ĐỐI ẨM


ĐÀM LAN

Quý vị đang nghe Romanian Rhapsody

Hà Minh hít hà mùi thơm nhức mũi từ một chiếc đĩa to bốc lên làn hơi hôi hổi mà cô đang bê.

Thơm ác, thơm không chịu nổi nữa rồi, mau lên đi Cầm ơi !

Vừa kêu to lên, cô vừa đặt chiếc dĩa to chất những cái đùi gà chiên vàng rộm ấy xuống mặt bàn. Nhìn lướt qua cô điểm những thứ đã có trên bàn, một đĩa dưa leo cùng cà chua sống cắt lát được hoa hoè bằng những lá rau thơm, một đĩa nho nhỏ có sẵn muối tiêu và lát chanh, một đĩa khác là những lát bánh mì “còn thiếu gì nữa nhỉ?”, và cô lại quay ngoắt, len chân qua những chiếc ghế hình khúc gỗ cắt rời, khom lưng lách qua những sợi hoa tim tím rủ lơ thơ dưới cái giàn, thêm một đoạn hành lang ngắn nữa, cô mới bước vào gian bếp.

- Xong chưa Cầm ơi ?

- Xong rồi đây. Bộ đói lắm rồi hả ?

- Lẽ ra thì chưa thấy đói, nhưng mà cái mùi vị không cưỡng nổiấy nó đang kích động cái dạ dày.

Hà Minh cười như thú nhận một thứ lỗi mà cô không cố tình phạm phải, và lấy từ cái rọ đũa treo bên tủ chén ra hai cái nĩa và một con dao gọt trái cây. Phương Cầm đưa đĩa khoai tây chiên mới vớt ra còn nghi ngút khói cho Hà Minh bảo :

- Cậu mang ra hộ mình, mình lấy thêm cái này nữa đã.

- Dọn hết cả tủ lạnh ra luôn đi.

- Bụng thì nhỏ cái mắt thì to.

Hà Minh cười hé hé rồi bê dĩa khoai ra chiếc bàn đặt dưới giàn hoa tím ấy. Cô nhón một miếng khoai cho vào miệng như gửi một vị sứ giả vào điều đình với cuộc nổi loạn của cái dạ dày. Phương Cầm ra mang theo một chai rượu, hai chiếc ly cao chân, và cây đàn giutar. Hà Minh kêu lên :

- Đúng điệu quá ta.

- Còn phải nói. Bữa nay là tiệc đãi hai đứa mình nên phải đúngđiệu chứ.

- Kiểu này chắc ngủ dưới giàn hoa này luôn quá.

- Có sao đâu. Thêm vầng trăng bàng bạc nữa thì phê đời.

Ngước mắt nhìn lên trời, bầu trời đêm tháng sáu như một chiếc áo dạ hội rắc đầy kim tuyến. Ánh lấp lánh của những vì sao chen lẫn một vài đốm sáng của vệ tinh dễ gây một cảm giác ước vọng.

- Hôm nay gần cuối tháng, chắc trăng lên muộn.

- Thôi, để lát nữa mơ mộng tiếp, mình alaso thôi.

- Khiếp mợ. Lúc nào cũng phăm phăm như quân đoàn ra trận vậy.

Cả hai cùng cười. Phương Cầm mở chai rượu còn nguyên đai khằn và rót ra lưng lửng hai chiếc ly. Cô đưa một cho Hà Minh, một cho mình. Hà Minh nhìn chai rượu :

- Vang của Ý à ? Loại này rất hợp với mình, vang trắng mà ướplạnh cũng phê lắm. Uống mấy thứ này rồi, thấy rượu nội mình phát oải, pha đủ thứ tầm bậy, uống vào chỉ tổ mang bệnh.

- Rượu ngoại cũng phải biết đúng chỗ mới mua được rượu thật,hàng giả làm cũng tinh vi lắm, không biết là dễ lầm.

- Cơ khổ là người mình quen ăn xổi, chỉ thấy cái lợi nhỏ trước mắt, cứ làm ào đi, vơ một mớ rồi chuồn. Nước ngoài họ coi uy tín chất lượng là bậc nhất. Nên mới có những thương hiệu quốc tế tồn tại mãi.

- Thế mới gọi là đẳng cấp chứ.

- Đẳng cấp. Cuộc đời này khốn khổ khốn nạn vì hai từ ấy đấy.Nào cụng cái, chúc mừng hội ngộ.

- Chúc mừng.

Hai chiếc ly thuỷ tinh chứa một chất lỏng màu đỏ gụ chạm nhẹ vào nhau, độ sóng sánh của nó ánh thêm chút xanh pha từ ngọn đèn màu nhỏ dắt trên giàn hoa toả xuống. Hai đôi môi cùng kề vào hai cái miệng ly, chầm chậm chầm chậm mà đưa thứ men nồng hảo hạng ấy vào cuống họng, để một luống khí nóng râm ran trong huyết quản. Khà nhẹ một tiếng, Hà Minh đặt ly xuống, Phương Cầm lại rót thêm một lần lưng lửng, và hai ly rượu tạm dừng một bên. Hà Minh vắt lát chanh vào đĩa muối tiêu, trộn đều. Những chiếc đùi gà tươm mỡ, những lát dưa leo giòn tươi, những lát cà chua đỏ hồng, những lát bánh mì, những miếng khoai tây chiên giòn ngọt bùi, thi thoảng đượm vào một chút hương vị đặc biệt của những lá rau thơm, và đệm đệm giữa những ấy là từng ngụm men nồng đưa hơi. Một bữa tiệc được chiêu nạp một cách hết sức nhiệt tình.

- Lâu lắm rồi mình mới có một bữa ngon thế này đó.

- Những chiếc bàn tròn ê hề các món lại không ngon sao ?

