏ rượu, thì em còn bị người ta lấy !

Chung nhỏm người dậy , quay nhìn Thuyền hốt hoảng :

-Có thằng nào lấy em rồi à?

Chị đáp tỉnh khô:

-Thằng Hiền kẹ và thằng Kiểm soát viên tàu Thống nhất !

-Mấy lần ?!

-Hai !

Chung nằm vật xuống, hai mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà, hồi lâu anh nói thật nhẹ, nhưng dứt khoát , như tự nói với chính mình:

-Bán nhà, vô sài gòn ở với con bé , mai treo bảng bán nhà !


_______________________________________

(*) Dầu ngo : một loại dầu chiết từ thân cây Dầu (gổ) trong rừng, hàng cấm.
(*) Hạt ươi : Một loại hạt còn gọi là Sa nhân, cũng là hạt cây rừng nhưng rất hiếm, lâu năm cây mới cho trái. Cũng hàng cấm.




© Tác giả giữ bản quyền
Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ NinhThuận ngày 14.12.2012.
. Đăng Tải Lại Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com