- Đó là lúc đầu óc không để vào chuyện ăn uống thì làm sao màcảm nhận được chất vị của nó. Hơn nữa lại không thể ăn một cách suồng sã thoải mái thế này, phải hết sức lịch sự thanh nhã, quý phái, phải hết sức lắng nghe và góp chuyện với chư vị khách mời hoặc chủ tiệc và các đối tác, phải đong tin đón ý của các vấn đề mà mình đang rất cần quan tâm…ối chà, tóm lại, những bữa ăn đó không đáp ứng nhu cầu khẩu vị, mà nó đang phục vụ cho những mục đích khác, lắm khi đứng dậy mà bàn ăn thì hầu như vẫn còn nguyên, thì làm sao mà biết ngon.

- Thế thì phải cảm ơn mình đã cất công lặn lội đến đây để có bữaăn này chứ.

- Đồ bẻm mép, vừa được ăn vừa được nói. Này thì cảm ơn.

Phương Cầm cười khi giơ lên ly rượu. Hà Minh chừng như khoái chí nên ực một hơi ngon lành.

- Này, cách đây chừng dăm mươi năm, một người phụ nữ dám ựcmột hơi thế là một chuyện động trời đấy nhá. Nếu mà trước mặt bố mẹ chồng nữa thì ôi thôi…

- Ngay cả bây giờ cũng vẫn là cái gai trong mắt cánh đàn ông đấythôi. Dù hình ảnh người phụ nữ hiện đại có được cách tân thế nào thì vẫn luôn là sự khó chịu khi đàn ông cảm thấy khó kiểm soát thế giới đàn bà.

- Vô lý, phi lý, bất hợp lý bỏ xừ đi. Thực sự thì tạo hoá không cósự thiên lệch khi phân bổ chức năng đời sống cho mỗi phái tính. Chỉ vì từ ngàn xưa, một số đàn ông có quyền lực muốn bảo vệ lâu dài cho cái tính tham lam và ích kỷ của mình, nên mới đề ra những điều luật khắt khe để trói buộc người phụ nữ trong phạm vi khống chế của họ, bắt phụ nữ phải phục tùng phục vụ cho những nhu cầu của họ. Đời nọ truyền đời kia mới thành một cái nếp như vậy.

- Một yếu tố nữa là cái thời cổ đại ấy, thực phẩm nuôi sống conngười phần lớn phụ thuộc vào sức mạnh của người đàn ông, phụ thuộc vào sự chinh phục thiên nhiên, nên hầu hết phụ nữ bị lệ thuộc vào đời sống, và mặc nhiên cho rằng đàn bà chỉ biết đến cái giường và cái bếp.

- Ngày nay đã khác đi quá nhiều rồi, không ít phụ nữ làm nênnhững nghiệp trạng mà cánh đàn ông mướt mồ hôi đuổi không kịp, nhưng bọn họ cứ mở miệng là “Đàn bà con gái biết gì.” Điên không chịu được.

- Họ nói vậy là vì sao biết không ? Là để bảo vệ cái “Tứ tự” củahọ đấy thôi.

- Tứ tự ? Nghĩa là sao ?

- Là tự ti, tự ái, tự tôn, tự mãn. Những điều mà gộp chung lạitrong hai từ “sĩ diện” ấy. Nam hay nữ gì thì ai cũng bất toàn cả, nhưng đàn ông thì họ không chịu nổi khi thấy phụ nữ trội hơn họ về mặt nào đó. Họ biết họ thua kém nhưng không chịu thừa nhận sự thua kém đó, nổi cái tự ái, tự tôn và tự mãn của mình để che lấp sự tự ti. Minh chứng rõ nhất trong những trường hợp này là những người đàn ông bất tài, lười biếng phải ăn bám vợ, lúc nào cũng sợ vợ khinh mình nên luôn ra giọng quát nạt, đánh đập, chửi mắng để thoả cái cảm giác đàn ông của mình. Một trường hợp khác thì họ nắm cán cân cuộc sống trong gia đình, muốn người phụ nữ phải xem họ như ông trời, nên cũng luôn tỏ thái độ một cách hết sức chuyên quyền, lố bịch, luôn để mắt tìm kiếm những sai sót vụn vặt của phụ nữ mà rầy rà mắng chửi thậm chí là đánh đập để tỏ rõ sự quan trọng và quyền uy của bản thân mình.

Hà Minh cảm thấy nóng dần lên hai má, cô lấy chai rượu rót vào ly với một thái độ khá bức xúc.

- Đàn ông luôn có một nhu cầu là muốn được thể hiện cái oaiphong của mình, dù với bất cứ hình thức nào. Nên họ luôn thích những người phụ nữ hiền lành, dễ bảo, ngu si một chút đủ để ngưỡng mộ họ, có khi ra đường dạ thưa, khom cúi mọp đất, về nhà vẫn tỏ ra ta đây tài giỏi chẳng ai bằng. Thật buồn cười và cũng thật tội nghiệp cho những người đàn bà không may lấy phải người đàn ông như thế.

- Khi chưa lấy thì đâu có biết rõ bản chất chân tướng họ ra sao màcân nhắc, đắn đo, suy xét. Khi họ đang ra sức tán tỉnh thì chỉ khoe ra những mặt tốt đẹp, thậm chi là hết sức tốt đẹp dể che giấu đi những thói tật. Khi gạo thành cơm rồi thì cắn răng mà chịu chứ biết làm sao.

- Thế mới nói “Tình yêu là một cái bẫy”. Bị bao tô vẽ lung linhhuyền ảo màu sắc dẫn dụ, để sập vào cái bẫy hôn nhân rồi thì chết dần chết mòn trong ấy. “Thi..ê…n chức”. Chẳng qua chỉ là một cách dùng từ loè loẹt để phụ nữ ảo tưởng về một hình tượng mà cam tâm làm nô lệ cho bọn họ thôi. Có một điều rất tệ hại ở đàn ông là khi chưa có được người ta thì làm đủ mọi cách, đủ mọi thủ đoạn để chiếm cho được, nhưng khi đã được rồi thì lập tức coi thường, lại nhăm nhăm một đối tượng khác.

- Trước khi nói câu này, xin lỗi những người đàn ông chân chínhnhé, nhưng thực tế thì đa phần đàn ông sống bản năng vật dục nhiều hơn,khi họ để mắt đến một người phụ nữ, thì trong đầu họ đã xuất hiện những hành vi tính dục. Và khi họ đã thoả mãn được tính dục của họ, thì người phụ nữ ấy không còn giá trị với họ nữa.

- Cũng vì cái thứ bản năng chết tiệt đó của họ mà cuộc đời nàysinh ra không biết bao nhiêu là oan trái.

- Nhưng mà cũng đáng đời lắm cơ. Vì coi trọng bản năng, và tuỳtiện thoả mãn nên mới dễ bị gài bẫy trong những cuộc phân tranh, để rồi cái giá phải trả có khi là thân bại danh liệt một cách nhục nhã.

- Ừ, tất nhiên rồi. Cái gì mà chẳng có giá, vấn đề là đắt hay rẻthôi. Đôi khi họ tỏ ra là khôn ngoan lắm, “đàn ông nông nổi giếng khơi” mà, nhưng lại lọt đúng cái giếng của mình mới đau chứ.

- Hì. Nên mới có câu “biết mèo nào cắn mỉu nào” chứ. Thôi uốngđi.

Phương Cầm đưa ly rượu cho bạn, rồi cầm ly của mình, nhưng cô chợt bỏ xuống vì có tiếng nhạc điện thoại.

- Đang ở đâu đó ?...Vậy hả. Ừ, mình đang ở nhà… Hà Minh hất ly rượu vào cổ họng như muốn hất cả khối bức xúc dang tích tụ trong mình. Phương Cầm đưa tay bịt phần đuôi cái điện thoại, và nói nhỏ với Hà Minh “Trần Khanh”. Hà Minh lộ một nét vui vui “Kêu hắn tới đi”. Phương Cầm tiếp tục cuộc điện.

…ừ, rảnh thì đến đây đi. Có, một nhân vật đặc biệt. OK

Cúp máy, Cầm bảo :

- Hắn tới bây giờ đó. Hắn bảo mới đi Phan Thiết về, có mực mộtnắng, hỏi mình nhậu không ?

- Đúng lúc thế. Lâu rồi mình không gặp, hắn vẫn thế à ?

- Ừ. Vẫn cao không tới thấp không thông. Thắp đuốc giữa banngày mà tìm người trong mộng.

- Tiêu chuẩn hình tượng của hắn khá cao mà. Mẫu người như hắnthì khó có cô nào phù hợp. Bởi khi kiểm tra học bạ luôn yêu cầu thí sinh môn nào cũng phải năm phết trở lên thì ai mà đáp ứng được.

- Thì cũng vẫn là cái sườn cơ bản của đàn ông đấy thôi. Họ luônđòi hỏi phụ nữ phải phải phải…phải đủ thứ, trong khi họ tự cho mình cái quyền không phải gì cả.

- Phụ nữ mình cũng yêu cầu những cái phải ở đàn ông, tuy nhiên,đa phần không nắm được thế chủ động, nhất là khi đã đeo vòng kim cô lên đầu. Chứ như tụi mình thì…

- Người đời vẫn bảo ngày cưới là ngày vui nhất đời của một ngườicon gái, nên nhiều người dù thế nào cũng cố cho được cái đám cưới, rồi sau đó thì…chán nhỉ ?

- Thế mới ra chuyện. Mà Cầm nè, có khi nào cậu lọt vào tầmngắm của Trần Khanh không ?

- Cũng có lúc mình cảm thấy thế, nhưng có lẽ hắn dè cái chứcTổng giám đốc hay cá tính độc lập của mình, nên vẫn cứ một vừa hai phải. Mình thì cũng không có ý định gì cả, thích thì gọi nhau đi nhậu, cà phê, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất xong ai về nhà nấy. Là bạn thì OK, chứ manh nha gì khác, mình cắt cái rụp.

- Cứ thong dong như vầy cho khoẻ cái thân, tội gì đâm đầu vào rọ.

Có tiếng chuông cổng. Phương Cầm đứng dậy đi ra mở. Ánh đèn xe loé vào sân rồi tắt phụt.

- Cho ông ba mươi giây đoán xem có ai đang ở đây ?

- Chịu, thế giới của bà hằng hà sa số quá, làm sao tui đoán nổi.

- Dở ẹc. Không động não một chút nào cả.

- Ừ, tui vẫn dở hồi giờ mà, làm sao dám bì với Tổng giám đốcchứ. Mực nè.

- Ông đem ra chỗ bàn đá đi.

Trần Khanh gật đầu rồi xách cái túi đi. Nhìn từ phía sau Hà Minh, Trần Khanh đã nhận ra, anh reo lên :

- A, nhà báo. Sao hôm nay lại lạc vào đây thế này ?

Hà Minh đứng dậy, quay lại bắt tay Trần Khanh.

- Thì cũng phải có lúc tạm nghỉ chân chứ, ông vẫn vậy ha, chẳngthay đổi gì cả, không thấy già đi chút nào.

- Ừ, thường thì vào cái tuổi từ bốn mươi đến năm mươi, nếukhông có biến động gì trong đời sống thì con người ta ít có sự thay đổi về ngoại hình. Bà cũng vậy, vẫn chưa có ai dám rước à ?

- Nè, liệu lời mà nói à nha. Bộ chỉ có đàn ông mới có quyền chọnlựa sao ? Làm như các ông chúa lắm đấy ? Đàn ông năm bảy loại đàn ông, có loại đem bỏ vào lồng mà quẳng ra sông.

- Vừa thôi chứ bà, chưa chi mà đã…

- Thôi thôi, tạm ngưng chiến cái đi, vừa mới gặp nhau đã phừngphừng lửa rồi.

Phương Cầm mang ra cái bếp ga mini, cái chảo nhỏ và chai dầu, chai tương ớt và một chiếc ly lên tiếng làm gián đoạn cuộc đấu khẩu. Trần Khanh đứng lên đỡ tay cho Cầm nhưng vẫn chưa chịu thua :

- Cái miệng nhà báo mà, ưa gây gỗ loại nhứt.

- Ai biểu ông ra giọng coi thường phụ nữ.

- Xin thua. Tui có dám coi thường các mợ đâu. Dạ thưa chị, à haichị, em mời hai chị thưởng thức đặc sản biển cho tan cơn bão bà chằn ạ.

Cả ba cùng cười sau câu pha trò của Trần Khanh. Khanh mở cái túi lấy ra một gói mực và một chai rượu. Phương Cầm đón chai rượu đưa lên xem :

- Hà Minh xem nè, đúng là cầu được ước thấy. Để minh đem xô đá ra ướp.

- Tui biết là bà thích mà. Cái này uống với mực một nắng thì cònai chịu nổi nữa.

Phương Cầm vừa cười cừa quay lưng đi vào. Hà Minh cầm chai rượu đang uống dở đóng nắp lại nói :

- Hai đứa tối giờ cũng hơn nửa chai rồi nè, giờ đổi món cho hợpgu.

- Chu choa, nhìn tàn tích của cuộc hậu chiến là biết rồi, vậy cònuống nổi không đó ?

- Cứ tới thì biết. Lo chi. Có ai treo chân vướng cẳng gì đâu, lai raitới sáng cũng được mà.

- Công nhận mấy bà sướng thiệt.

- Đương nhiên rồi, không ai quản chế thúc ép gì được, muốn làm chi thì làm. Vây nên : Tự do muôn năm.

Hà Minh phấn khích hô to làm Trần Khanh le lưỡi lắc đầu. Anh rót rượu ra ba cái ly, Phương Cầm thì trở ra với xô đá, cô bật bếp làm bừng lên ngọn lửa. Ngọn lửa xanh xanh vàng vàng bỗng tạo một cảm giác là lạ. Hà Minh chợt trầm xuống, cô chăm chăm nhìn ngọn lửa như tìm trong đó một ẩn tích. Nét ưu tư cho thấy một Hà Minh khác, cô thuộc tuýp người trong tĩnh ngoài động, khi ồn ào sôi nổi, khi lặng lẽ ưu trầm, vào không gian của tâm cảm, cô như lặn chìm đến tận ngóc ngách một tầng sâu. Đối nghịch với cô, Phương Cầm thuộc tuýp người trong động ngoài tĩnh. Mới nhìn, ngỡ cô là một người phụ nữ mảnh mai yếu đuối. Cô không hay nói nhiều, nhưng khi cần, cô nói thật đanh thép, mạnh mẽ, cương quyết. Có lẽ nhờ tố chất này mà cô thống quản một công ty xuất khẩu đến mấy trăm người rất hiệu quả. Cỏ thể hai tính cánh không trùng khớp nhau lắm, nhưng họ gặp nhau ở nhiều điểm. Là những người phụ nữ bản lĩnh, không thích sự lệ thuộc, chủ động hầu hết các vấn đề trong đời sống của mình và có những ý tưởng khoáng hoạt không thua gì nam giới. Với mẫu phụ nữ này, để có một người đàn ông họ yêu được và yêu được họ thật không dễ. Cả hai cũng đã bước vào tuổi trăng thu muộn, đã kinh qua không ít những hiện trạng cuộc sống, càng làm cho họ cứng cỏi hơn lên. Phụ nữ càng lớn tuổi càng tỏ ra nam tính, đàn ông càng lớn tuổi càng có vẻ yếu mềm. Có phải đó là quy trình cân bằng giới tính của tạo luật không nhỉ?

- Nghĩ gì mà đăm chiêu thế hở nhà báo ? Khui chai mới rồi nè.

Hà Minh giật mình nhìn lên thấy Trần Khanh đang đưa ly rượu cho cô, Phương Cầm bỏ con mực chiên vàng rám ra đĩa, rồi cũng cầm ly lên :

- Nào chào mừng gương mặt mới xuất hiện trong buổi tối hômnay.

- Hay còn gọi là gương mặt phá đám.

- Tự ái dồn bao tải rồi nghe.

- Làm gì cho hết tự ái thì cứ làm.

Trần Khanh đưa tay sờ râu ra chiều khó nghĩ.

- Chà, khó quá hè. Cái mình muốn làm lại không được làm…

- Quỷ, đừng có trẹo họng à nha, coi chừng…

- Dạ thưa hai chị, em biết cái phận lẻ loi của mình rồi. Thôi mờihai chị cạn giùm cái đi, mỏi tay quá rồi nè.

Cả ba cùng cười rồi dốc ngược ba chiếc ly.

- Ướp đá lành lạnh, uồng dến đâu biết đến đó, đã ghê.

- Ừ, loại này mạnh hơn vang đỏ một chút. Ướp lạnh thì uống ngonhơn, Nhưng coi chừng, dễ say lắm đó, có điều say dịu, không đau đầu, uống một lúc sẽ có cảm giác lâng lâng khoai khoái, thích lắm.

- Phụ nữ mà còn sành rượu hơn đàn ông nữa.

- Mình mà giở giọng đanh đá ra đây thì người ta bảo mình ỷ đôngức hiếp. Để cho công bằng, tui cho ông phát biểu thoải mái, để xem thuật biện chứng của ông đến đâu nghe.

- Khẩu khí gớm hè. Được, mấy khi…nào đề tài phản biện là gìđây?

- Đàn ông và tình yêu.

- Muôn thuở.

- Tất nhiên. Muôn thuở nhưng nói hoài mà không hết được, khôngthấu được, nên cứ phải nói đến mãi.

- Nãy giờ tụi này bàn tán nhiều đến góc độ bản chất và tình cảmcủa đàn ông có tác động và ảnh hưởng đến cuộc sống phụ nữ thế nào ? Hay và dở. Bây giờ có thêm tiếng nói của phái nam cũng tốt, không lại bảo chúng tôi cực đoan, phiến diện, quy áp, đặt điều, vu khống cho các ông.

- Chà, nghe có vẻ căng thẳng nhỉ. Dạ, em xin bung hết tai, trợnhết mắt, ngoác hết mồm để hầu chuyện hai chị đây.

- Vậy bắt đầu nha. Ông quan niệm thế nào là Tình yêu ?- Tình yêu là một thứ mỹ cảm tuyệt bích. Nó đem đến cho conngười cảm giác bay bổng, phấn chấn, rạo rực và lãng mạn, nó khiến người ta hình tượng hoá, thi vị hóa, thiện tính hoá hầu hết mọi vấn đề trong cuộc sống. Nó là thế mạnh những cũng là điểm yếu, nó có thể làm nên những kỳ tích, nhưng cũng có thể gây ra những hậu quả trầm trọng. Nhưng nó cũng là con chim kiểng khó nuôi, nhốt trong lồng thì nó chết, không nhốt thì nó bay xa bất cứ lúc nào.Vấn đề là tuỳ thuộc vào hành xử của mỗi người.

- Tương đối tạm đủ khái quát về tình yêu, nếu có phát hiện mớicho phép bổ sung. Cái sự hành xử ấy, trong mọi cảnh huống, theo tôi nó tuỳ thuộc vào cái gọi là “Tầng văn hoá”. Tình yêu cũng vậy, Tuy nhiên, nó còn một yếu tố xúc tác rất cụ thể nữa. Đó là sự đa cảm. Cái khác biệt ở đây là, đàn ông có thể đa cảm với nhiều người, nhưng phụ nữ thì chỉ đa cảm với một người. Chính vì sự đa cảm này mà nhiều khi người ta không thể kiểm soát hành vi của bản thân.

- Đồng ý. Nhưng không phải ứng hợp cho tất cả. Vẫn luôn có saisố trong mỗi giới phái chứ.

- Không sai. Ở đâu thì cũng có người thế nọ người thế kia. Nhưngở đây ta chỉ bàn đến con số đông, con số mà bản thân nó đã nói lên tính chất chung của vấn đề. Vậy, theo ông, ông hành xử thế nào với phụ nữ ?

- Với đàn ông, phụ nữ có thể chia làm bốn loại. Loại thứ nhất làđể lấy làm vợ. Loại thứ hai chỉ có thể là người yêu, và loại thứ ba thuần túy là bạn. Loại thứ tư thì chỉ vui vẻ trong chốc lát.

- Đây là lý do chính của sự đa tình ở đàn ông. Các ông luôn đòihỏi rất nhiều ở người phụ nữ, vì thế nên điều không có ở người này thì các ông lại tìm đến người khác. Vì vậy mà hầu như đến chin mươi phần trăm đàn ông thường nói xấu vợ, để bao biện cho việc mình tìm nguồn vui nơi khác.

- Nói vậy chẳng lẽ phụ nữ không có những tính xấu ?

- Có, có nhiều là khác, nhưng những tính xấu của phụ nữ chỉ nằmtrong phạm vi cỏn con, vụn vặt và sự tác hại của nó là không lớn cho cộng đồng. Còn các ông, thử nghĩ xem, sự luông tuồng, tham lam và ích kỷ, xem trọng nhu cầu bản năng đã gây ra biết bao hệ lụy, hậu quả đáng buồn cho cuộc đời này. Thử hỏi, đã bao giờ ông suy tư một chút đến những tuổi thơ không có bóng hình người cha, những cô phụ héo úa chật vật nuôi con một mình mà lại còn phải chịu bao điều tiếng eo óc của xã hội nữa không ?

- Đúng là con mắt nhà báo, nhìn đâu cũng thấy cả núi vấn đề.Được rồi, tôi thừa nhận trong giới phái chúng tôi quả là có rất nhiều cá nhân như thế, nhưng họ không phải là tất cả, cũng vẫn có những người đàn ông sống hết sức tình cảm, lương tâm và trách nhiệm, và nhà báo cũng nên biết, không ít người đàn ông cũng tan cửa nát nhà, sống dở chết dở vì đàn bà đấy nhé. Đàn bà cũng không ít kẻ biết nham hiểm mưu toan lừa lọc trong chuyện tình cảm, đừng đổ hết tội cho đàn ông chúng tôi.

- Thì tôi vẫn nói là có sai số mà. Vấn đề xác xuất không cao sovới tổng thể, cái tôi đang nói đến là bản chất chung của đàn ông và những vấn đề nảy sinh từ đó.

- Oan uổng là ở chỗ, chỉ một số người hoang đàng, tuỳ tiện ẩu tả, mà mang tiếng chung cho cả một giới phái. Có điều, chính họ cũng đã phải tự trả giá cho những gì mình đã làm mà. Nên cần phải phân biệt rõ chính tà chứ.

- Ai mà chẳng phải nhận những hệ luỵ của cuộc sống từ nhữnghành vi của mình.

- Điều này chưa hẳn đúng. Rất nhiều hành vi gây tai hoạ cho baongười, nhưng bản thân thì chẳng phải chịu ảnh hưởng gì cả.

- Mình thì thấy tính hệ lụy chỉ là sự sớm muộn, chứ không thểtránh được cả đời đâu. Nhiều khi bản thân họ không vấn đề gì, nhưng người thân của họ thì phải gánh. Nên “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” đấy. Nhìn ở một góc độ khác, thì đàn ông không thực sự mạnh mẽ như cái vẻ bề ngoài của họ. Họ luôn cần điểm tựa tình cảm, không một người đàn ông nào có thể sống thiếu đàn bà. Họ rất cần đàn bà, nhưng lại làm ra vẻ coi thường.

- Vấn đề là ở chỗ họ có biết kềm chế và giới hạn phạm vi tình cảm của mình hay không ? - Nếu họ biết giới hạn thì đã tốt, phần lớn trong số họ luôn thamlam và ích kỷ, họ coi sự được thao túng trong thế giới tình trường là một đặc quyền, và người nào có nhiều mảnh tình vụn lại coi như đó là một thành tích, một điều rất đáng tự hào.

- Con mắt xã hội thông thường vẫn đặt lên bàn cân những trọnglượng ảo, và cái trọng lượng ảo ấy chìa ra vô số những mặt trái. Đến một lúc nào đó, những cái giá của sự đánh đổi sẽ cho người ta nhận ra, vấn đề là còn kịp để giữ lại cho mình chút gì không ?

- Sự đánh đổi ấy nhiều khi rất tàn khốc, ví dụ, một người phụ nữbị đối xử rất tệ bởi chồng mình, họ sẽ dễ nảy ra những hành vi cực đoan, bằng vào tính cách của mỗi người mà hậu quả sẽ nặng hay nhẹ. Có thể quẫn trí mà tự tử, có thể u uất đến trầm cảm hay bệnh thần kinh, cũng có thể ngoại tình. Và người đàn ông, trước những tình cảnh đó, lại cố tỏ ra mình mới chính là nạn nhân.

- Thực chất, các vấn đề nảy sinh từ sự chệch choạc tình cảm giađình đối với cả hai phái là như nhau. Nhưng cách hành xử của mỗi phái mỗi khác, phụ nữ dễ dàng bỏ qua, tuy vẫn ẩn trong lòng nỗi đau âm ỉ, còn người đàn ông, họ không thể chịu nổi nếu cảm thấy mình bị xúc phạm. Với họ, nỗi nhục lớn nhất là bị cắm sừng, vì vậy tính ghen tuông của phụ nữ tuy om sòm ỏm tỏi, nhưng lại ít gây hậu quả nặng nề bằng cái ghen của đàn ông. Và người ta vẫn xem chuyện ngoại tình của phụ nữ là điều không thể tha thứ được. Không cần phải xem xét gì, cứ quy tội cái đã.

- Nhưng mà bạn ơi ! Bạn có biết, với chúng tôi, người phụ nữ giátrị và đáng yêu là ở chỗ nào không ? Chính là ở chỗ “Hãy luôn là dòng sống êm đềm của anh, cho dù anh có là con ba ba hay thuồng luồng gì đi nữa.” Nếu mạnh ai nấy nem chả mặc tình, thì thế gian này loạn tùng bậy lên hết rồi.

- Tôi không có ý bảo đàn bà cũng phải phá khoá như đàn ông,thực sự thì chả hay hớm gì chuyện chung đụng với người này người khác một cách luông tuồng thế cả. Điều tôi muốn nói là các ông phải xem lại hành vi và góc độ với phụ nữ một cách công bằng và hợp lý, đừng tự cho mình cái quyền sinh sát, nắm giữ và đày đọa kiếp phận một người đàn bà quá đáng thế. Ai cũng cần có sự tôn trọng và yêu thương cả. Đừng vì thói cá nhân, vị kỷ mà bao biện cho mình bằng hàng đống lý do, rồi làm khổ phụ nữ. Có là dòng sông êm đềm được hay không cũng ở chính các ông.

- Tạo hoá đã ưu đãi cho các ông không phải chịu sự đau đớn, khónhọc của việc sinh và nuôi con cái, thì ít nhất các ông cũng phải biết san sẻ lương tâm và tình cảm sao cho hợp tình, hợp lý. Đó là nói về phạm vi hẹp của một gia đình, còn rộng hơn, nếu không vì thứ như cầu bản năng tuỳ tiện của các ông, thì có mọc lên vô số những ổ, động, và biết bao người phụ nữ bị dìm xuống đáy vực của đời này thế không ? Cái gì cũng vậy, không có cầu làm sao có cung.

- Điểm khác biệt lớn nhất giữa đàn ông và đàn bà là : Đàn ôngthì nuông chìu bản thân, mà đàn bà thì nuông chìu đàn ông.

- Thôi. giải lao giữa hiệp một chút đi, đấu khẩu mãi làm mựcvà rượu nó than buồn rồi nè.

Phương Cầm bỗng đổi nhịp làm gián đoạn và giảm bớt bầu không khí nóng từ cuộc tranh luận. Cả ba cùng cười và dành cái miệng cho một chức năng khác. Những miếng mực vàng rám, nong nóng và ngọt lừ. Hà Minh nhai nuốt rồi nói :

- Đúng là sản vật thiên nhiên ban tặng. Hình như chỉ có ở PhanThiết loại mực một nắng này mới ngọt như thế.

Trần Khanh gật đầu :

- Đúng vậy đó. Đặc sản biển cũng mỗi vùng có mỗi đặc trưngriêng. Cũng như tình yêu vậy, mỗi người cũng có một cách yêu riêng. Có thể ví tình yêu cũng tương tự như khẩu vị.

- Tất nhiên. Đâu phải món ăn đắt tiền là mới là món ăn ngon.Tìnhyêu có con mắt riêng của nó. Nhưng câu “đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai” thì không dễ gì thay đổi được. Đó như một đặc tính của giới phái rồi. Bởi thế nên đàn bà mới dễ bị lừa.

- Công bằng mà nói, đàn ông thích đàn bà đẹp, mà đàn bà thì cũng thích đàn ông cả đẹp lẫn tài, và cả đôi bên đều thích nghe những lời ve vuốt, nên bên nào cũng có khả năng trở thành miếng mồi ngon.

Phương Cầm nói :

- Thực ra nên nghĩ đến một vấn đề cơ bản, đó là tình cảm đóngvai trò then chốt, cốt lõi của sự tình, ai yêu nhiều hơn thì người đó tất chịu nhiều cái khổ hơn. Tình yêu thực sự đóng một vai trò cốt yếu, chỉ tiếc là nó cần quá nhiều sự hỗ trợ, và tuổi thọ của nó lại rất ngắn. Đàn ông, Khi mới gặp một phụ nữ, có thể tình cảm trong họ cũng rất thật, nhưng họ lại là kẻ cả thèm chóng chán, nên tình cảm trong họ mau nguội tắt. Đàn bà thì hơi khác một chút, coi trọng tình cảm gắn bó, thường không dể đổi thay người mình yêu mến, và cũng bởi bản chất của một tinh yêu đích thực là chỉ biết cho mà không đòi nhận. Vì vậy khi yêu thật lòng, người ta luôn sống hết mình cho người mình yêu và luôn chấp nhận những thua thiệt. Còn những bất lợi, thiệt hại do sự hành xử đem lại thì đó không thể gọi là tình yêu mà chỉ là sự lợi dụng tình yêu cho mục đích khác mà thôi.

- Đây mới là nguồn cơn của mọi vấn đề, cũng vì phần lớn phụ nữsống nặng về tình cảm, theo nếp truyến thống của sắc tính lại luôn hy sinh, chịu đựng và vị tha. Và đàn ông luôn biết cách tận dụng những yếu tố này.

- Vậy phải làm gì để thay đổi ?

- Làm thì xã hội cũng đang làm rồi đó, đang lên tiếng và cũng cómột vài động thái tích cực cho sự bình đẳng giới. Nhưng nếu những người đàn ông không biết kềm chế bớt đi cái cá nhân của mình, không biết sống một cách dung quang, khiêm lượng thì cũng chẳng đi đến đâu. Ai nói mặc nói, ai làm cứ làm. Thiếu khối gì ông khi phát biểu thì cũng ra trò lắm, nhưng về nhà hoặc những hành vi khác thì vẫn thế, chỉ là cố kín đáo hơn để khỏi bị phát hiện ra thôi.

- Đàn bà cũng phải biết tự thay đổi cách nhìn về thân phận mình, đừng có nghĩ rằng là đàn bà thì phải chịu thiệt, phải biết tự tôn trọng bản thân, tự biết phát huy khả năng trong các lĩnh vực có thể, đừng tự đánh lùi mình xuống chỉ vì muốn tỏ ra tôn trọng đàn ông. Nhiều phụ nữ cho rằng nên giấu mình đi để tránh va vào lòng tự tôn của đàn ông, vô hình chung tạo điều kiện cho họ coi thường mình. Không cả với chồng mình mà còn ở những nơi công sở, tập thể nữa. Phải biết tự thay đổi quan niệm sống ở mỗi người thì toàn cảnh xã hội mới khác đi được chứ.

- Bao giờ mà chả vậy, để thay đổi một quan niệm, một định kiếnđã nghìn đời luôn là một việc hết sức khó khăn, cần sự kiên trì và nỗ lực từ mọi phía. Nếu đơn giản chỉ cuộc tranh luận của chúng ta hôm nay là đã có hiệu quả thì còn gì để nói nữa.

- Lẽ ra tạo hoá chỉ nên sinh ra một thứ lưỡng tính, đến một giaiđoạn trưởng thành thì tự phân đôi, chắc đã không lắm hỉ nộ ái ố chốn trần gian như vầy.

- Nếu thế thì cuộc sống đã hoàn toàn khác rồi. Một cõi trần gianbình an đến mức buồn tẻ.

- Có lẽ cái ông tạo hoá ham vui và cũng nghịch ngợm nên mới tạora một thế giới con người đa đoan và phức tạp thế này, cho hai giới phái phản ứng chéo về nhiều mặt để rất cần nhau nhưng cũng rất đoạ đày nhau. Chắc nhiều khi ông ta tha hồ vuốt chòm râu dài ngoằng mà cười ngặt nghẽo ấy nhỉ.

- Còn một lý do nữa, đó là cuộc đời vốn đầy rẫy những cái khổ,nếu đơn thuần bảo con người tự nhảy vào thì chắc rất khó, nên tạo hoá mới bày ra một cái bẫy tình yêu, để khi sập bẫy rồi phải ráng mà chịu khổ thôi.

- Ngày xưa mình còn có một ý nghĩ ngộ nghĩnh là, sao thượng đếkhông sinh ra nhiều hình thù con người như vuông, tròn, hình thoi, đa giác chẳng hạn. Sau lớn thêm chút nữa tự cười, nếu có tình trạng đó xảy ra thì không biết sẽ phải làm thế nào nhỉ ?

Những tiếng cười vỡ ra, tiếng chạm nhẹ của những chiếc ly thuỷ tinh như đệm thêm chút thi vị. Trần Khanh đưa mắt nhìn hai người bạn gái một chút rồi nói :

- Lâu không gặp các nàng, nay thấy các nàng lên đô quá, lên mọimặt chứ không riêng gì chuyện rượu.

- Thế mới là phụ nữ của thế kỷ hai mốt được chứ. Vậy ông cóthấy ngứa mắt, ù tai không ?

- Nếu là những người tôi không quen biết, chắc tôi cũng khônglấy gì làm dễ chịu. Nhưng với các bà thì khác. Chắc do nhờn cảm xúc mất rồi. Nên không thấy bị dị ứng nữa.

- Thế thì…Chị em phụ nữ ta ơi, phải triệt cho khỏi cái bệnh ngứamắt vô lối của đàn ông đi nhé.

Trần Khanh cười, le lưỡi rồi lắc đầu :

- Nè, cho tôi hỏi thật một câu nhé, cấm giận.

- Không giận, đã nói là cho ông phát biểu thoải mái mà.

- Đã có ai, trong số chúng tôi làm tổn thương các bạn ? Để cácbạn phải nhìn chúng tôi gay gắt thế ?

Giọng Hà minh chợt chùng xuống :

- Lại lệch rồi, nhưng không sao. Bạn đừng nghĩ tôi cá nhân hoávấn đề, tuy sự tổn thương vì đàn ông trong chúng tôi đương nhiên là có, nhưng cũng không có gì là trầm trọng lắm, bạn thấy đấy, chúng tôi có một chút cá tính, đủ để khắc phục những riêng mình. Nhưng còn biết bao người phụ nữ khác. Công việc của tôi là tiếp xúc và phản ảnh những tệ trạng của xã hội, lắm khi phải chứng kiến những mảnh đời nghiệt ngã chỉ vì quan niệm trọng nam khinh nữ đã tồn tại thâm căn cố đế, tôi uất lắm. Tại sao những người đàn ông khoẻ mạnh vạm vỡ, lại có thể đang tay vùi dập người phụ nữ yều đuối chỉ vì những lý do hết sức vô lý, trong khi người phụ nữ ấy phải cong lưng mà gánh biết bao nỗi khổ của cuộc sống rồi. một chút tình thương cho họ đủ sức đi qua vất vả cũng không có, chẳng lẽ sinh ra trong cái kiếp đàn bà là phải đau khổ vậy sao ?

- Tôi hiểu rồi. Cũng thật đáng trách cho những người đàn ôngchúng tôi đã tồi tệ đến thế. Và chắc cũng vì thế mà hai người không nghĩ đến chuyện lấy chồng?

Hà Minh nhún vai :

- Việc gì phải lấy chồng, tự do không sướng sao, đi không phảithưa, về không phải trình, chui đầu vào rọ để hứng trăm cái cay ngàn cái đắng à ? Tôi không điên.

- Không phải là điên, nhưng cũng phải có một cái gì cho ngày mai chứ. Cứ trơ thân trụi vậy rồi về sau làm thế nào ?

- Chẳng có gì khó khăn cả. Thời đại ngày càng dịch vụ hoá. Khinào tuổi tác sức khoẻ có vấn đề thì đóng một khoản tiền cho một dịch vụ y tế hay trại dưỡng lão. Khoẻ thì đi chơi, ốm về đó họ có nhiệm vụ phải chăm sóc. Đơn giản. Vả lại cuộc đời đâu chỉ có hôn nhân mới là lẽ sống, biết bao lý tưởng làm mục đích sống cũng ý nghĩa lắm đấy chứ. Mà nói thật, bạn đừng tự ái nhé, đàn ông tốt bây giờ hiếm lắm. Rước người đâu không thấy, rước phải giặc thì ốm đòn, thà long rong vầy cho khoẻ.

- Phương Cầm thì sao ?

- Mình thấy đó cũng là phương án hay. Còn nếu có ý định thayđổi cuộc sống, thì ít nhất đối tượng phải đạt được ở mình những yếu tố “yêu và tin, tôn trọng và đồng cảm”. Mà nói thật nhé, ông đừng buồn, để có được những yếu tố đó không hề dễ, nhất là khi đã vào một độ tuổi đã nhìn đã nghiệm thấy rất nhiều dở hay của đời rồi, nên tốt nhất cứ thuận theo chính mình mà sống, đừng lo nghĩ nhiều chi cho mệt. Nếu chuyện đến thì cứ đến, không thì thôi, mình không đi tìm.

- Ví dụ như chuyện đã đến rồi thì sao ?

- A, có người tranh thủ tỏ tình. Chiêu này mới nha. Có cần mìnhkhuất mắt không đây ?

Phương Cầm ném một cái lừ về phía Minh rồi lảng :

- Đi đâu, sợ nghe mình tra tấn lỗ tai hay sao mà lo chạy. Có thấychuyện đến hay không là ở trong mắt mình chứ không phải trong mắt người khác. Mà thôi, thu dọn nghị trường rồi đổi tông đi chứ, đau đầu rồi.

Hà Minh cười rồi nhanh tay thu dọn một số thứ trên bàn. Phương Cầm vào nhà đem ra một đĩa nho và một chai rượu khác, lần này có thêm một thứ vật dụng làm Trần Khanh ngạc nhiên :

- Cầm mang nến ra đây làm gì ?

Hiểu ý bạn, Hà Minh nói :

- Ông đúng là dân kỹ thuật, không biết lãng mạn là gì cả.

- Dạ phải, kỹ thuật mà lãng mạn thì ngửa cổ đền mệt nghỉ.

Phương Cầm tắt đi ngọn đèn xanh trên giàn hoa, cô thắp cây nến đặt vào giữa bàn. Ánh sáng lung linh của ngọn nến làm biến chuyển nhịp độ của không gian. Có cảm giác mọi thứ đang chùng lại và trầm xuống. Thế giới con người bắt đầu bước vào ngưỡng cửa văn minh từ khi tìm ra lửa. Và trong bất kỳ một cảnh huống nào, ngọn lửa cũng mang lại cho con người một niềm tin đầy nhiệt huyết, một sự ấm nồng sâu sắc trong lòng. Những chiếc ly được tráng qua để bắt đầu một hương vị khác. Chất men sóng sánh trong veo được rót ra toả một mùi hương hoa bưởi nhè nhẹ. Hà Minh đưa lên mũi hít thật sâu, thật nhẹ nhàng dễ chịu làm sao. Loại rượu mùi của Pháp này có thể pha cocktail, nhưng uống nguyên chất thì thích hơn. Ngòn ngọt và say đằm, đó là ưu đểm của loại này. Tuy đã uống kha khá, nhưng cả ba chỉ vừa thấy lâng lâng, đủ để tâm cảm giao chuyển theo một không gian dặt dìu nhạc điệu, đủ nồng nàn cho những lời ca. Bây giờ Phương Cầm mới nâng cây đàn để lên đùi. Cô lúc này không phải là một bà Tổng giám đốc, mà là một Phương Cầm rất huyền ảo, mơ màng trong phong thái một người nghệ sĩ. Cô bắt đầu dạo đàn và cất tiếng “đồng xanh là chốn đây…” Giọng cô rất ấm, cô hát hay và cũng thích hát, Ngoài những lúc bận rộn mệt mỏi vì việc công ty, xã hội, thư giãn của cô thường là rượu và đàn. Cô có thể hát suốt đêm, như đêm nay, có hai người bạn đồng điệu, chắc Cầm không hề thấy mi mắt mình súp xuống chút nào. Trần Khanh cầm hai chiếc nĩa gõ nhịp vào cạnh bàn, khẽ hát theo như lại một lần nữa nuốt đi một lời muốn nói.. Hà Minh cũng nhịp môi. Chai ruợu chốc chốc lại nghiêng lên. Một không gian mềm mại trong những bản nhạc tình. Thi thoảng mùi hương thiên lý dìu dịu len theo ngọn gió lây phây, man mát. Trên bầu trời lấp lánh những vì sao, và phía xa kia đang lấp ló một vành trăng muộn.


© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ Ban Mê Thuột ngày 08.12.2012.
. Trích đăng lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com.